Khó Kiềm Chế - Chương 53: Nghĩ Thông Suốt
Từ Ân Ân đứng ngoài hiên một lúc, để gió thổi tan hết những suy nghĩ hỗn loạn trong đầu.
Cô mở điện thoại, dứt khoát xóa luôn tin nhắn kia đi, cô không thể để người đó lại khuấy đảo cuộc sống yên bình của mình lần nữa.
Vừa quay người định vào nhà, chuông điện thoại reo lên là Trần Diệu gọi đến.
Ân Ân vừa nghe máy vừa đi vào phòng, đóng cửa lại. Ở đầu dây bên kia vang lên giọng nói phấn khởi của Trần Diệu:
“Ân Ân, chúc mừng năm mới nha!”
Cảm xúc của Ân Ân cũng bị lây sang bởi giọng nói tươi vui ấy, cô mỉm cười:
“Chúc mừng năm mới nhé!”
Hai người trò chuyện đôi câu chuyện vặt. Nói được một lúc, Trần Diệu nhận ra đối phương như có điều muốn nói, bèn hỏi:
“Sao vậy, có chuyện gì à? Nói đi.”
Ân Ân do dự một chút, cuối cùng vẫn quyết định giãi bày:
“Là… dạo này tao hơi rối, tao hình như thích một người. Bọn tao là bạn rất thân, anh ấy thật sự rất tốt, cực kỳ tốt luôn. Trước đây anh ấy từng tỏ tình với tao, nhưng tao đã từ chối… Tao cảm thấy mình không thể hoàn toàn tin tưởng anh ấy, tao sợ rồi anh ấy cũng sẽ thay đổi…”
Cô kể lại tỉ mỉ những chuyện khi ở bên Chu Trạch, cả chuyện anh từng tỏ tình, mong Trần Diệu cho mình chút lời khuyên, vì lúc này cô thật sự rất hoang mang.
Nghe xong, Trần Diệu trầm ngâm một lát rồi nói:
“Nghe mày kể thì đúng là một người đàn ông tốt hiếm có đấy. Ân Ân à, tao thấy mày cần điều chỉnh lại tâm lý một chút. Bây giờ mày giống kiểu một lần bị rắn cắn, mười năm sợ dây thừng ấy. Không phải tất cả đàn ông đều như thế đâu.”
“Lỗi là do Trình Nghiệp gây ra, chẳng liên quan gì đến người bạn kia cả. Mày đừng dùng lỗi của thằng cặn bã đó để trừng phạt người vô tội.”
“Hai người đều tốt, đều thích nhau, mà lại vì một thằng rác rưởi mà không thể ở bên nhau, có phải quá đáng tiếc không?”
“Mày thử nghĩ xem, nếu thật sự vì chuyện này mà bỏ lỡ một người tốt như vậy, liệu sau này mày có hối hận, có tiếc nuối không?”
“Tao nghĩ mày nên mở lòng ra, nói chuyện thẳng thắn với anh ta, để anh ta biết suy nghĩ thật của mày. Đừng vội từ chối anh ta chỉ vì sợ hãi. Mày cũng có quyền được hạnh phúc, đừng để thằng khốn đó cản đường mày nữa, biết không?”
Những lời của Trần Diệu thẳng thắn mà rõ ràng, câu nào câu nấy như chạm thẳng vào lòng Ân Ân, giúp cô dần nhận ra điều mình vẫn né tránh bấy lâu.
Thật ra Trần Diệu cũng mừng cho cô bạn. Việc Ân Ân có thể thích một người mới nghĩa là cô đã buông bỏ được phần lớn quá khứ rồi. Cô hy vọng Ân Ân sẽ sớm tìm thấy hạnh phúc thật sự, để vết thương trong tim hoàn toàn lành lại, trở lại làm cô gái rạng rỡ ngày nào.
Hai người nói chuyện thêm một lát. Lúc sắp cúp máy, Trần Diệu bỗng “À đúng rồi…” – cô như đang lưỡng lự xem có nên nói ra chuyện này không.
Mấy hôm trước chồng cô có kể:
Ông sếp của anh ta gần đây bao một cô bồ nhí, còn mua hẳn nhà cho cô ta ở trong khu cao cấp. Không ngờ lại bị vợ chính phát hiện.
Người vợ là tiểu thư nhà tài phiệt, hạ mình lấy ông ta đã là thiệt thòi, nay lại chịu nhục như thế thì chịu sao nổi lập tức dẫn người đến đánh cô bồ một trận rồi đuổi khỏi nhà.
Chồng của cô vợ biết chuyện này liền cãi nhau với vợ mình, vốn dĩ chưa từng dám cãi lại, vậy mà lần này lại đỏ cả cổ vì bênh “con hồ ly tinh” kia. Cô vợ tức quá, liền nhờ người nhà có quan hệ với xã hội đen, bắt cô ta mang đi nhà kho bỏ hoang “xử lý” một trận.
Con gái của người vợ và chồng Trần Diệu làm cùng phòng, nên chuyện này hoàn toàn xác thực.
Mà trớ trêu thay, cô bồ bị dạy dỗ ấy… lại chính là Lâm Mạn Nhi.
Khi biết được, Trần Diệu cười cả ngày, không ngừng than thở “Trời có mắt, quả báo đến nhanh thật.”
Con tiện nhân đó đúng là nghiện làm tiểu tam, lần trước chưa sợ, giờ thì xem, báo ứng tới rồi! Không biết bây giờ sống chết ra sao, chắc cũng mất nửa cái mạng.
“Diệu, mày định nói gì thế?” – tiếng Ân Ân kéo cô trở lại thực tại.
Trần Diệu nghĩ một hồi, rồi quyết định không kể nữa. Giờ Ân Ân đã có cuộc sống mới, chẳng cần bị kéo lại vũng bùn làm gì. Có lẽ cô ấy cũng chẳng còn quan tâm Mạn Nhi sống chết ra sao.
“Không có gì, không có gì đâu…” – Trần Diệu đáp.
Sau khi cúp máy, Ân Ân lại suy nghĩ về những gì Trần Diệu nói. Có vẻ cô đã thật sự thông suốt.
Chu Trạch là Chu Trạch, không phải Trình Nghiệp. Cô không nên vô lý gán tội cho anh như thế, như vậy quá bất công cho anh.
Cô muốn hiểu anh nhiều hơn, nói chuyện thẳng thắn với anh, còn chuyện có ở bên nhau hay không thì để sau tính.
Ân Ân mở WeChat Chu Trạch vẫn chưa nhắn cho cô.
Trời ạ, anh đang làm gì thế không biết?
Cô thật sự muốn nghe giọng anh…
Không chờ được nữa, cô bấm gọi luôn. Một lúc sau, đầu dây bên kia mới có người nghe.
“Alô, Ân Ân à?” giọng trầm ấm của Chu Trạch truyền đến bên tai.
Nghe thấy giọng người mình muốn nghe, cô không nhịn được mà mỉm cười, hai chân khẽ đung đưa không yên.
Đầu bên kia hình như khá ồn ào, cô hỏi:
“Anh đang ở nhà hả, nghe vui quá?”
“Ừ, cả nhà đều tụ tập…” còn chưa dứt lời thì bị một giọng trẻ con chen ngang:
“Chú Chu ơi, chú đang nói chuyện với ai đấy?”
Chu Trạch như đưa điện thoại ra xa, vẫn nghe được anh nói:
“Là bạn của chú, con tự chơi một lát nhé, chú nói chuyện xong rồi sẽ chơi với con.”
Ân Ân nghe vậy, bật cười:
“Là ai thế?”
“Cháu gái anh đó.” Anh thở dài, “Tối nay anh phải chơi với con bé suốt, chẳng làm được gì cả. Lúc thì đòi xuống dưới nhà đốt pháo, lúc thì bắt anh chơi lắp ghép, giờ còn bắt anh diễn hoạt hình với nó nữa…”
Ân Ân cười ngặt nghẽo, tưởng tượng ra cảnh anh bị trẻ con hành, mà thấy buồn cười vô cùng.
“Cháu gái anh dễ thương không? Cho em xem thử đi.”
“Dễ thương thì dễ thương, nhưng ẩn sau vẻ ngoài thiên thần là một tiểu quỷ …”
Không lâu sau, cô nhận được ảnh anh gửi. Một bé gái tầm ba, bốn tuổi ngồi ngoan chơi búp bê, mặt tròn, mắt to, vô cùng đáng yêu.
“Trời ơi đáng yêu quá, muốn véo má con bé ghê!”
Chu Trạch bật cười: “Anh véo thay cho em nhé.”
Rồi ở đầu dây lại vang lên giọng nhỏ: “Chú Chu ơi, chú làm gì đó!”
Hai người cứ nói chuyện linh tinh vậy mà rất vui. Dù chẳng có nội dung gì quan trọng, nhưng cảm giác lại nhẹ nhàng, thoải mái đến lạ. Sau gần hai mươi phút, họ chúc nhau một tiếng “chúc mừng năm mới” rồi mới cúp máy.
Nằm trên giường, Ân Ân vẫn thấy chưa đã, liền nhắn WeChat cho anh:
“Quên nói, khăn quàng và áo đẹp lắm, cảm ơn anh nha~”
Anh trả lời ngay: “Em thích là tốt rồi.”
Ân Ân chôn mặt vào gối, khẽ bật cười.
Đêm nay, e rằng cô sẽ chẳng ngủ nổi mất…