CẶP VÚ SỮA NGON NGỌT - 19 ÁNH MẮT KHƠI GỢI BẢN NĂNG THÚ TÍNH
ÁNH MẮT KHƠI GỢI BẢN NĂNG THÚ TÍNH
Lời còn chưa dứt, ngón tay Nguyên Lân đã chen vào mép áo lót của cô.
Dù chỉ là một ngón tay, nhưng bầu ngực của thiếu nữ lại đầy đặn như một khối chất lỏng chực trào ra ngoài. Nguyên Lân gần như mất sạch kiên nhẫn để đợi cô gật đầu, cậu trực tiếp luồn tay ra sau lưng cởi phăng móc cài. Ngay khoảnh khắc chiếc áo lót lỏng lẻo tuột xuống, bàn tay cậu đã vững vàng nâng lấy bầu ngực cô, thu trọn khối tuyết trắng mềm mại ấy vào lòng bàn tay.
Đây là cảm giác tuyệt diệu mà lớp vải nội y vĩnh viễn không bao giờ mang lại được. Từng tấc da thịt của thiếu nữ đều đang ngoan ngoãn chiều chuộng các dây thần kinh xúc giác của cậu, mịn màng như ngọc ấm, mướt mát như mỡ đông, hệt như tất cả những gì tốt đẹp nhất mà Nguyên Lân có thể hình dung ra.
“Không… không được…”
Lời từ chối của Bạch Tiểu Đường rõ ràng đã quá muộn màng. Đỉnh nhũ hoa nhỏ nhắn, cứng ngắc của cô đã bị đầu ngón tay thiếu niên vê xoa vài vòng cô mới sực nhận ra cậu đã cởi áo lót của mình từ lúc nào.
“Nguyên Lân, Nguyên Lân… đừng mà… không được làm thế này…”
Với Bạch Tiểu Đường, việc bị sờ qua lớp áo lót đã là giới hạn của sự đồi bại mà cô có thể tưởng tượng. Cô không dám hình dung nổi bản thân lại có lúc không mảnh vải che thân, bị một đứa con trai làm thế này ngay tại phòng dụng cụ ở góc sân trường…
Bị chơi đùa như thế này.
Hơi thở của Nguyên Lân cũng dần trở nên dồn dập, và sự gấp gáp đó lập tức truyền đến lực tay của cậu. Cánh tay cậu căng cứng, lòng bàn tay và những ngón tay rắn chắc như tạc từ đá, thỏa sức nhào nặn đôi gò bồng đào mềm mại của cô thành đủ loại hình dáng dâm đãng.
“Chẳng phải cậu đã đồng ý cho tôi xoa rồi sao? Chính cậu là người kéo tay tôi đặt lên đó mà.”
Vì khuôn ngực cô quá đỗi đầy đặn, Nguyên Lân phải xòe rộng năm ngón tay mới miễn cưỡng ôm trọn được một bên. Cậu khẽ cúi đầu, làn da trắng ngần như sữa tràn ra qua kẽ tay, trong khi bên còn lại giữa sự hỗn loạn ấy không ngừng rung rinh, lay động. Hạt ngọc đỏ rực trên đỉnh căng mọng giữa không trung, vểnh cao đầy khiêu khích.
“Tớ… tớ chỉ đồng ý cho cậu xoa ngoài áo lót thôi… ưm…”
Bạch Tiểu Đường đứng không vững nữa nhưng vẫn muốn nới rộng khoảng cách giữa hai người. Đôi bàn tay cô nắm chặt thành nắm đấm nhỏ chống lên ngực thiếu niên, nhưng dưới sự bành trướng của cảm giác tê dại kia, tay cô chẳng còn chút sức lực nào.
“Tớ không… không đồng ý cậu làm thế này…”
Nguyên Lân đối với cô thực sự quá cao lớn và cường tráng. Ngay cả khi cậu hơi khom lưng, Bạch Tiểu Đường vẫn phải ngước nhìn cậu, đôi mắt to tròn xoe, làn nước mắt phủ trên nhãn cầu dập dềnh theo từng động tác của cậu. Hai má cô đỏ rực, trong đôi mắt đen láy hiện rõ sự kinh hoàng thuần khiết.
Đây là ánh mắt cực kỳ khơi gợi bản năng thú tính của giống đực. Bởi lẽ trước mặt cậu, cô thật quá nhỏ bé, nhỏ bé đến mức Nguyên Lân có thể mặc kệ sự phản đối của cô mà tùy ý nhào nặn, thậm chí cậu có thể xé nát quần áo cô ngay tại đây, đâm thẳng sự cứng rắn của mình vào giữa hai chân cô.
Nhưng Nguyên Lân đột nhiên khựng lại, dù mọi đặc điểm trên cơ thể cậu lúc này đều chứng minh cậu đã bị Bạch Tiểu Đường thiêu đốt, đặc biệt là vật cứng nóng hổi giữa hai chân đang sưng tấy như bị lửa đốt.
“Mợ.”
Nước mắt của cô làm cậu bực mình, khiến cậu mất sạch hứng thú.
Bạch Tiểu Đường chỉ thấy lồng ngực nhẹ bẫng, thiếu niên vừa giây trước còn đầy vẻ xâm lược bỗng buông cô ra, lùi lại một bước. Cô vẫn giữ nguyên tư thế cũ, hai tay nắm đấm tội nghiệp duy trì vẻ phòng thủ, đôi gò bồng đào bị ép lại ở giữa, một bên còn hằn rõ những dấu tay hỗn loạn của cậu.
Nguyên Lân nhìn cảnh đó mà cổ họng thắt lại, rồi thấy bộ dạng chực khóc của cô lại càng thêm phiền lòng:
“Chẳng phải cậu muốn về lớp à? Đi đi.”
Lúc này Bạch Tiểu Đường mới như sực tỉnh cơn mê, vội vàng cúi đầu chỉnh đốn trang phục. Nguyên Lân chân dài bước rộng, khi cô ngẩng đầu lên thì bóng dáng cậu đã mất hút từ lâu.
Bạch Tiểu Đường run cầm cập trở về lớp. Thầy Liêu trên bục giảng thấy mặt cô đỏ bừng như vừa khóc xong nên vô cùng hiền từ, không truy cứu chuyện cô đi muộn nửa tiết mà cho cô về chỗ luôn.
Mãi đến khi tiếng chuông tan học vang lên, thiếu niên mới chậm rãi bước vào lớp, đi thẳng về chỗ ngồi như không có ai xung quanh. Trong đầu Bạch Tiểu Đường vẫn còn vương vấn những hình ảnh trong phòng dụng cụ lúc nãy, chột dạ đến mức cúi gầm mặt không dám nhìn ai, đúng lúc này cô bạn bàn trước quay lại.
“Bạch Tiểu Đường, sao cậu đi lâu thế, bánh mì của tớ đâu?”
Bạch Tiểu Đường lúc này mới nhớ ra mình đã quên bẵng chuyện bánh mì, vội vàng rút tiền trả lại cho cô bạn: “Xin lỗi nhé, tớ… tớ lỡ quên mất…”
Vừa thấy tiền, nụ cười trên môi cô bạn kia lập tức biến mất, mặt lạnh như tiền: “Mày có nhầm không đấy? Đi lâu thế mà bảo quên mua, thế mày đi làm cái gì, đi làm trộm à?”
“Mày có biết tao đói đến mức nào không, sắp chết đói đến nơi rồi đây này!”
Giọng cô ta cao vút và sắc lẹm, khiến cả lớp lập tức im bặt, mọi ánh mắt đều đổ dồn vào hai người. Bạch Tiểu Đường càng thêm áy náy trước những lời chất vấn đanh thép của bạn học, cô cúi đầu định nói thêm câu xin lỗi, nhưng chữ “xin lỗi” còn chưa ra khỏi miệng đã bị một giọng nói từ góc lớp cắt ngang xương.
“Muốn chết thì chết quách đi cho nhanh, nếu không chết được tao giúp cho một tay cho.”
Giọng Nguyên Lân mang theo sự thiếu kiên nhẫn nồng nặc. Luồng sát khí trong ánh mắt cậu đậm đặc đến mức cô bạn vừa rồi còn đang hầm hè với Bạch Tiểu Đường lập tức quay ngoắt đi, không dám liếc về phía góc lớp lấy một cái.