Ép mẹ làm tình 2026 - Chương 16
Sau khi Minh rút con cặc đã mềm ra khỏi lồn mẹ, Yến nằm im một lúc lâu trên chiếc giường ướt đẫm mồ hôi và tinh dịch. Cơ thể cô vẫn còn run rẩy vì dư âm của cơn cực khoái, nhưng trong lòng cô, một cơn bão cảm xúc đang cuộn trào dữ dội. Cô từ từ ngồi dậy, đôi mắt long lanh đỏ hoe vì khóc nhìn về phía bức ảnh cưới trên tường, bức ảnh của cô và Hùng ngày còn trẻ, với nụ cười hạnh phúc và ánh mắt tràn đầy hy vọng về một tương lai tươi sáng.
Và rồi, một cảm giác tội lỗi khủng khiếp ập đến như một cơn sóng thần, nhấn chìm mọi khoái cảm và dục vọng mà cô vừa trải qua. Cô đã làm gì thế này? Cô đã để con trai mình địt mình ngay trên chiếc giường của hai vợ chồng, ngay trước bức ảnh cưới của chính mình. Cô đã phản bội chồng mình một cách trắng trợn và kinh khủng nhất có thể. Cô là một người mẹ lăng loàn, một người vợ không chung thủy, một con đĩ loạn luân.
Cô quay sang nhìn Minh, đứa con trai mà cô đã sinh ra, đã nuôi nấng, đã dạy dỗ, và trong khoảnh khắc ấy, cô không còn nhìn thấy một người đàn ông mà cô yêu thương nữa. Cô chỉ nhìn thấy hiện thân của tội lỗi, của sự sa đọa, của tất cả những gì kinh khủng nhất mà cô đã làm. Và cô cảm thấy ghê tởm, không phải ghê tởm Minh, mà là ghê tởm chính bản thân mình.
“Minh… con về phòng đi. Ngay bây giờ.” Yến lên tiếng, giọng lạnh lùng đến bất ngờ. Khuôn mặt xinh đẹp của cô không còn vẻ ngượng ngùng hay e thẹn nữa, mà thay vào đó là một sự lạnh lùng và nghiêm nghị như thể cô vừa chợt tỉnh khỏi một cơn mê dài.
Minh giật mình, nhìn mẹ với ánh mắt ngỡ ngàng. Cậu chưa từng thấy mẹ như thế này, không phải sau khi họ đã thân mật với nhau. Thường thì sau mỗi lần quan hệ, mẹ cậu sẽ nằm im trong vòng tay cậu, thở hổn hển, đôi khi còn rơi nước mắt vì xấu hổ và khoái cảm. Nhưng lần này thì khác. Ánh mắt mẹ nhìn cậu không còn chút ấm áp nào, mà chỉ toàn là sự lạnh lùng và xa cách.
“Nhưng… mẹ… con…” Minh lắp bắp, chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra.
“Mẹ nói con về phòng. Ngay lập tức.” Yến lặp lại, giọng cương quyết hơn. Cô kéo chăn che lấy cơ thể trần trụi của mình, rồi quay mặt đi, không nhìn Minh nữa.
Minh cảm nhận được điều gì đó đã thay đổi trong mẹ. Có lẽ việc cậu cố tình địt mẹ trong phòng ngủ của bố mẹ, ngay trước bức ảnh cưới, đã là một sai lầm. Cậu đã đi quá xa. Cậu đã để dục vọng làm mờ lý trí. Cậu đã khiến mẹ cảm thấy tội lỗi đến mức không thể chịu đựng nổi. Và giờ đây, lý trí của mẹ đã trỗi dậy, lấn át dục vọng, và mẹ đang đẩy cậu ra xa.
Cậu lặng lẽ đứng dậy, mặc lại quần áo, rồi bước ra khỏi phòng. Trước khi đóng cửa, cậu quay lại nhìn mẹ lần cuối, nhưng Yến vẫn không quay mặt lại. Cô chỉ ngồi im trên giường, lưng dựa vào đầu giường, mắt nhìn chằm chằm vào bức ảnh cưới trên tường, nước mắt lặng lẽ chảy dài trên gò má.
Minh trở về phòng mình, lòng nặng trĩu. Cậu nằm xuống giường, nhìn lên trần nhà tối om, và bắt đầu suy nghĩ. Cậu đã quá vội vàng. Cậu đã quá tham lam. Cậu đã muốn chiếm hữu mẹ hoàn toàn không chỉ cơ thể mẹ, mà còn cả những nơi thiêng liêng nhất trong cuộc đời mẹ. Cậu đã muốn đánh dấu chủ quyền của mình trên chiếc giường của bố mẹ, trước bức ảnh cưới của họ. Nhưng cậu đã không lường trước được rằng, chính điều đó lại là giọt nước tràn ly, khiến mẹ cậu tỉnh lại khỏi cơn mê dục vọng và nhận ra tội lỗi kinh khủng mà họ đang phạm phải.
Quá trình chinh phục mẹ sẽ khó khăn hơn đây. Cậu biết điều đó. Nhưng cậu không bỏ cuộc. Cậu sẽ không bao giờ bỏ cuộc. Cậu sẽ kiên nhẫn, sẽ chờ đợi, sẽ từ từ hàn gắn lại những gì đã vỡ. Cậu đã có được cơ thể mẹ, và cậu sẽ có được cả trái tim mẹ. Chỉ là sẽ mất nhiều thời gian hơn dự định mà thôi.
Sáng hôm sau, Minh thức dậy với một tâm trạng nặng nề. Cậu bước ra phòng khách, hy vọng sẽ được nhìn thấy mẹ, được nói chuyện với mẹ, được xin lỗi mẹ. Nhưng khi cậu bước vào bếp, chỉ có Nhi đang ngồi ăn sáng một mình. Con bé mặc bộ đồng phục học sinh, tóc buộc cao, đang vừa ăn vừa xem điện thoại.
“Mẹ đâu rồi em?” Minh hỏi, cố gắng giữ giọng bình thường.
Nhi ngẩng lên, miệng vẫn còn đầy bánh mì. “Mẹ đi làm từ sớm rồi anh. Hôm nay mẹ dậy sớm lắm, lúc em thức dậy thì mẹ đã đi rồi.”
Minh thở dài, lòng đầy thất vọng. Mẹ đã cố tình đi làm sớm để tránh mặt cậu. Cậu cười khổ, rồi cũng xách ba lô lên, chuẩn bị đi học. Nhi nhìn anh trai, thấy có gì đó khác lạ nhưng không thể nhận ra. Con bé chỉ thấy anh trai mình hôm nay có vẻ buồn hơn bình thường, nhưng cũng không hỏi thêm gì.
Hôm nay, Yến đến đài truyền hình với một tâm trạng và cảm xúc tồi tệ. Cả đêm qua cô không ngủ được mấy, chỉ chợp mắt được một chút rồi lại tỉnh giấc, đầu óc quay cuồng với những hình ảnh của đêm hôm trước. Cô nhớ lại cảm giác con cặc của Minh đâm sâu vào lồn mình, nhớ lại những tiếng rên rỉ dâm đãng của chính mình, nhớ lại ánh mắt chiếm hữu của con trai khi nó nhìn lên bức ảnh cưới. Và mỗi lần nhớ lại, cô lại cảm thấy ghê tởm chính bản thân mình.
Cô đã để khoái cảm nhục dục chi phối mình. Cô đã đánh mất bản thân. Cô đã phản bội chồng một cách kinh khủng nhất có thể. Làm gì có người mẹ nào lại để cho con trai địt mình trong chính căn phòng của vợ chồng? Làm gì có người vợ nào lại để cho con trai mình bắn đầy tinh trùng vào lồn mình ngay trên chiếc giường cưới? Cô là đồ lăng loàn, đồ đĩ điếm, đồ không xứng đáng làm vợ, làm mẹ.
Cô bước vào văn phòng với đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ, khuôn mặt xinh đẹp nhưng thiếu sức sống. Nhiều đồng nghiệp chào hỏi, nhưng cô gần như không để ý. Cô chỉ lặng lẽ đi về phía bàn làm việc của mình, ngồi xuống, và nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính mà không thực sự nhìn thấy gì.
Việt sếp của cô, từ trong phòng làm việc nhìn ra, thấy Yến hôm nay có vẻ khác lạ. Lão già tóc hoa râm này đã từng có thời gian mặn nồng với Yến, đã từng biết rõ từng biểu cảm trên khuôn mặt cô. Và hôm nay, lão nhận thấy có điều gì đó không ổn. Yến trông tiều tụy, mệt mỏi, và đôi mắt long lanh ngày nào giờ đây chất chứa một nỗi buồn sâu thẳm.
Việt vẫn chưa biết kẻ đứng sau gửi tin nhắn đe dọa mình là ai. Lão vẫn sống trong thấp thỏm lo âu, sợ rằng một ngày nào đó đoạn video quay cảnh lão và Yến trong phòng thay đồ sẽ bị phát tán. Lão muốn tiếp tục quan hệ với Yến, nhưng nỗi sợ hãi đã ngăn lão lại. Lão không dám đến gần cô, không dám chạm vào cô, thậm chí không dám nhìn thẳng vào mắt cô.
Nhưng hôm nay, khi nhìn thấy Yến trong tình trạng này, một ý nghĩ đen tối chợt nảy sinh trong đầu lão. Nếu lão không thể có được Yến, thì ít nhất lão cũng có thể dùng cô để đạt được một mục đích khác. Lão nhớ đến Trung, một người bạn quen biết trên bàn rượu, một tay cáo già chuyên săn gái bằng những trò bẩn thỉu. Trung đã từng vài lần nhờ vả lão giới thiệu cho những cô gái ngon nghẻ, và lần này lão sẽ tặng cho hắn một món quà chính là Yến.
Việt không muốn làm thế. Thực sự là không muốn. Nhưng lão cần phải tìm ra kẻ đứng sau đe dọa mình. Và nếu lão đưa Yến vào một cái bẫy, để Trung và đồng bọn của hắn làm gì cô, thì biết đâu kẻ đứng sau sẽ lộ diện. Đó là một kế hoạch hoàn hảo vừa lấy lòng được Trung, vừa có thể tìm ra kẻ giấu mặt.
Lão cầm điện thoại lên, bấm số gọi cho Trung. Đầu dây bên kia, giọng Trung vang lên hào hứng: “Alo, ông bạn già! Lâu lắm mới thấy ông gọi! Có vụ gì ngon không?”
Việt cười nhẹ, giọng đầy ẩn ý. “Có đấy. Tao có một món ngon muốn giới thiệu cho mày. Một cô trưởng phòng ở đài truyền hình, ngoài bốn mươi nhưng cực kỳ ngon nghẻ, xinh gái, body thì khỏi phải bàn. Mày có hứng không?”
Trung nghe vậy thì hứng khởi hẳn lên. Lão là kẻ lâu ngày không được ăn ngon, nghe bạn giới thiệu vậy thì như mèo thấy mỡ. “Ngon vậy à? Sao ông không ăn đi mà lại nhường cho tôi?”
Việt thở dài, cố gắng giữ giọng bình thường. “Tao có lý do riêng. Nhưng mày yên tâm, hàng ngon thật. Tao sẽ tạo ra một buổi nhậu liên hoan, mời cô ta đi cùng. Tới lúc đó mày và bạn mày cứ việc chúc rượu cho cô ta say. Rồi về sau tao sẽ lấy cớ đi trước, mặc bọn mày muốn làm gì thì làm.”
Trung nghe vậy thì cười lớn, giọng đầy thích thú. “Hay! Hay lắm! Ông bạn già của tôi tuyệt vời nhất! Yên tâm, tôi sẽ lo liệu chu đáo. Mà này, ông có việc gì muốn nhờ tôi phải không? Cứ nói đi, đừng ngại.”
Việt cười nhẹ, không trả lời thẳng. “Cứ lo vụ này đi đã. Rồi tao sẽ nói sau.”
Hai người đàn ông bàn bạc thêm một lúc về chi tiết kế hoạch, rồi cúp máy. Việt ngồi trong phòng làm việc, lòng đầy suy nghĩ. Lão biết mình đang làm một việc tồi tệ. Lão đang đẩy Yến người đàn bà mà lão đã từng say đắm vào một cái bẫy nguy hiểm. Nhưng lão không quan tâm, trước đây lão vẫn thường xuyên làm vậy. Tìm ra kẻ đứng sau gửi thư nạp danh mới là quan trọng nhất. Lão phải bảo vệ bản thân mình trước. Còn Yến cô ta chỉ là một trong những món đồ chơi của lão mà thôi.
Trong khi đó, Yến vẫn ngồi trong phòng làm việc của mình, hoàn toàn không hay biết gì về cái bẫy đang giăng ra trước mắt. Cô vẫn đang chìm trong những suy nghĩ đau đớn và tội lỗi. Cô tự trách móc bản thân không ngừng. Cô tự hỏi làm sao mình có thể để mọi chuyện đi xa đến mức này. Cô tự hứa với lòng mình rằng sẽ không bao giờ để Minh chạm vào mình nữa. Cô sẽ chấm dứt mối quan hệ loạn luân này, sẽ trở về làm một người mẹ, một người vợ đúng nghĩa.
Đúng lúc đó, điện thoại cô reo lên. Cô nhìn vào màn hình là Hùng, chồng cô. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng lấy lại bình tĩnh, rồi bắt máy.
“Alo, anh đây. Em khỏe không?” Giọng Hùng vang lên từ đầu dây bên kia, vẫn khô khan và thiếu cảm xúc như mọi lần.
“Em khỏe. Anh thế nào?” Yến đáp, giọng yếu ớt.
“Anh ổn. Hôm nay tự nhiên anh nhớ em quá. Anh muốn nói là… anh yêu em. Anh nhớ em nhiều lắm.” Hùng nói, giọng có chút gì đó khác lạ như thể ông ta đang cố gắng bày tỏ tình cảm, điều mà ông ta hiếm khi làm.
Yến nghe những lời ấy, lòng bỗng dâng lên một nỗi đau đớn tột cùng. Chồng cô yêu cô. Chồng cô nhớ cô. Vậy mà cô đã làm gì? Cô đã phản bội anh ấy không chỉ một lần, mà là rất nhiều lần, với chính con trai của hai người. Cô là đồ đàn bà lăng loàn, không xứng đáng với tình yêu của chồng.
“Em… em cũng nhớ anh…” Yến thì thầm, giọng run rẩy, nước mắt lại trào ra nơi khóe mi. Cô cúp máy, rồi gục đầu xuống bàn, khóc nức nở.
Trong lòng cô, nỗi day dứt và nhục nhã càng trở nên sâu sắc hơn. Cô đã quyết tâm sẽ không để Minh chạm vào mình nữa. Cô sẽ chấm dứt tất cả. Cô sẽ trở về làm một người vợ chung thủy, một người mẹ đúng nghĩa. Dù có khó khăn thế nào, cô cũng sẽ làm được.
Nhưng cô không biết rằng, trong khi cô đang đấu tranh với chính mình, một cái bẫy khác đang giăng ra trước mắt cô một cái bẫy mà kẻ giăng ra không ai khác chính là người đàn ông đã từng là tình nhân của cô.