Thư ký, con dâu và người tình - Phần 123
Chương 123: Lễ mừng công.
Dù sao cả hai vợ chồng đều là những người hiểu lý lẽ, họ biết việc gì cần phải ưu tiên. Nên rất nhanh về sau, hai người đã ngồi xe rồi có mặt xử lý sự cố ở nhà hàng. Rất may vấn đề được giải quyết trong phút chốc, trước khi bữa tiệc diễn ra, ông Danh cùng 2 con còn có dịp mà nghỉ ngơi.
Họ tập trung lại ở trong một căn phòng nhỏ trên gác, sau tất cả mệt mỏi và vội vã, lúc này thật sự được thảnh thơi. Phúc cười khẽ với vợ rồi lại nhìn sang bố, người đàn ông với bóng lưng vĩ ngạn đang đứng ở lan can nhìn xuống đại sảnh, như một vị vua đang ngắm nhìn vương quốc của mình. Với anh ông là sự hiện thân của mạnh mẽ và quyết đoán đứng trước ông Phúc mặc dù rất yêu thương nhưng luôn thấy mình có lỗi mà chẳng dám lại gần. Bây giờ dù tình cảm 2 cha con đã có nhiều cải thiện nhưng anh vẫn chỉ dám đứng từ xa mà ngưỡng vọng mà thôi. Cũng may, giữa ông và anh luôn tồn tại một cầu nối, chính là người phụ nữ đang ở cạnh anh đây. Nhờ có cô mà gia đình này mới có được hơi thở của hạnh phúc.
Chi thấy chồng hết nhìn cha rồi lại nhìn mình âu yếm, cô cũng thấy tim mình ấm áp hơn. Đây là 2 người đàn ông đối với nàng gần như quan trọng nhất, một người nàng gọi là chồng và chấp nhận dành tình yêu trọn kiếp. Còn người kia, bố chồng cô thì đã cho cô những trải nghiệm thể xác vô cùng sung sướng và làm cho cuộc sống của nàng vẹn tròn và có ý nghĩa hơn, với ông cô vừa ham muốn lại vừa biết ơn.
Đúng lúc này, bất chợt ông Danh xoay người lại, ông phán một câu làm cả hai vợ chồng phải chú ý ngay.
Bố sắp nghỉ hưu được rồi.
Ơ, bố sao nói thế ạ, bố còn trẻ, còn khỏe, còn sức ảnh hưởng, tại sao lại nghỉ đúng lúc này. Hay tại bọn con lại làm gì để bố phật ý ạ.
Ông lắc đầu, phẩy tay rồi dành cho anh một nụ cười hiếm hoi.
Chính vì còn chút sức khỏe nên lúc này nghỉ thì còn kịp mà hưởng thụ, chứ ít lâu nữa già hẳn thì còn hưởng thụ được cái gì nữa đâu. Haizz, bố cố gắng cả một đời rôi, vì PBK cũng hi sinh và bỏ lỡ chẳng ít, nay thấy nó cũng có chút thành tựu, bố coi như cũng để lại được di sản về sau. Vậy là đủ, phần còn lại phát triển và mở rộng thì để dành cho các con với cu Bin.
Ông nói rất nhẹ, giống như bản thân đã nghĩ đến chuyện này từ rất lâu. Còn Phúc, vừa mới đây anh còn nhìn ông với hình tượng cao lớn và mạnh mẽ, giờ nghe ông nói chuyện dưỡng già làm anh nhất thời còn chưa quen.
Với người khác thì có thể là đúng nhưng với bố thì chưa, tuy tuổi bố trên 50 nhưng con thấy bố còn khỏe hơn cả con ấy chứ. Anh nói vậy, em thấy đúng không hả vợ yêu.
Câu nói vô tình của anh làm Chi thoáng giật mình trán đổ mồ hôi, ngay cả ông Danh đang uống trà cũng sặc. Cũng may đúng lúc này có tiếng người vọng lên ở phía dưới, thế là Chi có cớ để mà chạy đi.
Khách dần dần đến mỗi lúc một đông, bữa tiệc cũng đi vào mục chính. Đầu tiên ông Danh nêu lý do tổ chức bữa tiệc, cảm ơn lẫn chúc mừng thành tựu của công ty. Ý chính ở đây là ông muốn đưa ra một thông báo rằng mã số cổ phiếu của tập đoàn đã được niêm yết, và tiến hành giao dịch ngay từ phiên mở cửa đầu tiên của năm sau.
Sau đó ông dắt các con của mình, lần này có bao gồm cả Tài đi khắp nơi để giới thiệu, tất cả mọi người lúc này mới biết, việc ông Danh có thêm một đứa con không chỉ là một lời đồn xuông.
Có điều, tuy giới thiệu Tài với mọi người nhưng bản thân ông lại không quá mặn mà với hắn, cũng không muốn nói chuyện riêng hay có ý để hắn xích lại gần. Về phía Chi thì lại càng xa cách, cô luôn dành cho hắn sự đề phòng cao nhất, cũng gần như không nói thêm một câu nào. Có lẽ người trong nhà gần gũi với hắn nhất lại là Phúc, cũng như việc tự mình thông báo bữa tiệc này với hắn thì suốt buổi anh cũng tỏ ra rất nhiệt tình.
Thế nhưng tính cách của hai người quá khác biệt cũng chẳng có lấy một người bạn chung, nên rất nhanh về sau, Phúc đi tiếp khách của anh còn Tài lại trở về đứng gần bọn lão Đạo. Khi hắn đến gần mới nghe thấy bọn lão ta đang to nhỏ về chuyện của mình.
Ất, mày thấy gia đình nhà chủ tịch khác những gia đình bình thường khác ở điểm gì không?
Người nói là Đạo, hắn nheo mắt nhìn về phía gia đình nhà ông Danh ở xa xa, Ất đứng ngay bên cạnh hắn, tay gãi gãi đầu cũng nhìn theo hướng của chú mình.
Khác là họ giàu vãi đái, nhà đẹp xe sang chứ còn khác cái gì.
Thằng ngu, khác là gia đình họ nhất bên trọng, nhất bên khinh, thậm chí con dâu còn có địa vị hơn cả con ruột.
Giọng hắn không lớn nhưng lại rõ ràng từng chữ, nếu khoảng cách không xa quá sẽ dễ dàng lọt vào tai.
Ý chú muốn so sánh anh Tài với anh Phúc giám đốc và vợ anh ta ấy hả, à ừ, cháu cũng thấy họ được trọng dụng hơn anh Tài của chúng ta. Nhưng sao lại thế nhỉ, đáng lẽ anh Tài là con cả mà lại thiệt thòi thì phải quan tâm hơn chứ, sao lại…
Giọng Ất đè xuống, nhưng cũng vẫn đủ để người có dụng tâm có thể nghe.
Con cả thì sao, chịu thiệt thòi thì được gì kia chứ. Thằng Phúc nó là con chính thất, từ bé đã được vun trồng bằng tình cảm và sự quan tâm của lão. Lòng tin, sự thương xót rồi cả những ưu tiên đều dành cho nó hết chứ cậu Tài thì sao mà so sánh. Đấy, cứ để đến lúc chia cổ phần rồi biết, cậu Tài chưa chắc đã được một xu.
Hai tên, kẻ tung người hứng, nghe thì như kiểu đang thông cảm, nhưng nếu khôn ngoan sẽ dễ nhận ra ý li gián ở bên trong. Tài đứng cách đó cũng chỉ vài bước chân, từng lời từng chữ họ nói ra hắn đều nghe rõ không bỏ sót. Hắn càng ngẫm lại càng thấy đúng, từ ngày nhận lại gia đình hắn chưa từng nhận được tình thân đúng nghĩa từ bất kỳ ai. Họ đều đối xử với hắn kiểu xa cách, đúng kiểu như hắn là một “cục nợ”, bắt buộc phải “nhặt” về.
Bàn tay Tài cầm ly rượu siết đế ly đến kêu răng rắc, còn hai mắt thì có hai ngọn lửa bùng lên. Hắn vốn dĩ nóng nảy, từ bé lại được chiều chuộng thành thói, thế nên khi bị rơi vào hoàn cảnh như thế thì giận đến nổi điên.
Thế nhưng hắn lại nghĩ đến hoàn cảnh không còn nơi nương tựa của bản thân và ánh mắt đầy uy áp của ông Danh mà chùn bước. Vì hắn biết trước một người mạnh mẽ như ông mình dù có nổi điên cũng chẳng làm nên nổi trò trống gì. Thế nhưng bảo hắn nhịn nhục để cố gắng thì không thể, trong đầu hắn một ý nghĩ u tối vang lên.
Hừ, không cho thì tự mình sẽ lấy, cách này hay cách khác mà thôi.
Hắn đâu biết lúc này Đạo hơi ghé mắt nhìn qua hắn, thấy ánh mắt tóe lửa kia thì nhếch mép cười, lão biết trong lòng Tài đã nảy mầm hạt giống đố kỵ mà lão mới vừa gieo.
Giữa đại sảnh tiệc vẫn diễn ra vui vẻ, Phúc cười đến mọi miệng, còn người đứng bên cạnh lúc này lại là Sam. Gã người Anh tóc vàng lịch thiệp, đang bắt tay anh với vẻ thân thiết hơn cả mức xã giao thông thường. Tất cả những điều này đều lọt vào đôi mắt đẹp của Tiểu Vân, nàng tỏ ra khó chịu thấy rõ.
Sao tên Sam này lại thân thiết với Phúc vậy nhỉ, tưởng hắn kênh kiệu và thích chèn ép các đối tác lắm cơ mà.
Anh cũng từng nghe Phúc nói mới đầu làm ăn với bên đấy không hề dễ, Phúc phải đi qua đi lại bên Châu Âu đến mấy lần. Nhưng chẳng hiểu sao từ bữa tiệc Halloween lần ấy, hợp đồng tự nhiên được ký luôn.
Chắc đã xảy ra điều gì đó, phải điều tra lại thật rõ, nếu nắm thêm được ít thông tin mật thì lại càng hay.
Người đứng bên cạnh và trả lời Tiểu Vân là Lâm chứ chẳng phải ai khác. Hắn dường như đã quên mất chức phận của mình mà chẳng thèm để ý đến bí mật công ty, Tiểu Vân hỏi gì hắn cũng nhiệt tình giải đáp hết. Tiểu Vân nghe vậy thì gật đầu rất nhẹ, đôi mày khẽ nhíu lại như đang suy tính thứ gì đó rất sâu xa.
Không khí buổi tiệc càng lúc càng rôm rả, Phúc không ngừng uống rượu và nhận lời chúc từ khắp nơi. Thế nhưng dường như có một điều mà anh không để ý, đó là cả bố anh và vợ anh đều chẳng thấy đâu.
Họ lúc này đang trên chiếc Land Cruiser của ông Danh mà lao vun vút, giữa mùa đông mà nhiệt độ trên hàng ghế lái nóng tựa lửa thiêu.
Bố, mình lại đi đâu thế ạ? Buổi tiệc còn biết bao nhiêu khách mời, quan chức cần chúc tụng, mình bỏ đi như vậy hình như không phải phép lắm.
Toàn bộ khách khứa quan trọng mấy bố con mình đã chào và cảm ơn hết. Những ai còn thiếu đều chỉ là những mối xã giao không quan trọng mà thôi. Với bố hôm nay là một ngày rất đặc biệt, bố muốn cùng em chúc mừng riêng.
Ông ấy lại gọi nàng bằng “em” giống như một tín hiệu, nghe thấy má nàng lại đỏ ửng, đôi mắt liếc sang thấy ông đang cười đầy tình ý thì lại càng háo hức hơn. Bởi nàng biết cái tiệc “chúc mừng riêng” mà bố chồng vừa nói, chắc hẳn món chính sẽ là cô. Cũng đồng nghĩa ông đã chuẩn bị điều gì đó rất đặc biệt, như thế tức là rất có thể đêm nay cô sẽ lại có một trải nghiệm tình dục tuyệt vời.
Xe bỗng nhiên dừng lại ở một nơi Chi chẳng hề xa lạ, cũng chính là câu lạc bộ khiêu vũ mà cô đã từng học nhảy ở đây. Nàng nhìn sang ông đầy vẻ nghi vấn, Danh chỉ mỉm cười nói với em.
Em cứ đi theo bố, bố đảm bảo sẽ cho em một đêm tuyệt vời.
Nói rồi ông lại đeo lên chiếc mặt nạ Sói, còn đưa chiếc mặt Thỏ trắng cho cô. Chi đeo lên rồi mạnh dạn bước theo ông vào trong câu lạc bộ, trong lòng rạo rực mong chờ sự cuồng nhiệt của đêm nay.
Danh dắt Chi thẳng một mạch lên tầng 3 yên ắng, xuất trình thẻ thành viên rồi bước vào thế giới ám muội kia. Đại sảnh thênh thang Chi đã đi thăm một lần mà vẫn thấy lạ. Nhìn những thân thể với những khoảng da thịt hở hang đang diễn cảnh trần trụi, chi hơi rùng mình, và bụng dưới như có ngọn lửa trào lên.
Danh vẫn sát bên Chi cảm nhận từng cảm xúc nhộn nhạo của em mà thích ý, hắn biết rằng lựa chọn của mình thật chẳng chút sai lầm.
Con yêu, mình nhảy chút nhé, điệu Kizomba vang lên rồi.
Vừa ngồi vào bàn Danh đã tiến lại gần gạ gẫm, dường như ngọn lửa trong lòng ông cũng dữ dội chẳng khác nào Chi. Lão dắt em ra sàn nhảy ở giữa, từng bước chân thoải mái thấy rõ vẻ tự hào. Tự hào vì trong tay hắn là một người bạn nhảy tuyệt sắc, dù gương mặt đã che đi nhưng cũng đủ làm cả sân khấu xôn xao.
Tui có truyện hay tự viết có AI hỗ trợ
Ra tiếp đi ad