Bạn gái làm điều dưỡng bị cả bệnh viện đụ - Chương 10
Chương 10:
Tròn một năm kể từ ngày Yến Nhi khoác lên mình chiếc blouse trắng điều dưỡng tại Bệnh viện Thượng Uyển.
Sáng thứ Hai, hành lang khoa Nội vẫn trắng toát và vô trùng như ngày đầu. Ánh đèn LED lạnh lẽo phản chiếu trên sàn marble bóng loáng. Nguyễn Quang Huy – giờ đã là bác sĩ chính thức có giấy phép hành nghề – bước đi bên cạnh Nhi với nụ cười rạng rỡ. Cậu mặc blouse trắng mới tinh, thêu tên “BS. Nguyễn Quang Huy” bằng chỉ vàng, hợp đồng chính thức đã ký xong tuần trước.
“Nhờ em hết,” Huy thì thầm, siết nhẹ tay Nhi trong hành lang vắng. “Giấy phép, vị trí chính thức, lương khởi điểm ba mươi hai triệu… tất cả nhờ em hy sinh.”
Nhi mỉm cười, nhưng nụ cười ấy mang theo nỗi mệt mỏi và khoái cảm quen thuộc. Một năm qua, cô đã trở thành “lễ vật” được chia sẻ giữa Trưởng khoa Quân, Giám đốc Phong, Bác sĩ Long, và hàng chục bệnh nhân VIP. Lồn và hậu môn cô giờ quen thuộc với tinh dịch của ít nhất vài chục người đàn ông khác nhau. Cô không còn khóc nữa. Cô chỉ nghiện.
Tối hôm đó, trong căn hộ quận 7, Huy đang mở champagne mừng. Nhi ngồi trên sofa, hai chân khép chặt. Cô trễ kinh hai tuần. Hai tuần liền không có kinh nguyệt – điều chưa từng xảy ra kể từ khi cô bắt đầu “phục vụ” không an toàn.
Nhi lén mua que thử thai ở hiệu thuốc gần bệnh viện. Cô vào phòng tắm, ngồi bệt xuống bồn cầu, hai tay run run. Que thử nằm trong lòng bàn tay. Hai vạch đỏ hiện lên rõ ràng, sắc nét.
Hai vạch.
Nhi nhìn chằm chằm vào que thử. Tim cô đập thình thịch. Con bé – hay con trai – đang lớn dần trong bụng cô. Nhưng là của ai? Bác sĩ Quân? Giám đốc Phong? Bác sĩ Long? Hay một trong số bệnh nhân VIP như Vinh, lão Đức, anh em nhà Cường, hay ông Lộc trong phòng lấy mẫu?
Cô không biết. Và chính sự không biết ấy khiến cô vừa sợ vừa ướt.
Nhi bước ra phòng khách, que thử vẫn cầm trong tay. Huy đang rót champagne. Cậu ngẩng lên, thấy khuôn mặt Nhi tái mét.
“Em… sao vậy?”
Nhi đưa que thử cho Huy. Hai vạch đỏ chói chang dưới ánh đèn vàng ấm.
Huy đứng chết trân. Ly champagne suýt rơi. Cậu nhìn que thử, nhìn Nhi, rồi lại nhìn que thử. Nỗi đau quen thuộc ập đến – nhói buốt, nhục nhã, nhưng đồng thời con cặc trong quần cậu lại cứng ngắc ngay lập tức.
“Em… mang thai…” Giọng Huy khàn đặc. “Không biết là của ai…”
Nhi gật đầu, nước mắt lăn dài. Nhưng cô không che giấu. Cô cởi luôn áo thun, để lộ bộ ngực căng tròn hơn bình thường một chút, núm vú sẫm màu hơn. Cô kéo quần jogger xuống, nằm ngửa trên sofa, hai chân banh rộng.
“Anh… em không biết là của ai… có thể là của Bác sĩ Quân… lão đụ em không bao suốt năm nay… hoặc Giám đốc Phong… ông ấy bắn tinh vào em rất nhiều… hoặc Bác sĩ Long… hoặc bệnh nhân… Vinh, lão Đức, anh em nhà Cường… em là bồn chứa của cả khu VIP… anh muốn em kể không?”
Huy không trả lời bằng lời. Cậu quỳ xuống giữa hai chân Nhi, liếm láp lồn cô điên cuồng. Lưỡi cậu xoáy sâu, hút mạnh nước dâm lẫn chút dịch nhờn từ thai kỳ. Nhi cong lưng, tay bấu tóc Huy.
“Aaah… anh Huy… liếm mạnh nữa… em mang thai mà lồn em vẫn ướt nhẹp…”
Huy đứng dậy, cởi quần, dí con cặc cứng ngắc vào lồn Nhi, đẩy một phát sâu. Cậu nhấp mạnh ngay từ cú đầu, tiếng da thịt “bốp bốp” vang lên chát chúa trong phòng khách sạch sẽ.
“Kể đi… kể chi tiết… con trong bụng em có thể là của ai?” Huy gầm lên, giọng run run vì khoái cảm bệnh hoạn.
Nhi siết chặt vai Huy, hông nhún theo nhịp, nước mắt và mồ hôi lẫn lộn:
“Có thể là của Bác sĩ Quân… lão ép em nhét trứng rung suốt năm… lão đụ em trong phòng trực, trên bàn làm việc, trong phòng nghỉ… lão bắn tinh vào em không bao… tinh dịch lão đặc và nhiều lắm anh ạ…”
Huy dập mạnh hơn, con cặc ra vào dồn dập. “Tiếp đi… còn ai nữa?”
Nhi rên lớn, móng tay cào lưng Huy:
“Hoặc của Giám đốc Phong… ông ấy đụ em trên bàn làm việc lần đầu… con cặc khổng lồ của ông ấy… bắn tinh lên mặt em, lên ngực em… ông ấy gọi em là ‘lễ vật’… có lần ông ấy bắn ba lần liên tục vào lồn em…”
Huy siết chặt hông Nhi, nhấp như điên:
“Còn Bác sĩ Long? Còn bệnh nhân?”
Nhi cong người, âm đạo siết chặt con cặc Huy:
“Bác sĩ Long… lão hay đụ đít em… trong phòng mổ, trong hội chẩn, trong dạ tiệc cuối năm… còn bệnh nhân… thiếu gia Vinh bắn đầy tay em… lão Đức trong nhà vệ sinh nam… anh em nhà Cường đụ em trên giường bệnh… ông Lộc trong phòng lấy mẫu… tất cả đều bắn vào em không bao… em không biết con là của ai… anh ơi… em là đĩ mang thai của bệnh viện…”
Huy gầm lên như thú hoang. Cậu lật Nhi nằm sấp, dí con cặc vào lồn cô từ phía sau, dập mạnh bạo. Tay cậu bóp bụng Nhi – nơi hạt giống lạ đang nảy mầm.
“Em dâm quá… mang thai mà lồn vẫn chặt thế này… con trong bụng em có thể là của lão Trưởng khoa… hoặc Giám đốc… hoặc bệnh nhân VIP… anh sướng… anh sướng nhất đời… anh sẽ nuôi con dù không phải của anh… anh nghiện… anh nghiện bị em cắm sừng…”
Nhi đạt cực khoái trước, âm đạo co thắt điên cuồng, phun nước dâm nóng hổi. Huy dập thêm vài chục cú mạnh bạo rồi gầm lên, bắn tinh đầy vào lồn Nhi – tinh dịch của cậu trộn lẫn với tinh dịch của hàng chục người đàn ông khác trong năm qua.
Họ nằm thở dốc trên sofa. Huy vẫn còn ngập trong lồn Nhi, tay vuốt nhẹ bụng cô.
“Em… chúng ta sẽ giữ con,” Huy thì thầm. “Dù là của ai… anh cũng sẽ nhận. Và anh sẽ tiếp tục nghe em kể… mỗi đêm…”
Nhi quay lại, hôn Huy say đắm, nước mắt lăn dài.
“Em cũng vậy… em sẽ tiếp tục phục vụ… vì anh đã có việc… và vì em… em đã nghiện rồi…”
Một năm đã trôi qua. Huy có giấy phép hành nghề, có vị trí chính thức. Nhi có thai. Và hạt giống lạ kia – không ai biết là của ai – đang nảy mầm trong bụng cô điều dưỡng đẹp nhất bệnh viện.
Sân khấu ngoài trời của khách sạn 6 sao ven sông Sài Gòn lúc sáu giờ chiều vẫn sáng rực dưới ánh đèn vàng ấm áp và hàng nghìn bông hoa hồng trắng tinh. Đám cưới của Nguyễn Quang Huy và Yến Nhi được tổ chức hoành tráng nhưng vẫn giữ được vẻ sạch sẽ, sang trọng đúng chuẩn bệnh viện VIP. Áo cưới trắng muốt của Nhi bay nhẹ trong gió sông, váy lụa dài chạm đất, ôm sát vòng eo giờ đã hơi nhô lên một cách kín đáo – dấu hiệu của thai kỳ tháng thứ ba. Vòng hai nhỏ nhắn ấy không ai để ý trừ những vị khách đặc biệt.
Huy đứng bên cạnh, mặc vest trắng tinh, kính cận sáng lên dưới ánh đèn, tay siết chặt tay vợ. Cậu mỉm cười rạng rỡ trước máy ảnh, trước đồng nghiệp, trước gia đình hai bên. Không ai biết rằng dưới lớp vest trắng tinh ấy, con cặc của cậu đã cứng ngắc từ lúc nhìn thấy Nhi bước ra từ phòng trang điểm.
Khách mời phần lớn là nhân viên bệnh viện Thượng Uyển và đối tác VIP. Nhưng ở bàn danh dự gần sân khấu nhất, ba người đàn ông ngồi cạnh nhau:
Bác sĩ Phạm Minh Quân – Trưởng khoa Nội, vest xám sang trọng, ánh mắt thèm khát không che giấu.
Bác sĩ Trần Văn Long – Trưởng khoa Ngoại, cười khẩy, tay xoay ly rượu vang.
Giám đốc Nguyễn Hoàng Phong – vest đen quyền lực, nhìn Nhi như nhìn món đồ chơi quen thuộc.
Xa hơn một chút là bàn bệnh nhân VIP cũ: thiếu gia Lê Quốc Vinh, lão già Nguyễn Văn Đức, anh em Hoàng Văn Cường & Hùng, ông Nguyễn Văn Lộc… Tất cả đều mặc vest lịch sự, nhưng ánh mắt họ khi nhìn Nhi đều giống nhau – thâm ý, chiếm hữu, đầy kỷ niệm nhơ nhuốc.
Khi tiệc bắt đầu, Huy dắt Nhi đi chúc rượu từng bàn. Nhi đi bên cạnh, vòng hai hơi nhô lên dưới lớp lụa trắng mỏng, núm vú hơi sẫm màu hơn vì thai kỳ. Mỗi bước chân, tinh dịch của ba người đàn ông quyền lực từ đêm dạ tiệc cuối năm vẫn như còn đọng lại trong ký ức cô.
Đến bàn danh dự, Huy nâng ly: “Cảm ơn bác sĩ Quân, bác sĩ Long và Giám đốc Phong đã giúp đỡ em rất nhiều trong năm qua. Không có các bác sĩ, em không có ngày hôm nay.”
Quân mỉm cười, mắt không rời vòng hai Nhi: “Chúc hai cháu trăm năm hạnh phúc. Nhi… em ngày càng đẹp.”
Dưới gầm bàn phủ khăn trắng dài, Nhi khéo léo đưa tay phải xuống. Ngón tay cô lén luồn vào đũng quần vest của Quân, vuốt nhẹ con cặc đang cương cứng qua lớp vải. Quân siết chặt ly rượu, nhưng mặt vẫn cười tươi. Long và Phong nhìn thấy, trao nhau ánh mắt đồng lõa. Phong thì thầm đủ để Huy nghe loáng thoáng:
“Vòng hai em hơi nhô rồi kìa… không biết con là của ai nhỉ?”
Nhi đỏ mặt, nhưng tay vẫn vuốt nhẹ cặc Quân dưới gầm bàn, ngón cái xoa đầu khấc qua lớp vải. Quân liếm môi, siết chặt đùi dưới bàn.
Huy đứng ngay bên cạnh, nhìn rõ tất cả. Cậu thấy ngón tay vợ mình đang vuốt ve cặc Trưởng khoa ngay dưới gầm bàn chúc rượu. Cậu thấy ánh mắt thèm khát của ba người đàn ông quyền lực đổ dồn vào vòng hai vợ mình. Cậu thấy Vinh, lão Đức, anh em Cường mỉm cười đầy thâm ý từ bàn bên.
Nỗi đau cắm sừng tột cùng ập đến. Đau đến mức Huy muốn khóc. Nhưng đồng thời, con cặc cậu lại cứng đến đau trong quần vest trắng tinh. Cậu siết chặt tay Nhi, siết đến mức Nhi hơi rên khẽ. Cậu mỉm cười tươi tắn, giọng ấm áp trước toàn bộ khách mời:
“Cảm ơn các bác sĩ và các anh chị đã đến dự. Chúng em rất hạnh phúc.”
Dưới gầm bàn, tay Nhi vẫn vuốt nhẹ cặc Quân, chậm rãi, khiêu khích. Quân siết chặt đùi, tinh dịch sắp trào ra. Phong thì đưa tay dưới bàn, vuốt nhẹ đùi Nhi, ngón tay ấn vào khe lồn qua lớp váy mỏng. Long chỉ cười, mắt nhìn Huy đầy thương hại.
Huy nhìn thấy hết. Cậu siết chặt tay Nhi hơn nữa, mỉm cười rạng rỡ đón nhận “bản án đổ vỏ” chung thân. Đây là cuộc hôn nhân mà cậu đã chọn. Đây là nỗi đau mà cậu đã nghiện. Đây là tương lai mà cậu chấp nhận – vợ mình sẽ mãi là lồn công cộng của bệnh viện, là đĩ blouse trắng, là mẹ của một đứa con không rõ cha, trong khi cậu sẽ mãi là Beta, là kẻ đứng nhìn và sướng trong nhục nhã.
Tiệc kéo dài đến khuya. Khi khách mời về gần hết, Quân, Long và Phong kéo Nhi và Huy vào phòng suite riêng trên tầng thượng. Cửa đóng sầm.
Trong phòng suite trắng toát, dưới ánh đèn vàng ấm, bốn người đàn ông cởi vest và blouse trắng. Nhi đứng giữa, váy cưới trắng tinh vẫn còn nguyên. Họ lột váy cô ra, để lộ thân thể trần truồng với vòng hai hơi nhô. Ba con cặc to lớn chĩa vào cô.
Huy ngồi trên ghế sofa, không tham gia. Cậu chỉ nhìn. Con cặc cậu cứng ngắc, tay sục chậm rãi.
Quân nằm ngửa trên giường, kéo Nhi ngồi lên, dí con cặc vào lồn cô. Long quỳ sau, dí cặc vào hậu môn. Phong đứng trước, dí cặc vào miệng. Ba người đàn ông mặc nguyên áo sơ mi trắng và quần tây, chỉ thả cặc ra, đụ Nhi ngay trong đêm tân hôn.
“Bốp… bốp… bốp…”
Tiếng da thịt vang lên dồn dập. Nhi rên rỉ quanh con cặc Phong:
“Aaa… ba bác sĩ… đụ em trong đêm cưới… con trong bụng em có thể là của các anh… em là vợ Huy nhưng là lồn chung của các anh…”
Huy sục mạnh hơn, mắt không rời cảnh tượng. Cậu mỉm cười trong nước mắt.
Ba người đàn ông thay phiên nhau, bắn tinh đầy vào lồn, đít và miệng Nhi. Tinh dịch trắng đục phủ kín váy cưới trắng tinh, nhỏ giọt xuống sàn gỗ bóng loáng. Nhi nằm ngửa, hai chân banh rộng, tinh dịch chảy ra từ hai lỗ, vòng hai hơi nhô lên như lời nhắc nhở về “hạt giống” lạ.
Huy cuối cùng cũng đứng dậy, dí con cặc vào lồn đầy tinh dịch của vợ, nhấp nhẹ. Cậu hôn lên trán Nhi, giọng run run nhưng hạnh phúc:
“Anh yêu em… anh chấp nhận tất cả… chúng ta sẽ sống như thế này mãi mãi…”
Nhi ôm cổ Huy, nước mắt lăn dài nhưng môi mỉm cười:
“Em cũng yêu anh… và em sẽ tiếp tục là đĩ của bệnh viện… vì anh… vì chúng ta…”
Đám cưới kết thúc. Ánh đèn khách sạn vẫn sáng. Váy cưới trắng tinh giờ nhuộm đầy tinh dịch. Huy dắt Nhi về nhà, tay siết chặt tay vợ, mỉm cười đón nhận bản án chung thân – một cuộc hôn nhân đổ vỏ, một gia đình kỳ quặc, và một đứa con không rõ cha.
—END—