CẶP VÚ SỮA NGON NGỌT - 18 ÁO LÓT SẼ BỊ XOA HỎNG MẤT
Nguyên Lân rũ mắt nhìn cô: “Tôi mà xoa thật thì cậu không khóc đấy chứ?”
Cậu thực sự rất đau đầu với nước mắt con gái, cứ khóc lóc tỉ tê mãi chẳng dứt. Thế nên dù có ai chặn đường tỏ tình, Nguyên Lân cũng chọn cách đi thẳng không ngoảnh đầu lại – trước khi họ kịp rơi nước mắt.
Bạch Tiểu Đường dường như không ngờ cậu còn quan tâm xem mình có khóc hay không, cô nghiêng đầu nhìn cậu đầy vẻ ngạc nhiên.
“Không… không đâu.” Cô khẽ lắc đầu: “Tớ sẽ nhịn…”
Thế thì vẫn là sẽ khóc còn gì.
Nhưng nhìn chút hơi nước trong hốc mắt cô, Nguyên Lân thấy phiền thì vẫn phiền, nhưng cái sự phiền này lại không giống với lúc trước cho lắm. Có điều lúc này cậu không có tâm trí để phân định sự khác biệt giữa hai cảm xúc đó, dư quang thoáng thấy vùng bụng nhỏ đang run rẩy của thiếu nữ, đôi bàn tay đã nhanh hơn đại não một bước mà siết lấy eo của Bạch Tiểu Đường.
“…”
Bạch Tiểu Đường bị lòng bàn tay nóng rực của thiếu niên làm cho rùng mình, hai chân bủn rủn nhưng lại không muốn để Nguyên Lân phát hiện, đành phải dùng hai tay âm thầm bám trụ lấy lồng bóng phía sau.
“Cậu… cậu làm gì thế…”
Chẳng phải đã giao kèo là sờ ngực sao?
“Tôi làm gì cơ?”
Nguyên Lân đã chạm tay vào rồi thì đâu dễ dàng dừng lại được. Làn da căng mịn, đàn hồi của thiếu nữ giống như sinh ra là để được vuốt ve vậy, Nguyên Lân rõ ràng ban đầu không có ý định đó nhưng vẫn không kìm lòng được mà xoa lên xoa xuống vài cái.
Bàn tay cậu đầy rẫy những vết thương lớn nhỏ do đánh nhau để lại, có chỗ thậm chí đã đóng vảy rồi rụng đi, rồi lại chồng thêm vết thương mới trên lớp da non, cảm giác vô cùng thô ráp, hệt như những tảng đá lởm chởm trên núi.
Bạch Tiểu Đường lớn ngần này vẫn chưa biết tay con trai trông như thế nào. Làn da vùng eo hấp thụ nhiệt độ nóng bỏng từ lòng bàn tay Nguyên Lân khiến hơi nóng lập tức xông thẳng lên mặt, ngón tay cô luồn vào giữa các nan sắt của lồng bóng, không ngừng siết chặt.
“Cậu chẳng phải, chẳng phải…”
“Chẳng phải cái gì?”
“Chẳng phải xoa… xoa cái đó sao…”
Mặt Bạch Tiểu Đường đỏ như sắp tự bốc cháy đến nơi, Nguyên Lân bật cười khẩy một tiếng.
“Xoa cái nào?”
“Cái… cái đó…”
“Tôi không hiểu.”
Cậu ta cố ý. Bạch Tiểu Đường càng không muốn nói, Nguyên Lân lại càng muốn ép cô phải nói ra cho bằng được.
“Thì là… thì là…”
Bạch Tiểu Đường lần này sắp khóc thật rồi. Cái tên Nguyên Lân này mở miệng ra là “ngực” này “ngực” nọ nói tự nhiên như không, còn cô thì chữ đó cứ nghẹn ở đầu môi, chẳng tài nào thốt ra nổi.
Thời gian trôi qua từng giây từng phút, Bạch Tiểu Đường nghĩ lần này mình không chỉ là đi muộn mà chắc chắn là trốn học rồi. Trong lòng sốt ruột, cô dứt khoát nắm lấy cổ tay Nguyên Lân, ấn loạn xạ lên ngực mình.
“Thì là… thì là chỗ này nè…”
Bên trong lớp nội y cotton đơn sắc là một lớp đệm mút dày cộm, nhưng dù vậy cũng gần như không ngăn nổi cảm giác mềm mại, trĩu nặng từ đôi gò bồng đào của thiếu nữ.
Nguyên Lân không ngờ trong lúc tình thế cấp bách, Bạch Tiểu Đường lại trực tiếp nắm tay cậu đặt lên ngực mình. Cậu khẽ cúi đầu, đập vào mắt là khe ngực sâu thẳm của cô.
Lòng bàn tay cậu đẩy ngược lên, đường khe ấy liền nghiêng sang một bên, trông hệt như cái miệng nhỏ của Bạch Tiểu Đường đang dẩu lên sau khi bị cậu trêu chọc. Khổ nỗi kiểu dáng chiếc áo lót này quá mức bảo thủ, lớp đệm cũng quá dày, Nguyên Lân chỉ có thể cảm nhận về mặt thị giác rằng con thỏ ngực khủng này có đôi gò bồng đào lớn và mềm đến nhường nào, chứ về xúc giác thì gần như chẳng có phản hồi gì.
Thế này mà gọi là xoa ngực cái nỗi gì.
“Moẹ.”
Nguyên Lân có chút hối hận vì mình đã lỡ lời, đáng lẽ không nên nhượng bộ bước đó.
Nhưng dưới lực tay ngày càng mạnh của thiếu niên, Bạch Tiểu Đường đã nắm chặt lấy các nan của lồng bóng. Cô cảm thấy lòng bàn tay Nguyên Lân nóng đến mức bất thường, gần như có thể xuyên qua lớp nội y để kích thích trực tiếp lên làn da vùng ngực.
Vành mắt cô hơi ửng đỏ, hai chân cũng theo động tác của Nguyên Lân mà ngày càng bủn rủn. Tại một điểm sâu thẳm trong cơ thể mà chính cô cũng không định vị nổi, đang lặng lẽ bị hơi ấm của thiếu niên làm cho tan chảy từ lúc nào chẳng hay.
“Đừng… đừng mạnh tay thế… nhẹ một chút có được không…”
Giọng nói của cô gái run rẩy, có thể thấy dù cách một lớp nội y dày nhưng cô vẫn không chịu nổi sự giày vò từ lòng bàn tay của Nguyên Lân. Lực tay của cậu thực sự mạnh đến quá đáng, Bạch Tiểu Đường thậm chí cảm thấy gọng sắt của áo lót đã dễ dàng biến dạng dưới tay cậu.
“Áo… áo lót của tớ… sẽ hỏng mất…”
Vì vòng một phát triển quá sớm, Bạch Tiểu Đường rất khó mua nội y, lại càng không thể tìm được hàng rẻ tiền, nên mỗi chiếc cô đều vô cùng trân trọng.
Nhưng lời này lọt vào tai Nguyên Lân lại biến thành một ý vị khác. Cậu cúi đầu, hơi thở phả nóng hổi lên vành tai thiếu nữ:
“Thế thì đơn giản thôi, cởi áo lót ra là không hỏng nữa.”