Truyện Ở Khu Vườn Nhà Ông Tiện - Chương 4
Ông tiện buổi đầu còn tiếp , mấy lần său cứ thấy họ sang là ông lại đánh trống lảng sách dao lẳng lặng bỏ ra vườn .
tôi ngồi gần bên hỏi ông
ông ơi họ trả giá cao sao ông không bán
trầm tư ngĩ ngợi , lát său ông dắt tôi ra gốc mít chỉ vào cái vết lõm ở thân cây
ôngbảo chắu biết vì sao có cái vết lõm đó không . vì sao cây thị và cây mít này lại có phần thân chính cao bằng nhău không
tôi lắc đầu
ông tiện ánh mắt xa xăm vén cổ tay lên chỉ vào vệt sẹo dài ở bắp tay trên và bảo . nó là vật đã cứu ông thoát chết đấy , ông bảo năm ấy . hai chiếc đacôta cánh quạt chúc đầu bay thấp , bỏ hai quả bom một quả rơi xuống góc ao , một quả rơi trúng ngọn mít sức nổ quả bom cắt ngang ngọn mít , mảnh bom văng qua tiện đứt đôi ngọn cây thị . phía dưới gốc mít là cái hầm ông nằm tránh bom đáo ngay sát gốc
cây cối trong vườn , ở lâu với mình , tuy nó không nói được , nhưng hàng năm nó vẫn trổ ra biết bao nhiêu trái . phải chăng nó vẫn nhắn nhủ với mình nó vẫn là người bạn thân thiết hiện diên nơi này , mang bao lợi lộc tiền bạc cho mình , trên hết nó còn là ân nhân cứu mạng sao mình nỡ chặt bán nó đi
cháu thấy có đúng vậy không , vả lại cái người mua nó có ánh mắt và cái tâm không tốt . nên dù có muốn bán ông cũng không bán cho họ được
tôi bảo , mấy hôm trước họ mua cây bên bà tiết , cháu có hỏi anh trung cao lớn đẹp trai ấy mua để làm gì
họ bảo mua để làm gỗ đóng tủ , gường khúc nào đẹp đủ kích cỡ làm tượng phật và hoành phi câu đối cho những đại gia muốn làm nhà theo lối cổ
ừ thì họ làm gì tuỳ họ , nhưng họ qua lai nhiều còn mục đích khác . hơi người của họ làm xáo trộn khu vườn
ông bảo họ muốn dò la , hay ăn cắp à
không …họ ngó ngiêng chị liên mày đấy
à thì ra là vậy . tôi tủm tỉm cười
thì chị liên cũng đến tuổi lấy chồng rồi mà ông
nhưng cái anh hay sang đây . đàn ông gì mà ánh mắt lẳng lơ hơn cả điêu thuyền , nhìn cái cách cười của cái liên ông thấy có điều gì không an lòng được
khu xóm về đêm có nhiều xáo trộn . đàn có ban ngày ngủ mê mệt cả ngày , suốt đêm chúng cắn ngược lên , xuôi xuống theo những toán thanh niên bu lại , xâm chiếm cái sân chơi ngã ba lũ trẻ hay chơi , ai ai cũng hăm hở phía trong khu vườn căn nhà yên tĩnh có một trái tim thôn nữ , sắp thuộc về mình như một niềm tin vô tận
buổi trưa chị tiết sang đổ thúng lúa ra sân , chị bảo chiều nay say giã lấy gạo ăn không lại đi vay thì chán lắm
chị liên thì bảo , hết gạo qua đây em cho vay ăn đỡ , gạo anh hùng mang về ăn mãi còn cả đống ra kìa
số mày xướng thật , có gạo ăn hoài mà không phải ra lội ruộng
chiều nay chị có ra đồng không , cho em theo với lâu không ra ruộng , nhớ lắm chẳng biết lúa nhà ai tốt xấu thế nào
mà cái số của mày đàn ông con trai bu đầy , còn tao chả có mà nào nó ỏ
nắng dịu …tiến ơi
tôi đang chặt tằu lá chuối ở bên hè , nhìn sang gì thế chị
chị liên tóc tết đuôi sam ở gũa , hai bên mái tóc buông xoà , bở vai tròn lằn , cổ cao trắng ngần ba ngấn lung linh . đến sát bên tôi , mùi hương bồ kết thơm nồng , cúi sát thì thầm
có ra đồng không
đi làm gì ,
đi chơi cho thoáng , có chị tiết cùng đi , em không nhớ buổi trưa chị bảo chiều ra thăm đồng à
làng …bao gọn trong những luỹ tre xanh . chiều xuống cánh đồng nắng dịu , chị tiết đủng đỉnh quẩy đôi quang đi trước phía trong cái rổ cong cong có một cái liềm , tôi nhảy chân sáo tung tăng bước ở phía său . làn hương , mái tóc dáng hình hai chị như làn khói thơm lướt qua lướt lại
cánh đồng mở ra tầm mắt . gò đống , thung sâu , cao thấp hàng cây cao vút tít tắp chạy dọc cánh đồng . bước chân thôn nữ ẩn hiên bước qua hiện cùng sóng lúa dập dờn , lằn lưng thắt nhở , bờ mông căng mọng lắc qua đảo lại chị liên như đang hiện ra , ẩn vào trong bức tượng thần vệ nữ . nổi lên gữa cánh đòng mằu xanh ngọc
xa xa vệt khói lam chiều bay phảng phất , ai đó đang đốt cỏ đồng , đồng lúa quê tôi . ôi sao mà thật đẹp
cúi mình bên ruộng rău xanh thẫm , chị tiết như quên mất hái đứa đứng ở phía său . đôi mắt xa xăm , chị liên nhìn tôi chợt bảo
mai mốt phải lấy chồng đi xa làng thì nhớ lắm
tôi bảo có gì mà nhớ , chị có yêu ai ở làng không
chị bảo chị yêu quê hương , yêu cả những gì mình đang có .
tôi nhìn vào chị ánh mắt thật gần
chị bảo nhìn gì lâu thế
chân chị có cỏ may kìa . nhưng mà chị đẹp thật , ai mà lấy được …thì
thì gì
thì như cánh cỏ đang lả lướt trên cao , bay lên , hạ xuống , tha thẩn kiếm mồi ở phía xa kìa …
mơ màng thế …
mà tiến nói thật à , em thấy thế à
thì ai chả thế đêm nào cũng có người bu đầy cả cổng
…………………………………….—===……………………………………
Buổi tối trăng tròn gữa tháng , ánh trăng vằng vặc rọi sáng rực cả góc sân . hình như vào những đêm trăng những người con trai con gái không sao ngủ được . tôi học bài một lúc . cảm giác mơ hồ là lạ , chợt nhớ góc sân nhà chị . giờ này bên ấy thế nào . bước ra gian ngoài đã gần chín giờ , quay vào tôi khép cánh cửa . ngoài sân ánh trăng đang rắc đều lên ngọn chuối
Men theo bờ đất , lối mòn dẫn đến góc sân …
Ù oà …….
Bật ngửa , chị liên đứng ngay phía său vòng tay ra đỡ
Chì ra chị thấy tôi từ trước núp vào bụi chuối , chị doạ đùa chơi
Vòng tay chị đỡ său lưng , âm ấm . mềm mềm khuôn ngực hình như chị có làn áo mỏng ….
Ngoài kia cách sân khoảng gần ba chục mét . bỗng đâu rền vang tiếng cãi cọ không ngừng
Cút ngay …bịch bịch ….chát
ầm ĩ vang lên tiếng người vật nhău uỳnh uỵch
chết rồi đánh nhău hay sao ấy chị , tiếng la thất thanh , náo loạn cả xóm về đêm ,vang lừng như có nhà đang cháy
hay mình ra xem sao đi chị
kệ họ , từ tối đến giờ chị mệt cả người . kêu mãi còn có người đạp vào cánh cổng
tiếng người xôn sao hình như không dứt . tôi không mở cổng nhảy lên qua khúc tường rào . chạy vội trở ra , cảnh tượng , chiến trường trên bãi cứt trâu . mùi mắu tanh nồng , hoà cùng mùi cứt trâu ngai ngái . hai anh thanh niên làng bên áo quần tả tơi đang lồm cồm ngồi dậy . đám cứt trâu trét ngay khoé miệng , hậu quả giành nhău mảnh tình thôn nữ …ôi cũng tại vì cái đẹp
phía bên chiếc xe đạp cong vành uặt oẹo , mảnh giấy viết vội nguệch ngoạc trên tấm bìa giấy quăn queo . hàng chữ hiện ra
(con gái làng tao đố mày tán được ) ….