Truyện Cô Giáo Thảo
  • Trang Chủ
  • Truyện Người Lớn
  • Nghệ Thuật Yêu
  • Nghe Audio Truyện Sex
Tìm Truyện
  • Trang Chủ
  • Truyện Người Lớn
  • Nghệ Thuật Yêu
  • Nghe Audio Truyện Sex
  • Nghệ Thuật Yêu
  • Sức Khỏe Tình Dục
Prev
Novel Info

Ép mẹ làm tình 2026 - Chương 17

  1. Home
  2. Ép mẹ làm tình 2026
  3. Chương 17 - Nước Mắt Và Cháo Nóng
Prev
Novel Info

Buổi tối hôm ấy, khi cánh cổng sắt đóng sầm lại sau lưng, Yến gần như không còn chút sức lực nào để bước tiếp vào nhà. Cả ngày hôm nay ở đài truyền hình là một chuỗi dài những dằn vặt và đau đớn. Cô đã ngồi hàng giờ trong phòng làm việc, nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính mà không làm được việc gì. Đầu óc cô chỉ toàn là hình ảnh của đêm qua hình ảnh cô đang ngồi trên đùi Minh, đang nhún mông dâm đãng, đang rên rỉ tên con trai mình ngay trước bức ảnh cưới của chính mình. Mỗi lần nghĩ đến, cô lại cảm thấy như có ai đó đang bóp nghẹt trái tim mình.

Cô lê từng bước nặng nhọc vào phòng ngủ, không buồn thay quần áo, không buồn tắm rửa, chỉ nằm phịch xuống giường, úp mặt vào gối. Cơ thể cô mệt mỏi rã rời, nhưng tâm trí cô còn mệt mỏi hơn gấp bội. Cô muốn khóc, nhưng nước mắt dường như đã cạn kiệt sau một ngày dài. Cô chỉ nằm im, thở dài, và tự dằn vặt chính mình.

Cô đã phản bội chồng. Cô đã để con trai mình địt mình ngay trên chiếc giường cưới. Cô đã là một con đĩ loạn luân. Và tệ hại hơn cả, cô đã tận hưởng nó. Cô đã rên rỉ, đã nhún mông, đã lên đỉnh hết lần này đến lần khác. Cô không xứng đáng làm vợ, làm mẹ. Cô không xứng đáng được sống.

Một lúc sau, có tiếng gõ cửa nhẹ nhàng. Giọng Nhi vang lên từ bên ngoài: “Mẹ ơi, ra ăn cơm đi ạ. Anh Minh nấu nhiều món ngon lắm. Mẹ ra ăn với tụi con đi.”

Yến không muốn ăn. Cô không muốn làm gì cả. Nhưng cô cũng không muốn con gái lo lắng. Cô cố gắng cất giọng, dù giọng cô yếu ớt và khàn đặc: “Mẹ mệt lắm con. Con với anh Minh ăn trước đi. Đừng lo cho mẹ.”

“Nhưng mẹ…” Nhi định nói thêm gì đó, nhưng Yến đã cắt ngang: “Mẹ không sao đâu. Con ra ăn đi, cứ kệ mẹ. Mẹ chỉ cần nghỉ ngơi một chút thôi.”

Nhi đứng ngoài cửa một lúc, lòng đầy lo lắng. Con bé cảm thấy có điều gì đó không ổn với mẹ hôm nay. Mẹ nó thường ngày vẫn luôn vui vẻ và tràn đầy sức sống, nhưng hôm nay trông mẹ tiều tụy và mệt mỏi đến lạ. Có lẽ mẹ đang có chuyện buồn hay áp lực gì đó ở công ty. Con bé định hỏi thêm, nhưng biết mẹ không muốn nói chuyện nên đành lặng lẽ quay ra phòng khách.

Minh vừa tắm xong, bước ra phòng khách với mái tóc còn ướt nước. Cậu mặc chiếc áo thun trắng đơn giản và quần short thể thao, để lộ cơ bắp săn chắc và những múi bụng rõ nét. Chiều nay cậu được nghỉ học nên đã tranh thủ đi chợ và nấu rất nhiều món ngon mẹ thích nào là canh chua cá lóc, thịt kho tàu, rau muống xào tỏi, và đĩa trứng chiên vàng ruộm. Cậu đã hy vọng rằng bữa tối nay sẽ là cơ hội để cậu làm lành với mẹ, để xoa dịu cơn giận dữ của mẹ sau chuyện đêm qua.

Nhưng khi bước ra bàn ăn, cậu chỉ thấy Nhi đang ngồi đợi một mình. Đôi mắt cậu thoáng chút thất vọng, rồi nhanh chóng chuyển sang lo lắng. Cậu nhìn Nhi với ánh mắt dò hỏi, và Nhi hiểu ngay.

“Mẹ bảo mệt, không ra ăn đâu anh. Mẹ kêu hai anh em mình ăn trước đi.” Nhi nói, giọng cũng có chút buồn.

Minh khẽ nhíu mày, lòng cậu thắt lại. Cậu không ngờ mẹ lại phản ứng mạnh mẽ đến vậy. Cậu cứ tưởng sau một ngày đi làm, mẹ sẽ bình tĩnh lại, sẽ nguôi ngoai đi phần nào. Nhưng không, mẹ vẫn còn giận dữ, vẫn còn đau đớn, vẫn còn dằn vặt chính mình vì những gì đã xảy ra. Và tất cả là lỗi của cậu.

Cậu ngồi vào bàn ăn, nhìn những món ăn mình đã dày công chuẩn bị mà chẳng còn chút hứng thú nào. Cảm giác trong lòng cậu thật khó chịu không giống như cảm giác của một đứa con trai thấy mẹ buồn, mà giống như cảm giác của một người bạn trai đang phải đối mặt với cô bạn gái giận dỗi vậy. Dù mẹ chưa phải là bạn gái cậu ít nhất là chưa chính thức nhưng trong thâm tâm cậu đã mặc định mẹ là người đàn bà của mình, là tình yêu của đời mình. Và việc nhìn thấy người đàn bà ấy đau khổ vì chính mình khiến cậu đau lòng không kể xiết.

Hai anh em ăn cơm trong im lặng. Nhi thỉnh thoảng liếc nhìn anh trai, thấy cậu có vẻ khác lạ. Anh Minh hôm nay ít nói hơn bình thường, ánh mắt cứ xa xăm, thỉnh thoảng lại liếc về phía phòng mẹ. Con bé nghĩ chắc anh trai cũng đang lo cho mẹ giống mình, nên không bận tâm lắm. Nó nói: “Tí nữa ăn xong anh thử qua hỏi mẹ xem thế nào nhé. Em thấy mẹ buồn lắm, mà hỏi mẹ không chịu nói.”

Minh gật đầu, cười nhẹ với em gái. Cậu không muốn Nhi phát hiện ra điều gì bất thường, nên cố gắng tỏ ra bình thường nhất có thể. Cậu hỏi han Nhi về chuyện học hành, về bài vở, về những dự định sắp tới. Nhi hào hứng kể về bài kiểm tra toán vừa rồi được điểm cao, về dự định thi học sinh giỏi sắp tới. Cậu lắng nghe và thỉnh thoảng khen ngợi em gái, nhưng tâm trí cậu vẫn không ngừng nghĩ về mẹ.

Ăn xong, Nhi đứng dậy thu dọn bát đĩa và đi rửa bát. Minh cũng đứng dậy phụ em gái. Cậu đang cầm mấy chiếc đĩa để mang vào bếp thì bỗng nghe thấy tiếng “ối” thất thanh của Nhi. Cậu quay lại, và thấy em gái đang loạng choạng, trượt chân trên nền gạch ướt. Theo phản xạ, cậu lao tới, vòng tay ôm lấy Nhi trước khi con bé kịp ngã xuống đất.

Nhi nằm gọn trong vòng tay anh trai, tim đập thình thịch vì hoảng hồn. Hôm nay con bé mặc áo ba lỗ mỏng màu hồng nhạt và quần jean ngắn cũn cỡn, để lộ cặp đùi thon dài và cặp mông tròn lẳn đang tuổi phát triển. Cơ thể con bé áp sát vào người Minh, và qua lớp áo thun mỏng, Minh có thể cảm nhận được hơi ấm từ cơ thể em gái, có thể cảm nhận được bầu ngực nhỏ nhắn nhưng đầy đặn của con bé đang ép vào ngực mình. Còn Nhi, con bé cảm nhận được cơ bắp săn chắc của anh trai, cảm nhận được hơi ấm từ làn da trần của cậu qua lớp áo thun mỏng, và mặt con bé bỗng đỏ bừng như lửa đốt.

“Em… em cảm ơn anh… Anh… anh bỏ em ra đi…” Nhi lắp bắp, giọng run rẩy, hai tay đẩy nhẹ vào ngực Minh.

Minh thấy em gái đỏ mặt thì cũng hiểu, liền thả con bé ra, cười nhẹ. “Em đi đứng cẩn thận chứ. Lỡ ngã thì sao.”

Nhi gật đầu, không dám nhìn thẳng vào anh trai, rồi vội vàng quay đi, tiếp tục rửa bát. Nhưng trong lòng con bé, một cảm giác kỳ lạ đang dâng lên một cảm giác vừa ngượng ngùng, vừa xấu hổ, vừa có chút gì đó rung động mà chính con bé cũng không hiểu nổi.

Minh không để ý nhiều đến phản ứng của em gái. Đầu óc cậu lúc này chỉ toàn là mẹ. Cậu bước về phòng mình, đóng cửa lại, rồi ngồi phịch xuống giường, cố gắng nghĩ cách làm sao để mẹ hết giận. Cậu đã thử gọi mẹ qua điện thoại lúc chiều, nhưng mẹ không nghe máy. Cậu đã thử nhắn tin, nhưng mẹ không trả lời. Và bây giờ, mẹ thậm chí còn không muốn ra khỏi phòng để ăn tối điều đó cho thấy mẹ đang tổn thương đến mức nào.

Một ý nghĩ thoáng qua trong đầu cậu: hay là lấy video ra để đe dọa mẹ? Nhưng ngay lập tức, cậu lắc đầu xua tan ý nghĩ ấy. Cậu không thể làm thế. Không phải bây giờ. Mẹ đang trong trạng thái tinh thần bất ổn, nếu cậu lại lấy video ra ép buộc, chỉ sợ mẹ sẽ nghĩ quẩn. Cậu không muốn mất mẹ. Cậu thà mất tất cả chứ không muốn mất mẹ.

Một hồi lâu suy nghĩ, cậu bèn nghĩ ra một kế sách: lấy lùi làm tiến. Cậu sẽ không ép buộc mẹ nữa. Cậu sẽ tỏ ra hối lỗi, sẽ chấp nhận rút lui, sẽ để mẹ có không gian và thời gian để bình tĩnh lại. Và khi mẹ đã nguôi ngoai, cậu sẽ từ từ tiến tới trở lại. Đó là cách duy nhất lúc này.

Cậu hít một hơi thật sâu, rồi đứng dậy, bước ra khỏi phòng, tiến về phía phòng ngủ của bố mẹ. Cậu gõ cửa nhẹ nhàng: “Mẹ ơi… mẹ ngủ chưa? Cho con vào nói chuyện một chút được không ạ?”

Không có tiếng trả lời.

Cậu gõ thêm lần nữa: “Mẹ ơi… con biết mẹ đang giận con. Nhưng cho con vào gặp mẹ một chút thôi. Con có chuyện muốn nói với mẹ.”

Vẫn không có tiếng trả lời. Nhưng cậu nghe thấy tiếng thở dài khe khẽ từ bên trong.

Cậu đứng im một lúc, rồi nói tiếp, giọng trầm xuống: “Mẹ… con biết con đã sai. Con đã làm mẹ buồn, làm mẹ đau khổ. Nhưng con xin mẹ… cho con gặp mẹ một lần thôi. Rồi sau đó… con sẽ không làm phiền mẹ nữa. Con hứa đấy.”

Một lúc sau, cánh cửa từ từ mở ra. Yến đứng đó, trong bộ váy ngủ hai dây bằng lụa satin màu kem nhạt. Chiếc váy mỏng manh ôm sát lấy cơ thể cô, để lộ những đường cong quyến rũ bầu ngực căng tròn đầy đặn, eo thon nhỏ nhắn, cặp mông tròn lẳn. Nhưng gương mặt cô thì tiều tụy và thiếu sức sống. Đôi mắt long lanh ngày nào giờ đây sưng húp và thâm quầng vì khóc và thiếu ngủ. Mái tóc ngắn ngang vai rối bù, vài sợi dính vào gò má ửng đỏ. Đôi môi đỏ mọng giờ đây khô nẻ và tái nhợt.

Minh nhìn mẹ, lòng đau như có dao đâm. Người đàn bà xinh đẹp mà cậu yêu thương nhất trên đời đang đứng trước mặt cậu, nhưng trông cô như một cái xác không hồn. Và tất cả là lỗi của cậu.

Yến nhìn thấy ánh mắt thương xót của con trai, lòng cô cũng quặn thắt. Nhưng cô cố gắng giữ vẻ mặt lạnh lùng, quay mặt đi, không nhìn thẳng vào Minh. Cô nói, giọng đều đều và vô cảm: “Con muốn nói gì thì nói đi. Nhưng mẹ nói trước cho con biết, mẹ sẽ không bị con uy hiếp nữa đâu. Con cứ việc nói với mọi người về chuyện của mẹ. Coi như số mẹ khổ. Mẹ sẽ tự vẫn lấy cái chết bồi tội với tổ tiên ông bà, và cha con.”

Minh nghe vậy, lòng như bị ai đó bóp nghẹt. Hai hàng nước mắt từ từ lăn ra từ khóe mi cậu những giọt nước mắt thực sự, không hề giả tạo. Cậu lắc đầu, giọng run rẩy: “Mẹ… mẹ nói gì vậy? Mẹ đừng nói thế… Con xin mẹ đấy…”

Cậu bước lại gần hơn, nhưng không dám chạm vào mẹ. Cậu chỉ đứng đó, nước mắt lăn dài trên gò má, giọng đầy đau đớn: “Mẹ… con đã xóa hết mấy video đó đi rồi. Mẹ yên tâm đi. Từ giờ con sẽ không ép buộc uy hiếp mẹ nữa. Con nhìn mẹ thế này… lòng con đau nhói như có dao đâm. Con không nghĩ tới việc ép mẹ phải làm gì nữa đâu.”

Yến nghe vậy, lòng bỗng chùng xuống. Cô nhìn con trai, đứa con mà cô đã sinh ra, đã nuôi nấng đang đứng trước mặt cô, khóc vì cô. Và cô cảm nhận được sự chân thành trong từng lời nói của nó.

Minh tiếp tục, giọng vẫn run rẩy: “Chỉ trách bản thân con yêu mẹ quá nhiều, gần như thành bệnh trong lòng. Nếu không có việc vừa rồi, con còn nghĩ sau này học xong sẽ đi đâu thật xa, không gặp mẹ nữa. Chỉ có vậy con nghĩ mới giữ được lòng mình. Mẹ yên tâm, ngày mai con sẽ dọn ra ngoài ở. Quan trọng vẫn là sức khỏe của mẹ.”

Nhìn ánh mắt ngấn lệ và lời nói chân thành của Minh, Yến thực sự bàng hoàng. Cô không nghĩ con trai lại yêu mình nhiều tới vậy. Từ trước đến giờ, cô chỉ nghĩ nó là một đứa hư hỏng, chỉ mong muốn tình dục từ mẹ của mình. Nhưng hóa ra không phải. Nó yêu cô thật lòng. Yêu đến mức bệnh hoạn, yêu đến mức sẵn sàng rời xa cô để cô được bình yên.

Nói xong, Minh bảo: “Mẹ nằm nghỉ đi. Con ra ngoài đây.” Rồi cậu quay lưng bước đi, lấy tay lau nước mắt.

Nhìn bóng lưng cô đơn của con trai quay đi, lòng Yến bỗng thắt lại. Cô không hiểu tại sao – có lẽ là do thâm tâm cô đã yêu nó, có lẽ là do cơ thể cô đã quen với hơi ấm của nó, có lẽ là do trái tim cô không cho phép nó rời xa. Cô vội vàng chạy theo, với lấy tay con trai.

Nhưng cơ thể cô quá mệt mỏi. Chân cô loạng choạng, và cô suýt ngã. Minh nghe thấy tiếng động, vội quay lại, và kịp đỡ lấy mẹ trước khi cô ngã xuống sàn. Yến nằm gọn trong vòng tay con trai, cảm nhận vòng ngực rắn chắc và hơi ấm quen thuộc từ cơ thể nó. Và không hiểu sao, trong khoảnh khắc ấy, lòng cô lại thấy bình yên đến lạ. Như thể đây mới chính là nơi cô thuộc về. Như thể vòng tay này mới chính là nơi cô được che chở và yêu thương.

“Mẹ! Mẹ có sao không?” Minh hoảng hốt hỏi, ánh mắt đầy lo lắng và nhu tình.

Yến lắc đầu, khẽ nói: “Mẹ không sao. Con… con đừng ra ngoài nữa. Mẹ cũng không muốn phải xa con.”

Minh nghe vậy, lòng như mở cờ trong bụng. Nhưng niềm vui ấy chỉ kéo dài được vài giây, vì câu sau của Yến đã dập tắt nó: “Nhưng từ bây giờ, mẹ con mình quay trở lại như cũ thôi. Chứ không… mẹ thực sự không thể sống được nữa, Minh ạ. Mẹ biết mình là một người mẹ tồi. Nhưng xin con hãy tha thứ cho mẹ. Coi như mẹ cầu xin con nhé.”

Minh đứng im, ánh mắt thất thần. Trái tim cậu như vừa bị ai đó bóp nghẹt. Nhưng rồi cậu gật đầu. Cậu biết đây không phải là lúc để ép buộc mẹ. Dù gì thì bây giờ vẫn tốt hơn vừa nãy – ít ra mẹ đã bình tĩnh lại, ít ra mẹ đã không còn muốn tự tử nữa, ít ra mẹ đã cho phép cậu ở lại. Và chỉ cần còn ở lại, cậu sẽ còn cơ hội.

“Con hứa với mẹ. Con sẽ không làm gì quá đáng nữa. Con chỉ muốn ở bên mẹ thôi.” Minh thì thầm.

Rồi cậu nhẹ nhàng bế mẹ lên, đặt cô nằm xuống giường. Yến mệt mỏi, không còn sức để phản đối, chỉ biết để mặc cho con trai làm thế. Minh đắp chăn lại cho mẹ, rồi quay lưng bước ra ngoài.

Yến tưởng Minh giận dỗi mà bỏ đi. Nhưng cô không nói gì. Cô biết mình đã làm tổn thương nó. Nhưng cô phải làm thế. Cô phải bảo vệ cả hai mẹ con, phải bảo vệ gia đình này, không thể để mọi chuyện tiếp tục sai lầm thêm nữa.

Nhưng rồi, khoảng mười lăm phút sau, Minh quay trở lại. Trên tay cậu là một bát cháo nóng hổi, nghi ngút khói. Cậu đã xuống bếp, hâm lại nồi cháo cá mà cậu đã nấu từ chiều, múc ra bát, và mang lên cho mẹ.

Yến ngỡ ngàng nhìn con trai. Cô không ngờ nó lại làm thế. Cô cứ tưởng nó đã giận dỗi bỏ về phòng rồi. Nhưng không, nó đã xuống bếp nấu cháo cho cô.

Minh thấy mẹ nhìn mình với ánh mắt ngỡ ngàng, liền cười nhẹ, giọng dịu dàng: “Sao con có thể bỏ mặc mẹ được? Mẹ nằm im đi, để con đút cho.”

Yến cảm thấy lòng mình thắt lại. Cô không biết phải nói gì, chỉ biết thì thầm: “Cảm ơn con.”

Minh ngồi xuống mép giường, nhẹ nhàng múc từng thìa cháo, thổi cho nguội bớt, rồi đưa lên miệng mẹ. Yến há miệng, đón lấy thìa cháo. Vị cháo cá thanh mát, đậm đà tan trên đầu lưỡi, nhưng thứ khiến cô cảm động không phải là vị cháo, mà là cách con trai cô chăm sóc cô dịu dàng, chu đáo, và đầy yêu thương.

Minh kiên nhẫn đút từng thìa cháo cho mẹ, thỉnh thoảng lại lấy khăn lau nhẹ khóe miệng cho cô, rồi đưa cốc nước cho cô uống để đỡ nghẹn. Cậu không nói gì nhiều, chỉ lặng lẽ làm những việc ấy với tất cả sự chăm chút và yêu thương.

Yến nhìn con trai, lòng đầy rối loạn. Cô chưa từng được hưởng sự quan tâm như này. Ngày xưa, ngay cả khi cô ốm, cô cũng là người tự mình lo liệu mọi thứ tự nấu cháo, tự uống thuốc, tự chăm sóc bản thân. Hùng chưa từng đút cháo hay cơm cho cô như thế này. Chưa từng ngồi bên cạnh cô, kiên nhẫn thổi từng thìa cháo, lau từng giọt nước nơi khóe miệng cô. Chưa từng nhìn cô bằng ánh mắt đầy yêu thương và lo lắng như thế này.

Vậy mà bây giờ, chính con trai cô đứa con mà cô đã sinh ra lại đang làm tất cả những điều đó cho cô. Và điều đó khiến lòng cô vừa cảm động, vừa đau đớn, vừa mâu thuẫn đến tột cùng.

Ăn xong bát cháo, Yến cảm thấy cơ thể mình ấm áp hơn, có chút sức lực hơn. Minh đỡ mẹ nằm xuống, đắp chăn lại thật cẩn thận, rồi cầm bát cháo đứng dậy.

“Mẹ nghỉ ngơi đi. Có gì cần thì gọi con nhé. Con ở phòng bên cạnh thôi.” Minh thì thầm, rồi quay lưng bước ra khỏi phòng.

Yến nhìn theo bóng lưng con trai khuất sau cánh cửa, lòng đầy rối bời. Cô vừa thấy hối hận vì đã làm tổn thương nó, vừa thấy mâu thuẫn vì tình cảm của mình dành cho nó, vừa thấy ấm áp vì sự quan tâm mà nó dành cho cô. Cô không biết phải làm gì, phải nghĩ gì. Cô chỉ biết rằng, lúc này đây, cô quá mệt mỏi rồi.

Và rồi, trong khi những suy nghĩ hỗn độn vẫn đang quay cuồng trong đầu, cô từ từ chìm vào giấc ngủ, một giấc ngủ sâu và yên bình, điều mà cô đã không có được suốt hai ngày qua. Có lẽ vì cô đã ăn no. Có lẽ vì cô đã khóc cạn nước mắt. Nhưng cũng có lẽ vì cô biết rằng, ngay bên cạnh phòng mình, có một người đàn ông dù người đó là con trai cô đang sẵn sàng ở đó vì cô, sẵn sàng chăm sóc và yêu thương cô bất cứ lúc nào.

Prev
Novel Info

YOU MAY ALSO LIKE

Kẻ Xuyên Không
Kẻ Xuyên Không
Tháng 9 22, 2024
Mẹ Và Con Gái Bị Biến Thành Bồn Chứa_truyencogiaothao
Mẹ Và Con Gái Bị Biến Thành Bồn Chứa
Tháng 5 17, 2025
co-giao-thuy
Cô Giáo Thủy
Tháng 6 26, 2022
Dâm Nữ Bú Cu_truyencogiaothao
Dâm Nữ Bú Cu
Tháng 1 7, 2026

Toàn bộ nội dung của website truyencogiaothao.top đều được sưu tầm trên mạng. Nghiêm cấm người dưới 18 tuổi đọc truyện ở đây