Khó Kiềm Chế - Chương 52: Đêm Giao Thừa
Sáng sớm hôm ba mươi Tết, Ân Ân bị mẹ gọi dậy gói bánh chẻo. Thật ra người miền Nam không có thói quen ăn bánh chẻo ngày Tết, nhưng mẹ cô là người miền Bắc, nên nhà họ năm nào cũng làm.
Điện thoại cô từ lúc mở mắt đã reo liên hồi, tin nhắn chúc mừng năm mới tràn ngập WeChat, từ bạn thân cho đến người quen.
Cô ra ban công nhìn ra ngoài, trời hôm nay rất đẹp dù lạnh nhưng vẫn có chút nắng nhạt. Tiếng pháo nổ ngoài phố vang không dứt, trẻ con dưới lầu vừa chơi vừa cười đùa ầm ĩ. Dường như hương vị Tết đang dần phai nhạt, chỉ còn lại chút ồn ào này gợi lên cảm giác năm mới.
Chu Trạch đã lái xe về quê từ tối hôm qua. Trước khi đi, hắn còn gọi cô xuống, nói có thứ muốn đưa cho cô.
Ân Ân cố gắng kiềm chế tâm trạng vui sướng, giả vờ bình thản, nhưng trái tim lại đập thình thịch. Cô nhảy chân sáo chạy xuống, thấy hắn đứng dưới lầu chờ mình.
Cô bước lại gần, liếc thấy túi đồ trong tay hắn, cười tươi hỏi:
“Anh định tặng em gì đó à?”
Chu Trạch cũng cười, đưa túi cho cô:
“Quà năm mới.”
Cô không ngờ hắn lại chuẩn bị quà, nhất thời ngại ngùng:
“Ơ… nhưng em chưa chuẩn bị cho anh gì hết…”
Hắn bật cười trêu cô:
“Không sao, ly trà sữa hôm trước coi như quà rồi.”
Nhắc tới chuyện đó, mặt Ân Ân lập tức đỏ bừng, trừng hắn một cái đầy tức giận.
Đó là một “vết đen” khó quên mấy hôm trước cô nổi hứng muốn tự làm trà sữa, còn chia cho hắn một nửa. Cô học theo công thức trên mạng, không biết sai bước nào mà tuy vị khá ổn, nhưng sau khi uống xong, cả hai đều… đau bụng cả buổi.
Nghĩ đến đây, Ân Ân cũng bật cười. Cô không nhắc gì thêm về quà, chỉ hỏi khi nào hắn quay lại, hắn nói chưa chắc.
Hai người tán gẫu đôi câu rồi chia tay. Trước khi vào nhà, Ân Ân vẫn nghiêm túc cảm ơn món quà hắn đã chuẩn bị chu đáo.
Về đến phòng, cô mở túi quà ra bên trong có hai hộp nhỏ, một là khăn quàng cổ màu đỏ, còn một là chiếc áo cho chú cún con của cô.
Lâu lắm rồi Ân Ân mới đón giao thừa ở nhà. Cô chẳng biết làm gì ngoài chơi với Tinh Tinh. Cô mặc cho Tinh Tinh chiếc áo mới Chu Trạch tặng, chú cún lập tức trông thật oai, nhưng chỉ một lát sau, tiếng pháo bên ngoài làm nó sợ hãi, run rẩy nằm nép bên chân cô.
Tối đến, mẹ cô nấu một bàn ăn thịnh soạn, đủ món gà, vịt, thịt, cá.
Ân Ân ngạc nhiên:
“Mẹ, nhiều món thế này ba người mình sao ăn hết được?”
Những năm trước cô về nhà cũng chưa thấy mẹ làm nhiều như vậy.
Mẹ cô chỉ xua tay:
“Ăn được bao nhiêu thì ăn, hiếm khi con về nhà ăn Tết mà.”
Ba cô cười, vỗ nhẹ tay cô:
“Ăn đi con, Tết mà, lãng phí một chút cũng không sao.”
Ân Ân vốn là người ghét lãng phí, dù ở nhà hay ra ngoài ăn, cô luôn cố gắng ăn hết phần của mình. Nhưng dù có cố mấy, ăn đến bát thứ hai là cô không nuốt nổi nữa.
Sau bữa cơm, ba mẹ cô rủ nhau ra phòng khách xem Gala Tết. Hai người xem vô cùng hào hứng, mỗi tiết mục đều phải bình luận, gặp tiểu phẩm hài của Phan Trường Giang và Thái Minh thì cười nghiêng ngả.
Còn Ân Ân lại không có tâm trạng xem. Cô mở WeChat, lần lượt trả lời tin nhắn chúc mừng của bạn bè, nhưng lại không thấy tên Chu Trạch đâu.
Không biết giờ này hắn đang làm gì, hay là bận quá nên quên gửi cho cô?
Cô lơ đãng lướt Weibo, thì bất ngờ có một tin nhắn lạ đến. Mở ra chỉ thấy bốn chữ: “Chúc mừng năm mới.”
Mi mắt cô khẽ giật hai lần đôi khi trực giác phụ nữ kỳ lạ đến mức không cần lý do, chỉ nhìn thoáng qua, cô đã biết là hắn ta.
Không có bằng chứng gì cả, nhưng cô biết.
Ân Ân mím môi, đứng dậy ra ban công. Bên ngoài, pháo hoa nổ rợp trời, từng chùm sáng rực rỡ xé toang màn đêm đẹp, nhưng chóng tàn.
Đã lâu lắm rồi cô không còn nhớ đến người đó. Cuộc sống hiện tại của cô yên bình, nhẹ nhõm, mọi ký ức về hắn ta đã được cô chôn thật sâu trong lòng.
Tình yêu của cô, trong khoảnh khắc chính mắt nhìn thấy chồng ngoại tình, đã hoàn toàn tắt lịm. Tám năm đẹp đẽ ấy không phải mộng ảo, mà là quá khứ thật, chỉ là để khi nhắc lại mà không còn xao động, có lẽ cô vẫn cần thêm thời gian.
Pháo hoa tàn, thế giới bên ngoài lại trở về tĩnh lặng. Cô tựa vào lan can, tâm trí trôi dạt vô định.
Cô không hề biết dưới tán cây đa lớn dưới nhà, có một bóng người mờ mịt đang ngẩng đầu nhìn lên ban công nơi cô đứng.
Đó là Trình Nghiệp.
Tối nay hắn ở nhà ông nội. Cả đại gia đình tụ họp, ai cũng vui vẻ, chỉ trừ hắn.
Những năm trước, Ân Ân đều đi cùng hắn. Cô luôn tự giác giúp đỡ mẹ chồng và các cô, còn hắn thì lười, chỉ trốn vào thư phòng.
Lúc ăn cơm, cô lại ghé vào tai hắn trách yêu vì trốn việc, hắn chỉ cười lớn, chẳng hề áy náy, còn xúi cô lần sau trốn cùng hắn.
Cô cấu nhẹ hông hắn, mắng nhỏ: “Em không mặt dày như anh đâu.”
Người lớn thấy vậy lại đùa: “Vợ chồng trẻ tình cảm ghê, ngồi ăn cũng phải dính nhau à?”
Cả bàn cười ầm, ai cũng nói họ hạnh phúc, lại giục sớm sinh con.
Còn năm nay, hắn vẫn trốn vào thư phòng, nhưng không ai để ý, không ai trách, không ai gọi. Khi thấy hắn, người thân chỉ nhìn bằng ánh mắt lúng túng, rồi tránh đi.
Không còn ai nói vợ chồng hắn tình cảm, không ai giục sinh, không ai nhắc đến vợ hắn nữa.
Hắn như người vô hình, đứng bên lề niềm vui của mọi người. Thức ăn ngon là thế, mà với hắn chẳng khác nào nhai sáp, đắng nghét.
Ăn chưa được mấy miếng, dạ dày đã tức đầy, hắn đặt đũa xuống, lặng lẽ rời bàn.
Trình Nghiệp bước ra khỏi nhà, lòng quặn thắt.
Đây là năm đầu tiên giao thừa mà cô không ở bên hắn.
Hắn tưởng rằng nỗi đau những tháng qua đã chạm đáy, không thể sâu hơn nhưng hóa ra, đêm nay mới là lúc đau đến tận cùng.
Gió rét cắt da, từng nhát như dao xuyên qua người hắn, lạnh buốt đến tủy.
Làm sao lại đến nước này?
Con đường họ đi, cuối cùng lại thành ngõ cụt không lối về, không điểm dừng.
Sống không có cô, tất cả đều vô nghĩa.
Hắn bỗng khao khát được nhìn thấy cô, dù chỉ một lần, một thoáng thôi cũng đủ.
Thế là hắn lập tức đặt vé máy bay, mất hơn ba tiếng đồng hồ để tới trước nhà cô, lặng lẽ nấp sau gốc cây đa, ngước nhìn lên ban công nơi ánh đèn ấm áp đang hắt lên khuôn mặt cô.