Truyện Ở Khu Vườn Nhà Ông Tiện - Chương 6
Tôi từ từ co chân ngồi dậy
Tảng mây bay qua mặt sân dần thẫm lai , gió nam như kéo mạnh dần lên , ngọn tre xà thấp , cây na đám lá rung rung như có người nắm thân cây mà lắc
Chị liên phá đi sự im lặng . lại sắp mưa rồi , chị tiết đi đã gấn mười ngày rồi tiến nhỉ
Không biết vào trong ấy chuyện thế nào
Thì chắc ..nếu không qua khỏi thì anh ấy bỏ chị hạnh lại một mình
Chị hạnh mới 27 chị liên nhỉ
ừ chắc cũng khoảng đó
chị liên
gì hả tiến
tối nay bên ấy thế nào
cái gì thế nào
thì em hỏi có ai gõ cổng nhà chị hay không
chẳng để ý vì mấy hôm không mở cổng cho ai vào hình như họ chán rồi tiến ạ
thì họ cũng chú ý đến chị , thì họ mới quan tâm đến chị chứ
nhưng mà sao ý tiến ạ , chị chẳng có cảm giác gì . ước gì ….
Chị ước điều gì
Ước ….
Gì …
Giá mà tiến bằng tuổi chị
im lặng …kéo dài trong tôi như có tảng đá đang đè lên ***g ngực , tôi chưa hiểu hết điều chị nói ngĩa của nó thế nào . tiếng chị lại trầm lặng cất lên
chả biết tại sao mỗi khi phải ngồi tiếp chuyện với ai , chị chỉ muốn họ mău ra về để chị lại được vô tư nói cười với em , hình như chỉ ở cái góc vườn này chị mới tìm thấy sự bình yên thôi tiến ạ
khu vườn chợt như tĩnh lặng
lộp độp ..giọt mưa như vỡ nhẹ xuống mặt sân . nặng dần giọt gianh nhỏ xuống dòng nước mưa lạnh ngắt
chết rồi hồi nãy qua đây chị chưa đóng cửa . giờ chạy về ướt hết tiến ơi
chị liên vào kiếm cái áo mưa , mặc vào lưỡng lự ..
chị chạy về đi
thôi tối lắm chị sợ …
tôi liền bước vào phía său cái áo mưa cánh dơi , phía trước chị bập bõm ,chập choạng ,sát bên tôi lầm lũi bước theo bước chân chị vừa nhấc lên chỉ muốn buông cái mép áo mưa để được ôm chị một lần gữa trời mưa , đêm vắng trong khu vườn chuối
tôi dứng ngoài hiên nge mưa rơi ào ạt , giọt mưa tạt ngang , mặt sân sáng lên khi tiếng sét nổ ầm … uàng… vệt sáng giăng ngang ngọn thị kéo dài ra cánh đồng rău . gió mưa , cuộc đời trên đất làng quê thanh bình yên ả
chị vào trong buồng một lát trở ra .
thầy ơi ,, con sang nhà bà tiết ngủ đây
dòng díu , chập choạng tôi cùng chị bập bõm lội hết khu vườn bước lên hàng hiên nhà chị tiết khi trời mưa nặng hạt
cơn gió tạt ngang kéo cái đuôi áo mưa tôi vừa buông xuống , chị liên vòng tay giữ lại , cánh tay vô tình chạm vào khoảng hông âm ẩm nước mưa , ấm nóng hơi người , cái xui khiến của đất trời vô tình đã kéo tôi và chị từ nụ hôn của chị hằng thành nụ hôn khát khao của mong manh tình chị em , gữa trời đêm mưa dầm tháng bảy
bàn tay tôi từ từ ôm ngang hông chị , nhẹ nhàng , yên lặng . chị liên níu nhẹ vòng tay
bất ngờ ngoành lại , cái áo mưa trên cổ chị tuột ra lưng chị dựa vào cánh cửa . gió mưa trời đêm . nụ hôn vụng trộm , ngỡ ngàng cả chị và tôi , như chìm xuống đáy ao ,chơi vơi , lặn ngụp trồi lên , thụp xuống . hển hảo , chết chìm , ao nước ái tình góc khu vườn nhà ông tiện