CẶP VÚ SỮA NGON NGỌT - 49 CỞI ÁO RA
Bạch Tiểu Đường đang nắm lấy dương vật của thiếu niên, cô có thể cảm nhận rõ cơ thể Nguyên Lân cứng đờ và căng thẳng ngay lúc đó. Nhưng cô không hiểu chuyện gì đang xảy ra, cũng không dám hỏi, thậm chí chẳng dám ngước mắt nhìn thẳng vào cậu. Cứ như thể chỉ cần một ánh nhìn chạm nhau ngắn ngủi thôi, Nguyên Lân sẽ hóa thành một con ác long xông ra khỏi hang, tóm lấy cô rồi nuốt chửng vào bụng vậy.
Thấy bàn tay đang giữ lấy mình bỗng mất đi phản ứng, Bạch Tiểu Đường có chút luống cuống trong giây lát, nhưng bản năng lại thúc giục cô không được dừng lại. Cô cảm nhận được phản ứng đó của Nguyên Lân dĩ nhiên không phải là đau đớn, vì đôi lông mày cậu đang giãn ra, đôi mắt khẽ híp lại, trông hơi giống biểu cảm hưởng thụ của con mèo mướp vàng gần nhà mỗi khi thấy cô là lại phủ phục xuống cầu xin được vuốt ve.
Cậu ấy… đang cảm thấy thoải mái sao?
Bạch Tiểu Đường vừa quan sát vẻ mặt của Nguyên Lân, vừa lấy hết can đảm cúi xuống nhìn vật thể đang bành trướng trong tay mình. Vật trụ dài sưng tấy trong tay cô quả thực có hình dáng giống hệt những gì cô cảm nhận được lúc nãy, có điều toàn thân nó đỏ rực, như thể máu thịt bên trong đang sôi sục dưới lòng bàn tay cô.
Cô cẩn thận bắt chước những động tác mà Nguyên Lân vừa dẫn dắt lúc nãy, di chuyển lên xuống. Cô chú ý thấy cái lỗ nhỏ trên đỉnh dương vật cũng khẽ mấp máy theo từng nhịp cử động của mình.
“Thỏ con, dùng lực thêm chút nữa.” Nguyên Lân khó khăn lắm mới hồi sức sau đợt khoái cảm vừa rồi. Cậu định vươn tay nắm lấy tay Bạch Tiểu Đường thì phát hiện con thỏ ngốc này đã bắt đầu học theo rất ra dáng, nên cậu cũng đành nằm hưởng thụ: “Nhớ để ý cái đầu khấc ở trên đỉnh ấy.”
Đầu khấc?
Bạch Tiểu Đường lập tức dùng ngón cái ấn nhẹ vào phần rãnh dưới quy đầu của Nguyên Lân. Nguyên Lân tức thì ngả ra phía sau, nghiến chặt răng hàm: “Ditme, đúng rồi đấy, dùng cả tay kia lên đi.”
Làm đúng mà cũng bị mắng…
Bạch Tiểu Đường thầm lầm bầm trong lòng, nhưng vẫn ngoan ngoãn nghe lời, đưa bàn tay còn lại lên nắm lấy phần quy đầu của thiếu niên.
“Như thế này… hả?”
“Ừm.”
Nguyên Lân một tay chống phía sau, tay kia đặt lên đỉnh đầu Bạch Tiểu Đường, ngón tay luồn vào giữa các kẽ tóc của cô: “Làm tốt lắm, cứ giữ như thế đi.”
Trời rất nóng, chẳng biết là vì mùa hè sắp đến hay vì cái thứ này của cậu quá bỏng tay, mà bàn tay đang nắm lấy thân gậy của Bạch Tiểu Đường đã lấm tấm mồ hôi mịn. Không chỉ vậy, cô ngồi xổm dưới đất, cảm giác không khí dường như cũng đang nóng lên từng chút một, những làn hơi nóng vô hình cứ không ngừng chìm xuống, bao vây và bao trùm lấy cô.
“Thỏ con, cậu ra mồ hôi rồi kìa.” Nguyên Lân còn cảm nhận được làn hơi nóng bốc lên từ kẽ tóc cô nhanh hơn cả chính chủ. Bạch Tiểu Đường ngước mắt lên, vừa vặn chạm phải ánh mắt hơi xếch của thiếu niên, lúc này bên trong chỉ toàn là sự lười biếng và tận hưởng: “Căng thẳng lắm à?”
“Không có…” Thực ra Bạch Tiểu Đường chẳng biết tại sao mình lại ra mồ hôi, nhưng cô vẫn bản năng phủ nhận lời Nguyên Lân nói: “Tớ chỉ cảm thấy hơi nóng thôi.”
“Thế sao?” Trúng tim đen rồi. Nguyên Lân nhếch môi cười: “Vậy hay là… cậu cởi áo ra đi.”
Bạch Tiểu Đường nhìn cậu chằm chằm một lúc, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Cậu mà không bắt tớ sục cho cậu thì tớ đã chẳng nóng rồi.”
Hơ, thỏ ngốc hóa ra cũng biết giơ vuốt cơ đấy.
Nguyên Lân bị “cào” một cái không đau không ngứa như thế lại càng thấy hứng thú hơn. Cậu hơi nhổm người dậy, tay nắm chặt lấy tóc Bạch Tiểu Đường: “Tôi chỉ là muốn tốt cho cậu thôi.”
“….?” Trên đầu Bạch Tiểu Đường chậm rãi hiện lên một dấu chấm hỏi: “Tốt cho tớ?”
“Đúng thế.” Sau khi vượt qua cơn sóng khoái cảm lúc nãy, dưới kỹ thuật non nớt của cô, Nguyên Lân dần lấy lại sự bình tĩnh. Sướng thì sướng thật, nhưng mức độ thoải mái này còn lâu mới đạt đến ngưỡng bắn tinh: “Cứ cái đà sục như cậu hiện giờ, cậu có sục đến trầy cả da tay thì tôi cũng chẳng ra được đâu.”
“…” Bạch Tiểu Đường cảm thấy mình hơi bị Nguyên Lân chê bai, cô rụt cổ lại: “Tớ đã bảo là tớ không biết làm rồi mà…”
Nguyên Lân nhìn cái vẻ ấm ức của cô mà cảm thấy máu lại dồn hết xuống thân dưới. Khổ nỗi cô cứ sục hời hợt như gãi ngứa, cậu đành tiếp tục dẫn dắt tay cô di chuyển lên xuống. Hơi thở cậu dần nặng nề hơn, nhưng vẫn không chịu buông tha miếng thịt mỡ dâng tận miệng: “Thỏ con, cậu biết đàn ông đều là sinh vật yêu bằng mắt mà, đúng không?”
“…” Bạch Tiểu Đường lộ ra vẻ mặt như lần đầu tiên được nghe thấy: “Thế thì sao…”
“Cho nên, cậu cởi áo ra để tôi nhìn ngực cậu, tôi mới bắn nhanh được.” Cậu nói: “Bằng không lát nữa bà nội cậu nấu cơm xong lại sang gõ cửa thì-“
“Được… được rồi…”
Dứt lời, Bạch Tiểu Đường cảm thấy mình cứ thế bị Nguyên Lân nắm thóp từng chút một. Hình như muốn “lật kèo” là hơi bị khó rồi đây.