Truyện Ở Khu Vườn Nhà Ông Tiện - Chương 8
Chiếc xe đạp dừng gữa cánh đồng đêm khuya thanh vắng , gió như mơn man làn tóc chị buông lơi , tôi không biết chị ngĩ thế nào nhưng , cả hai im lặng nhìn nhău , không nói , ngón chân chị cứ di di hòn sỏi lào sào dưới mặt đường . ngón tay đan lại . cúi đầu như chờ đợi cái điều chị không hề mong đợi
Chị liên
Gì .
Thôi em không nói nũa
Nói đi kẻo său này không nói được
Nhưng mà , chị đừng
Đã bảo rồi nói đi
Bàn tay chị cứ vịn mãi cái ghi đông xe đạp , chị bước ra lề cỏ con đường . nhặt viên sỏi lên , ném xuống mặt nước cái ao tỉnh lặng bên đường
Ánh trăng chiếu trên mặt ao xao động , vòng tròn lan ra , gợn sóng nhẹ nhàng , chậm dần . tôi đứng phía său . xa xa ánh đèn xe máy chiếu lên lấp loé con đường quê , vụt qua , mùi xăng thơm nừng thoảng bay trong gió
Chị liên quay người trở lại , tôi không biết chị có vui không . chị bảo
Về đi kẻo thầy chị đợi
Tôi dắt chiếc xe vào góc buồng bên này cho chị , bên kia căn buồng nơi chị ngủ .ngọn đèn dầu bỗng vụt sáng lên . bước qua cái gường ông tiện nằm , tiếng ngáy đều đều . tôi lại gần cửa buồng định chào chị để về nhà .
mắt tôi hoa lên , chị đang xoay người , kéo nhẹ chiếc quần dài . cái khoảng trắng bên hông ánh đèn chiếu vào , chéo ngiêng nếp quần trong hiện ra ôm sát bờ mông tròn lẳn
cúi mình chị đưa nhẹ ống quần tuột khỏi cổ chân , tôi giựt mình bước lùi nhẹ trở ra . hơi thở bồng lên , trống ngực thập thình , hai chân run lên như thằng cảm gió
cái đêm vô tình cọ lưng cho chị , cái đêm hôn chị đôi mắt như chẳng cảm nhận điều gì ,giờ đây dưới ánh đèn dầu . sáng lên bức tranh . bờ mông lấp lửng , gợi lên cảm giác tò mò
giá mà thấy được cái gì rực rỡ bên trong . lặng lẽ , ngập ngừng tôi bước ra ngoài sân . bên kia bờ ao , căn nhà chị tiết ánh đèn dầu le lói chiếu qua khoảng vườn như bảo rằng chị chưa đi ngủ
chị liên bước lại phía său tôi
chị thử đồ chưa
tiến thấy vừa không
thôi đồ con gái chị hỏi chị tiết chứ em biết gì đâu mà khen chê được
hay chị em mình sang nhà chị tiết đi
tôi bước đi ra góc sân , chị liên vịn hai tay lên vai tôi . lội qua khoản vườn ánh trăng lưa thưa rắc qua kẽ lá
trên chiếc chiếu hè sân nhà chị tiết chiếc rổ con nho nhỏ , mảnh vải đang khâu giở cùng chiếc gối đầu . tôi chạy nhanh lên . xoài chân , ngửa mình nằm giành trước chị liên đang từ său đi tới
chị tiết từ trong nhà đi ra thấy tôi chị liên sang vào giờ khuya lơ , khuya lắc . cười cười chị bảo
hơn chín giờ rồi hai đứa mới đi chơi đâu về thế
mỏi quá , em đạp xe muốn rũ cả chân đây này lên tận làng thượng chở chị liên đi lấy đồ đấy chị ạ
à nãy giờ tao mới nhìn .
bộ đồ mày mặc đẹp thế , đúng là người đẹp vì lụa lúa tốt vì phân . mày đã đẹp sẵn rồi nhìn mày mặc bộ đồ này . con trai đứa nào chẳng thích
tôi ngiêng mình ra ngắm nhìn chị liên phía trước , chỗ kia hồi nãy hiện ra dưới ánh đèn dầu . trắng ngần . bóng lên như bẹ cây chuối ngự non
chị liên ngồi lên góc chiếu , giật luôi cái gối của tôi ,ngả mình xuôi chân , tranh nhău mảnh chiếu chỗ lành , chỗ rắch . tiếng chị cất lên
hay than , kêu mỏi lần său chị không nhờ chở đi đâu nữa
chị tiết cười cười ngồi lên góc chiếu , chân chị buông ra ngay chỏm tóc trên đầu , chị bảo nó lấy gối rồi . thôi gối lên chân chị cho khỏi mỏi
tôi nhích người lên , său gáy dựa lên nửa đùi chị tiết , cổ cao nhìn xuống . thế nằm chị liên hiện rõ theo ánh mắt nhìn xuôi
ánh trăng chiếu ngiêng nửa người từ hông trở xuống , mênh mông vùng đất ngã ba , vải mềm bó sát , thấp cao , buông lơi thế nằm , gữa đồng gò lên nổi rõ . cái ngã ba hôm trước đánh chuyền vô tình chị dạng chân ra . hôm nay ngửa lên đón trăng trước mặt chỉ một với tay sao mà xa vời đến thế
nhắm ngiền mắt lại , bên tai chị tiết . chị liên nói chuyện qua lại với nhău
ù đi .mờ mờ
âm thanh nge được qua lời hai chị như chẳng có cảm giác gì , hình như tâm hồn tôi đang bừng lên său gáy khoảng đùi chị tiết tròn lẳn , ngân lên trong tôi như sợi dây đàn . ước gì bàn tay được vuốt lên cái đang hiện ra trước mắt