CẶP VÚ SỮA NGON NGỌT - 29 THẬT SỰ CHỈ ĐƯỢC NHÌN MỘT CÁI THÔI ĐẤY
Hai chữ cái bướm thốt ra từ miệng Nguyên Lân tròn vành rõ chữ, rõ mồm một như tiếng hai hòn đá sắc cạnh va vào nhau rồi rơi bịch xuống đất.
Cậu chẳng hề có chút cảm xúc ngại ngùng hay lúng túng nào, thái độ thản nhiên cứ như thể đang bảo Bạch Tiểu Đường “cho xem cái tay” vậy. Ngược lại, gương mặt vốn trắng trẻo của Bạch Tiểu Đường giờ đỏ gay như củ cà rốt, đầu cúi thấp đến mức muốn lún sâu xuống đất, hận không thể vùi mình vào hố cát để Nguyên Lân không tài nào đào lên nổi.
“Cậu… cậu nói bậy bạ gì thế… cái gì mà nhỏ….” Chữ “bướm” không thốt ra được, bị cô chọn cách nuốt ngược vào trong, nhưng dù vậy câu nói ngắn ngủi này vẫn cứ lắp ba lắp bắp, “Cậu mà còn nói bậy nữa là tớ giận đấy!”
Nguyên Lân im lặng mất hai giây, có lẽ đang suy nghĩ xem cái sự giận dỗi của Bạch Tiểu Đường thì dọa được ai. Cái kiểu giận dỗi mềm xèo như bún ấy, giận hay không giận hình như cũng chẳng khác gì nhau. À, mà có khi giận dỗi lại là một kiểu gia vị cho thêm phần tình tứ ha?
Cánh tay cậu thong thả vòng qua vòng eo nhỏ nhắn của Bạch Tiểu Đường, quấn chặt lấy như một con trăn lớn đang siết mồi.
“Bạn học Bạch Tiểu Đường đến chữ ‘bướm non’ cũng không dám nói à?”
Nhìn qua gương mặt cậu trong gương, thấy lớp băng gạc vừa quấn xong trên bắp tay thiếu niên lại bắt đầu rướm máu, Bạch Tiểu Đường cuống cuồng không thôi. Cô cúi đầu định gỡ tay cậu ra, nhưng cố gắng hồi lâu mà cậu vẫn bất di bất dịch.
Cô ngoảnh lại, vừa vặn chạm phải đôi mắt ngông cuồng của thiếu niên: “Cậu đừng quậy nữa có được không, tay cậu lại chảy máu rồi, mau buông tớ ra đi!”
“Buông tay cũng được thôi.” Giọng Nguyên Lân vẫn đầy vẻ lười biếng, nhưng cánh tay lại càng siết chặt eo cô hơn: “Thế cậu nói trước đi, tôi muốn xem cái gì?”
Cậu vẫn luôn như vậy, Bạch Tiểu Đường càng không muốn nói gì, cậu càng bắt cô phải nói ra cho bằng được.
Bạch Tiểu Đường co rúm người lại, cắn chặt môi dưới, hơi thở loạn nhịp. Nhưng vệt máu đỏ tươi trên cánh tay Nguyên Lân đang dần lan rộng, tước đoạt cả thời gian suy nghĩ của cô.
“Cái…cái bướm.”
“Cái gì cơ?”
Đến chữ thứ hai cô lại cố tình đọc lướt cho qua chuyện, nhưng Nguyên Lân đời nào chịu buông tha con thỏ trắng đã nằm gọn trong tay. Cậu dùng lực ở hông, ép chặt cô vào bục rửa mặt cũ kỹ.
“Nghe không rõ lắm.”
Hai chân Bạch Tiểu Đường gần như hổng khỏi mặt đất, mấy chiếc răng cửa nhỏ nhắn cắn chặt môi dưới, những nốt tàn nhang lốm đốm trên sống mũi trông như những giọt lệ sắp rơi.
“Cái… ưm…cái bướm…”
Giọng cô vẫn nhỏ rí, như tiếng lầm bầm trong giấc mộng.
Dù rõ ràng đã đạt được mục đích nhưng Nguyên Lân chẳng thấy thỏa mãn chút nào. Hay nói đúng hơn, ngay khoảnh khắc cảm giác thỏa mãn vừa nhen nhóm, nó đã lập tức bị một lòng tham vô đáy khác nuốt chửng.
“Nói rõ xem, ai muốn xem cái bướmcủa cậu?”
“Là… là Nguyên Lân…”
“Ngoài tôi ra còn ai được xem nữa không?”
“Không có, không có ai hết…” Bạch Tiểu Đường cứ ngỡ Nguyên Lân sẽ buông mình ra, mắt cô vẫn dán chặt vào vệt đỏ trên lớp băng trắng, “Đừng quậy nữa Nguyên Lân, mau buông tớ ra đi, vết thương của cậu lại rách ra rồi kìa!”
Nguyên Lân lại chẳng hề vội vàng, cứ như thể cậu không có dây thần kinh cảm giác đau vậy. Cậu hơi cúi người xuống, phả hơi thở nóng hổi làm đỏ rực một mảng da trắng ngần từ sau tai đến tận gáy cô.
“Thỏ ngoan.”
Giọng nói ngạo nghễ, phóng túng của thiếu niên bỗng trầm xuống, như mặt biển lặng sóng khi màn đêm buông xuống, mang theo một sự vỗ về kỳ lạ.
“Thế có cho tôi xem không nào?”
Cơ thể nhỏ nhắn của cô gái trong lòng cậu dần dần mềm nhũn ra, hệt như một loài thú nhỏ sau một cuộc rượt đuổi dài hơi với mãnh thú, sức lực cạn kiệt nên không còn sức để vùng vẫy nữa.
Cô chống tay lên bục rửa mặt, ngoảnh đầu lại, đôi mắt đen tròn xoe phủ một lớp sương nước mờ mịt.
“Vậy cậu phải… buông tớ ra trước đã, cánh tay này trước khi vết thương đóng vảy không được dùng lực nữa đâu đấy…”
“Và còn… lần này thực sự, thực sự thực sự thực sự chỉ được nhìn… chỉ được nhìn một cái thôi đấy, thật đấy…”
Cô liên tục nhấn mạnh hai chữ “thật đấy”, giống như đang nói với Nguyên Lân, mà cũng giống như đang tự trấn an chính mình.