CẶP VÚ SỮA NGON NGỌT - 30 QUAY LƯNG LẠI CỞI CÓ ĐƯỢC KHÔNG?
Cũng may là vết máu trên áo Nguyên Lân chưa kịp khô hẳn đã được Bạch Tiểu Đường mang đi ngâm giặt, giặt xong không để lại chút dấu vết nào.
Giặt áo xong, cô lại kéo Nguyên Lân trở về phòng, cẩn thận gỡ lớp băng gạc trên cánh tay cậu ra, bôi thuốc lần nữa rồi thay băng mới. Lần này Nguyên Lân cực kỳ hợp tác, mặc cho cô muốn xoay xở thế nào cũng được. Đến khi Bạch Tiểu Đường nhanh nhẹn cắt băng, thắt một cái nút nhỏ rồi ngẩng đầu lên, cô bỗng đâm sầm vào ánh mắt của Nguyên Lân mới nhận ra cậu đã dán chặt mắt vào mình từ nãy đến giờ.
“Sao… sao thế?”
Bạch Tiểu Đường vốn có thói quen hễ đối mắt với người khác là lại vô thức cúi đầu né tránh, thói quen này càng lộ rõ khi đối diện với một người đầy áp lực như Nguyên Lân. Cô gần như vừa chạm phải ánh mắt cậu là đã vội vàng dời đi chỗ khác.
Thế nhưng câu hỏi này nếu bắt Nguyên Lân trả lời, cậu cũng chẳng biết đáp sao, vì chính cậu cũng không rõ mình đang nhìn cái gì. Cậu chỉ thấy cái bộ dạng bận rộn lăng xăng vì mình của Bạch Tiểu Đường trông khá là vừa mắt.
“Vất vả lắm mới đóng được lớp vảy mỏng mà cậu lại làm rách mất rồi… Haizz.”
Bạch Tiểu Đường không đợi được câu trả lời của Nguyên Lân cũng chẳng buồn thắc mắc, lại tự mình lầm bầm nhỏ nhẹ: “Mấy ngày tới nếu được thì cậu đừng dùng lực ở tay này nữa, tránh để nó lại chảy máu. Nhỡ lúc đó không có hộp cứu thương bên cạnh thì hỏng bét đấy.”
Thật ra lúc Bạch Tiểu Đường lảm nhảm trông cũng rất thuận mắt. Cái khuôn miệng nhỏ nhắn như miệng thỏ cứ liên tục mấp máy, giọng nói thì mềm mại, từng chữ thốt ra cứ như những viên bánh trôi nước nóng hổi, ngọt ngào.
Nguyên Lân bỗng muốn nếm thử xem “viên bánh trôi” này có vị gì.
Có lẽ cũng cảm nhận được ánh mắt Nguyên Lân bắt đầu trở nên nóng rực, Bạch Tiểu Đường theo bản năng lùi lại một bước.
“Xong rồi Nguyên Lân, hôm nay cậu bị thương, hay là nghỉ ngơi sớm đi…”
Không phải cô không nhớ lời hứa trong nhà vệ sinh khi nãy, nhưng cô vẫn ôm chút hy vọng mong manh cuối cùng là có thể giả ngơ cho qua chuyện. Nhưng cô ngơ chứ Nguyên Lân thì không.
Cậu nhanh tay tóm lấy cổ tay nhỏ của cô trước khi cô kịp lùi xa: “Khi nào thì cho tôi xem?”
Lời vừa dứt, cậu cảm nhận được Bạch Tiểu Đường rùng mình một cái. Sắc đỏ trên mặt cô khi nãy còn chưa kịp tan, giờ lại có thêm một đợt sóng hồng mới dâng lên.
“Cậu… cậu muốn khi nào…?”
“Bây giờ luôn.”
Cậu đã không thể chờ thêm được nữa rồi.
Bạch Tiểu Đường khép nép mím môi, tay kia âm thầm siết chặt gấu áo đồng phục: “Vậy cậu… cậu quay lưng đi trước đã.”
Nguyên Lân thấy hơi buồn cười: “Dù sao lát nữa cũng phải cởi cho tôi xem rồi, còn giữ kẽ làm gề?”
Bạch Tiểu Đường suy nghĩ một hồi vẫn lắc đầu: “Không được, tớ thấy kỳ lắm, cậu quay đi đi!”
Nguyên Lân nhất quyết không buông tha: “Không quay đó.”
Cuối cùng, Bạch Tiểu Đường chỉ đành mím môi, dưới cái nhìn chằm chằm của Nguyên Lân mà chậm rãi kéo cạp quần đồng phục xuống. Cạp quần là loại thun co giãn, dù vậy với vóc dáng của cô thì nó vẫn hơi rộng, chỉ cần kéo nhẹ là đã tuột xuống.
Áo đồng phục đối với cô cũng hơi dài, người khác mặc thành áo nhưng cô mặc trông như một chiếc váy ngắn. Sau khi kéo chiếc quần rộng thùng thình xuống, Nguyên Lân mới nhìn thấy đôi chân thon nhỏ của cô.
Nhỏ thì thật sự nhỏ, nhưng không phải kiểu gầy trơ xương, ngược lại trông rất cân đối, vừa vặn. Cô nhấc chân cẩn thận cởi quần ra, cầm trên tay rồi quay người vắt lên giá áo. Khoảnh khắc cô xoay người, Nguyên Lân thấy bắp chân cô trắng nõn và thẳng tắp, đường nét kéo dài theo động tác, nối liền mượt mà với đôi cổ chân nhỏ xinh.
Cô giơ tay lên, vạt áo đồng phục bị kéo cao, để lộ chiếc quần lót bằng cotton màu hồng phấn ôm trọn lấy bờ mông tròn trịa, săn chắc loáng qua trước mắt.
Con thỏ ngực khủng này đúng là trên người không có chỗ nào là không hoàn hảo.
Chỉ trong tích tắc xoay người ấy, Bạch Tiểu Đường đã cảm nhận được ánh mắt nóng bỏng như có thực của Nguyên Lân đang dán chặt vào lưng mình.
“Nguyên Lân…”
Đôi chân cô run rẩy, giọng nói cũng run theo.
“Tớ… tớ quay lưng lại với cậu để cởi có được không…”
Cô thực sự không đủ can đảm để đối mặt trực tiếp với cậu.
Bạch Tiểu Đường đến ngoảnh lại cũng không dám, nên dĩ nhiên cô không chú ý thấy trong bóng tối đầy nguy hiểm kia, yết hầu của thiếu niên khẽ chuyển động. Bàn tay cậu đã chống lên mép giường, hệt như một loài mãnh thú đang sẵn sàng chờ thời cơ để vồ mồi.
“Tùy cậu.”