Những người mẹ Dâm Đãng - Chương 48
Tiếng chuông tan học vang lên rộn rã khắp sân trường THPT Nguyễn Thị Minh Khai. Mấy trăm học sinh lớp 11 ùa ra cổng như đàn ong vỡ tổ, tiếng xe máy nổ giòn, tiếng cười nói rôm rả hòa lẫn mùi xăng và mùi nắng tháng Mười còn vương trên áo đồng phục trắng. Nam và Huy vừa bước ra khỏi phòng học 11A1 thì đã thấy chiếc Wave α trắng bóng đậu ngay sát cổng trường, yên xe còn đang nóng vì vừa chạy từ công ty về.
Cô Loan ngồi trên xe, đội nón bảo hiểm nửa đầu màu hồng phấn, mặc áo sơ mi lụa trắng mỏng tay ngắn bó sát, nút trên cùng để hờ lộ chút khe ngực sâu hun hút, quần jeans ống loe ôm vừa vặn tôn lên đôi chân dài và vòng eo nhỏ nhắn. Mái tóc dài buộc đuôi gà cao để lộ chiếc cổ trắng hồng ba ngấn, đôi kính râm trượt nhẹ xuống sống mũi khiến bà trông vừa quý phái vừa gợi cảm khó tả.
“Nam! Huy! Lên xe cô chở về luôn cho nhanh, trời sắp mưa rồi kìa!” Cô Loan vẫy tay, nụ cười rạng rỡ lộ hàm răng trắng đều. Mấy thằng bạn lớp thấy cô Loan đều huých nhau, thì thầm: “Mẹ Huy đẹp vãi, nhìn như hotgirl ấy!”
Huy nhảy lên ngồi giữa trước, quen thuộc ôm eo mẹ. Nam hơi ngượng, đứng tần ngần bên xe. Cô Loan cười khẽ, vỗ nhẹ vào yên xe phía sau: “Nam lên đi cháu, đừng ngại. Cô chở cả hai đứa được mà.” Nam nuốt nước bọt, leo lên ngồi phía sau cùng. Khoảng cách quá gần khiến cậu cảm nhận rõ hơi ấm từ lưng cô Loan qua lớp áo lụa mỏng, mùi nước hoa Bvlgari ngọt ngào phả ngược chiều gió làm tim cậu đập thình thịch. Xe nổ máy, cô Loan tăng ga nhẹ nhàng len lỏi qua dòng người tan học.
Huy ngồi giữa, vô tư kể chuyện trường lớp: “Mẹ ơi hôm nay con được 9 điểm kiểm tra miệng môn Văn, cô khen con trả bài hay!” Cô Loan cười lớn, tiếng cười trong trẻo: “Con trai mẹ giỏi quá! Tối nay mẹ thưởng chè ba màu nhé!” Gió thổi mạnh làm vạt áo sơ mi của cô tung bay, lộ ra một khoảng eo trắng hồng lấp lánh mồ hôi. Nam ngồi sau, hai tay không biết để đâu, cuối cùng đành nhẹ nhàng đặt lên hai bên hông cô Loan, qua lớp áo lụa mỏng cậu cảm nhận rõ đường cong eo thon và sức nóng từ cơ thể bà. Mỗi lần xe xóc, mông cậu lại chạm nhẹ vào lưng cô, khiến chim trong quần đồng phục bắt đầu cương lên khó chịu.
Xe chạy qua cầu Kiệu, gió sông thổi mát rượi. Cô Loan bất ngờ giảm tốc, quay đầu lại hỏi nhỏ đủ để Nam nghe thấy: “Nam ngồi có thoải mái không cháu? Cô chạy chậm chút nhé, đường đông quá.” “Dạ… dạ thoải mái lắm cô ơi…” Nam lắp bắp, mặt đỏ bừng. Cô Loan cười khẽ, cố ý giảm ga chậm hơn nữa, rồi nhẹ nhàng ngả người ra sau một chút, lưng bà chạm hẳn vào ngực Nam. Cậu giật mình, cảm nhận rõ ràng hai bầu ngực căng tròn ép nhẹ vào cánh tay mình qua lớp áo lụa mỏng. Mùi nước hoa và mùi da thịt ấm áp khiến đầu óc cậu quay cuồng.
Huy vẫn vô tư ngó nghiêng hai bên đường, không hề biết gì. Cô Loan thì thầm, chỉ đủ Nam nghe: “Cháu ôm chặt cô chút đi, lát nữa qua đoạn đường xấu, kẻo ngã.” Nam run run vòng tay qua eo cô Loan, hai bàn tay đặt lên bụng bà qua lớp áo mỏng. Cậu cảm nhận rõ vòng eo nhỏ nhắn săn chắc, và khi xe xóc nhẹ, tay cậu vô tình chạm vào mép áo ngực ren bên trong. Cô Loan không nói gì, chỉ khẽ mỉm cười dưới vành nón bảo hiểm.
Xe rẽ vào con hẻm nhỏ gần nhà Huy. Trời bắt đầu lất phất mưa. Cô Loan dừng xe trước cổng nhà mình trước, quay lại cười: “Nam vào nhà cô trú mưa chút nhé, mưa to rồi kìa. Cô nấu nước mát cho uống.” Huy nhảy xuống mở cổng: “Ừ vào đi mày, mưa to lắm!” Nam ngập ngừng, nhưng cơn mưa bất chợt ập đến khiến cậu không còn lựa chọn. Cậu bước theo cô Loan vào nhà, áo đồng phục đã ướt một mảng ở vai.
Trong nhà mát lạnh mùi hương hoa sữa từ bình hoa trên bàn. Cô Loan cởi nón bảo hiểm, mái tóc dài bung ra thơm mùi dầu gội. Bà lấy khăn lau tóc, cười: “Hai đứa thay áo đi, cô lấy áo thun của Huy cho Nam mặc tạm. Ướt hết rồi kìa.” Bà vào phòng ngủ lấy áo, lúc đi ngang qua Nam, vạt áo sơ mi ướt mưa dính sát vào người, lộ rõ đường viền áo lót ren và hai núm vú hồng hào nhỏ nhắn in hằn dưới lớp lụa trắng mỏng. Nam phải quay mặt đi, tim đập thình thịch.
Cô Loan đưa cho cậu chiếc áo thun trắng của Huy, cười: “Thay đi cháu, cô quay lại bếp nấu nước chanh đá. Huy, con mở tivi xem đi.” Nam vào nhà vệ sinh thay áo. Khi bước ra, cậu thấy cô Loan đang đứng ở bếp, lưng quay lại, cúi xuống lấy đá trong tủ lạnh. Chiếc quần jeans ôm sát tôn lên bờ mông tròn trịa cong vút, đường lưng quần hơi thấp lộ chút eo trắng hồng và dây áo lót ren trắng tinh. Nam đứng chết trân ở cửa bếp, không dám bước tới.
Cô Loan quay lại, thấy cậu đứng đó, mỉm cười đặt ly nước chanh đá lên bàn: “Ngồi đi cháu, uống cho mát. Mưa thế này chắc phải nửa tiếng nữa mới tạnh.” Bà ngồi xuống ghế đối diện, hai tay chống cằm nhìn Nam, ánh mắt dưới hàng mi dài cong vút có chút gì đó tinh nghịch: “Nam học giỏi lắm phải không? Huy nó hay kể cô nghe, bảo bạn thân nó học Văn siêu, vẽ cũng đẹp.” Nam đỏ mặt cúi đầu: “Dạ… cũng bình thường thôi cô…” Cô Loan cười khẽ, nghiêng người về phía trước, cổ áo sơ mi hơi trễ lộ khe ngực sâu hun hút: “Cô nghe Huy kể lần trước cháu bị ngã xe gần nhà, cô băng bó cho cháu phải không? Vết thương đỡ chưa?” “Dạ đỡ nhiều rồi cô… cảm ơn cô hôm đó…” Cô Loan đứng dậy, bước tới gần Nam, bàn tay thon thả nhẹ nhàng chạm vào đầu gối cậu qua lớp quần đồng phục: “Để cô xem lại chút, đừng để lại sẹo.” Bàn tay bà ấm áp, nhẹ nhàng xoa nhẹ lên đầu gối cậu, rồi vô tình (hay cố ý?) lướt lên đùi một chút. Nam giật mình, chim trong quần đồng phục cương lên rõ rệt. Cô Loan như không để ý, chỉ mỉm cười, giọng nhỏ nhẹ: “Đỡ nhiều rồi, ngoan lắm. Lớn rồi mà vẫn để mẹ với cô lo.” Bà đứng dậy, quay lại bếp lấy thêm đá, bờ mông tròn trịa lắc nhẹ dưới lớp jeans khiến Nam phải cố gắng kìm thở.
Mưa ngoài trời vẫn rơi đều. Huy đang cắm đầu xem phim hoạt hình ở phòng khách. Chỉ còn Nam và cô Loan trong bếp, không gian bỗng trở nên ngột ngạt ngọt ngào. Cô Loan đứng sát bên cậu, đưa ly nước mới: “Uống thêm đi cháu, lát cô chở cháu về tận nhà, kẻo mẹ cháu lại lo.” Nam nhận ly, tay chạm tay bà, cả hai cùng khựng lại một giây. Cô Loan khẽ mỉm cười, ánh mắt ẩn chứa điều gì đó mà cậu chưa dám hiểu hết.
Mưa vẫn rơi. Chiếc Wave trắng đậu ngoài sân vẫn còn ướt át. Và trong căn nhà nhỏ ấy, một buổi chiều tưởng chừng bình thường đã khẽ mở ra một cánh cửa mới, cánh cửa mà Nam biết, một ngày nào đó cậu sẽ không thể không bước qua.