CẶP VÚ SỮA NGON NGỌT - 48 SỤC CẶC
Dứt lời, Nguyên Lân đã đọc được ngay câu nói chưa kịp thốt ra trên mặt Bạch Tiểu Đường: Cậu điên rồi à?
Nguyên Lân nhún vai, vẻ mặt thế mà lại có chút vô tội: “Là cậu quyến rũ tôi trước.”
Bạch Tiểu Đường: ?
“Cậu đừng có khùng, đang ban ngày ban mặt đấy!” Bạch Tiểu Đường không dám quát thành tiếng, chỉ có thể ghé sát lại lườm cậu: “Hơn nữa bà nội tớ đang ở ngoài kia, ngay trong bếp kìa!”
Nhà Bạch Tiểu Đường không lớn, diện tích thực tế chỉ tầm bốn năm mươi mét vuông, lại còn chia theo kiểu hai phòng ngủ, một phòng khách, một bếp một vệ sinh. Tuy bếp và nhà vệ sinh đã được nén nhỏ đến mức tối đa, nhưng phòng khách cũng chẳng rộng rãi gì cho cam.
Trong không gian chật chội như thế này, Bạch Tiểu Đường dù đóng cửa vẫn có thể nghe thấy loáng thoáng tiếng bà nội đang thái rau trong bếp. Đừng nói là giúp Nguyên Lân sục cặc, ngay cả một câu quá trớn cô cũng chẳng dám ho một tiếng.
Thế nhưng Nguyên Lân lại cảm thấy đó chẳng phải vấn đề: “Tôi đâu có giống cậu, đụng một tí là rên rỉ lẳng lơ. Yên tâm đi, tôi sẽ không phát ra tiếng động đâu.”
“…”
Bạch Tiểu Đường tức đến mức hai má phồng lên: “Thế nhỡ bà nội đẩy cửa vào thì sao?”
Hình như cũng là một vấn đề.
Nguyên Lân suy nghĩ một lát rồi đứng dậy. Bạch Tiểu Đường nhìn cậu đẩy cửa bước ra ngoài, bưng đĩa dưa hấu trên bàn trà lên, sải bước đến cửa bếp: “Bà ơi, có mấy câu này cháu vẫn chưa hiểu lắm, muốn nhờ bạn Bạch Tiểu Đường giảng hộ ạ.”
Bà nội dĩ nhiên là nhiệt tình ủng hộ, còn dặn Bạch Tiểu Đường nhất định phải dạy đến khi nào cậu hiểu mới thôi. Sau đó, Bạch Tiểu Đường thấy Nguyên Lân đắc ý “vẫy đuôi” quay lại trước mặt mình, trên tay còn cầm thêm đĩa dưa hấu.
“Giờ thì bà sẽ không vào nữa đâu.”
“…”
Cái tên này đúng là biết diễn kịch! Đồ sói đuôi dài!
Bạch Tiểu Đường bất lực, chỉ đành quay người đóng cửa phòng lại: “Nhưng tớ không biết làm…”
“Lại đây, tôi dạy cậu.”
Nguyên Lân lúc này mới phấn chấn hẳn lên. Cậu tùy tiện đặt đĩa dưa sang một bên, thản nhiên cởi quần ngay trước mặt Bạch Tiểu Đường, rồi không quên mỉa mai cô một câu: “Làm gì thế, lát nữa còn phải cầm lấy mà sục cơ mà, giờ che mắt thì có ý nghĩa gì?”
Bạch Tiểu Đường do dự hạ tay xuống, mặt đỏ lựng như quả cà chua nhỏ. Ánh mắt cô cứ đảo qua đảo lại hai bên, tuyệt nhiên không dám nhìn thẳng vào chính giữa: “Nhưng… nhưng mà…”
Cậu chẳng buồn để cô “nhưng nhị” gì nữa, trực tiếp tóm lấy cổ tay cô kéo về phía mình, rồi thuận thế ngồi xuống giường cô, ép bàn tay nhỏ bé của cô đè thẳng lên vị trí chính giữa hai chân mình.
“Nắm lấy.”
Bạch Tiểu Đường vẫn không dám nhìn, đôi mắt cứ dán chặt vào miếng dưa hấu bên cạnh, chỉ có bàn tay là run rẩy nắm lấy sự thô cứng của cậu.
Lòng bàn tay cô dán chặt vào cậu, xúc giác trung thực phản hồi mọi cảm nhận về não bộ. Bạch Tiểu Đường có thể cảm nhận được dương vật của cậu nóng rực, cứng cáp và to lớn đến nhường nào. Trong đầu cô vô thức phác họa ra một vật khổng lồ hình trụ dựa theo cảm nhận từ bàn tay. Trên vật khổng lồ đó còn chằng chịt những mạch máu nổi lên, gồ ghề và không hề bằng phẳng.
“Cậu định cứ nắm như thế đến lúc mặt trời lặn à?” Nguyên Lân tiện tay cầm một miếng dưa lên cắn hai miếng. Thấy Bạch Tiểu Đường vẫn chưa có ý định động đậy, cậu bèn dùng bàn tay lớn phủ lên mu bàn tay cô, dẫn dắt cô sục lên sục xuống hai cái đơn giản: “Thế này, cứ cử động thế này thôi, đơn giản chứ?”
Cử động thế này thì đúng là đơn giản thật, nhưng để Bạch Tiểu Đường vượt qua nỗi xấu hổ thì khó vô cùng. Cô cắn môi dưới, không muốn thừa nhận rằng từ dư quang khóe mắt, cô thực ra đã nhìn thấy phần đỉnh đỏ rực và cái miệng nhỏ đang mấp máy của thiếu niên. Cuối cùng, cô dứt khoát nhắm tịt mắt lại, học theo dáng vẻ của Nguyên Lân, nắm lấy phần gốc của cậu rồi chậm rãi di chuyển lên xuống.
“Là… là thế này sao?”
Cô gái nhỏ quay mặt đi chỗ khác, hai mắt nhắm nghiền, lông mi run rẩy như đôi cánh bướm đang dốc sức vùng vẫy.
“Ừm.”
Khoái cảm trên thân gậy chưa thực sự mãnh liệt. Thấy Bạch Tiểu Đường đã nắm vững bước đầu tiên, Nguyên Lân đặt vỏ dưa lại vào đĩa, tay lại nắm chặt lấy tay cô.
“Tiếp theo…”
Tay kia của cậu xoay cằm Bạch Tiểu Đường lại: “Mở mắt ra.”
Bạch Tiểu Đường dưới sự ép buộc của cậu phải mở mắt, và quy đầu to tròn của thiếu niên lập tức đập thẳng vào tầm mắt cô. Sắc đỏ trên mặt cô tức thì lan tận mang tai: “Cậu… cậu…”
“Tôi làm sao?” Nguyên Lân cười đầy vẻ bất cần: “Thằng em của tôi trông có đẹp trai giống tôi không?”
Đẹp cái đầu cậu ấy.
Cái thứ này trông dữ dằn lại xấu xí, còn tỏa ra một chút mùi tanh nồng nóng hổi – nói thẳng ra, nhìn qua đã biết chẳng phải hạng hiền lành gì.
“Vậy cậu bắt tớ mở mắt… để làm gì?”
Nguyên Lân thấy cô không đáp lời thì đoán chắc là cô thấy không đẹp. Cậu không mấy bận tâm, bĩu môi một cái rồi dẫn dắt tay cô đưa lên trên, còn đặc biệt tách ngón cái của cô ra để miết vào phần rãnh giữa quy đầu và thân gậy.
Dù bàn tay Bạch Tiểu Đường không mấy mịn màng do hay làm việc nhà, nhưng lại mềm mại như không có xương. Cảm giác khoái lạc ấy leo thang nhanh hơn nhiều so với khi cậu tự làm bằng tay mình. Nguyên Lân cảm thấy gần như toàn bộ dây thần kinh khoái cảm sau thắt lưng đều bị đánh thức, cậu càng khó kiềm chế mà siết chặt lấy tay cô.
“Nhớ kỹ cách làm, tôi chỉ dẫn cậu làm một lần thôi đấy.”
Giọng cậu bắt đầu khàn đi, trầm đục như tiếng sấm xuân rền rĩ trong đám mây đen, nổ vang bên tai Bạch Tiểu Đường.
Bạch Tiểu Đường bị dọa cho khẽ rùng mình một cái, ngón cái vô tình miết trúng một điểm nhạy cảm dưới phần rãnh kia, kích thích khiến phần đầu tròn trịa khẽ nảy lên một cái. Bàn tay Nguyên Lân đang nắm tay cô cũng đột ngột siết chặt.
Đệt mợ, sướng thật chứ.