QUYẾN RŨ ANH HÀNG XÓM - Chương 26: Anh coi trọng phụ nữ của tôi?
Vì đợt nghỉ lễ 5-1, thứ Bảy này phải đi làm bù.
Tinh Nhung uể oải đi làm hai ngày, cuối cùng cũng chờ được đến ngày nghỉ.
Trường học cho nghỉ từ chiều hôm trước, cô vừa ngủ trưa dậy liền đến nhà ga đón bạn.
Sau trận mưa hôm đó, nhiệt độ ở Lâm Nghi hai ngày nay vọt lên hơn 30 độ, không cho bất kỳ khoảng thời gian đệm nào mà trực tiếp bước vào mùa hè.
Nhà ga không ít người, dòng người qua lại vô cùng náo nhiệt.
Đợi khoảng mười phút, cô thấy cô bạn đẩy vali từ cổng ra, lập tức nhảy cẫng lên vẫy tay về phía cô ấy.
“Ở đây này!”
Cô bạn rất bình tĩnh, thành thục và chững chạc cũng vẫy tay về phía Tinh Nhung, bước chân vẫn không nhanh không chậm.
Tinh Nhung lúc này mới thấy người đàn ông bên cạnh cô ấy hình như đang đi theo, nghiêng đầu nói gì đó.
Đây là tìm được chủ nhân mới, hay là gặp gỡ trên tàu cao tốc?
Tinh Nhung “chậc chậc” hai tiếng.
Cô tuyệt đối không ngờ rằng, cái người được gọi là “đồ nhát gan” kia lại là một người cao 1m7!
Khi cô ấy bước về phía cô, đôi chân dài trắng nõn nà nổi bật cả một góc trời!
May mà cô là người đứng đắn, người bình thường thật sự không thể chống đỡ được.
Trần Tử Ninh đi gần đến bên cạnh Tinh Nhung, mới mang theo nụ cười xa cách nói với người đàn ông đi theo suốt quãng đường: “Thật sự không cần, cảm ơn.”
Người đàn ông vẫn giữ thái độ tốt nói: “Cứ coi như kết bạn đi, em có chuyện gì cũng có thể tìm tôi, đương nhiên, không có việc gì cũng có thể tìm tôi.”
Tinh Nhung đứng ngay con đường duy nhất phải đi qua của cổng ra. Khi họ nói chuyện, đã đến trước mặt cô.
Trần Tử Ninh vẫn cười, nhưng duỗi tay câu lấy eo Tinh Nhung, kéo cô vào lòng mình: “Thật sự không được, bảo bối nhà tôi sẽ ghen.”
Phần thịt mềm bên hông bị nhéo một cái, Tinh Nhung gần như lập tức hiểu ý cô ấy.
Cô lập tức phối hợp và nói với người đàn ông mặc vest, thắt cà vạt, tóc vuốt keo gọn gàng trong cái nóng 30 độ: “Anh coi trọng phụ nữ của tôi à?”
Từ câu thoại này có thể thấy cô đã bị phim thần tượng và tiểu thuyết tổng tài bá đạo ảnh hưởng không ít. Cả hai người ôm nhau đều run lên vì phấn khích.
Biểu cảm trên mặt người đàn ông có chút đặc sắc, không thể diễn tả bằng lời khi anh ta đánh giá đi đánh giá lại hai người. Anh ta lịch sự nhưng không mất vẻ lúng túng gật đầu với họ rồi né sang một bên.
Tinh Nhung tiếc nuối nhìn bóng lưng đi chân nam chân bắc của người đàn ông kia: “Ai, làm người ta tổn thương quá.”
“Tổn thương cái gì, cậu cũng không biết hắn phiền thế nào đâu, suốt dọc đường cứ lải nhải bên tai tớ không ngừng nghỉ, thế mà lại khiến tớ ngủ gật, khó khăn lắm mới đến ga, thế mà lại cùng một ga với hắn!” Trần Tử Ninh phàn nàn.
Tinh Nhung đánh giá cô ấy từ trên xuống dưới, ánh mắt trắng trợn táo bạo dừng lại ở đôi chân dài trắng nõn của cô ấy.
“Ai, tớ thật sự không nghĩ tới, cái tên ‘đồ nhát gan’ này lại là một cô gái 1m7.”
Trần Tử Ninh cũng cười: “Tớ cũng thật sự không nghĩ tới, cậu là một con nhỏ 1m5.”
“1 mét 58! Làm tròn lên là 1m6!” Tinh Nhung nghiêm túc bảo vệ chiều cao của mình.
“Sao cậu không trực tiếp làm tròn lên 1 mét 8 luôn đi?” Trần Tử Ninh liếc nhìn cô.
Tinh Nhung đúng lý hợp tình nói: “Người ta đâu phải đồ ngốc!”
“Chết tiệt! Ha ha ha ha!” Trần Tử Ninh trong khoảnh khắc này, lập tức đánh rơi vương miện nữ thần của mình vì cười.
Những người xung quanh đều ngoái đầu nhìn lại.
Tinh Nhung vẻ mặt ghét bỏ, trực tiếp lùi lại hai bước, dùng hành động để phân rõ giới hạn với người ngu ngốc này.
Trần Tử Ninh cũng đi theo , duỗi tay chụp lên đầu cô, khuỷu tay gác trên vai cô, tay kia đẩy vali hành lý: “Đi thôi, người lùn.”
Tinh Nhung trừng mắt nhìn lại: “Tôi nói cho cô biết, cô mà nói tôi lùn nữa là tôi trở mặt đấy.”
Bàn tay Trần Tử Ninh gác trên vai cô trượt xuống dưới, lấy thế sét đánh không kịp bưng tai mà chụp lên mông cô: “Dùng cái gì trở mặt, mông hồng sao?”
Tinh Nhung lập tức mở to mắt, khẩn trương nhìn xung quanh.
Trần Tử Ninh với vẻ mặt ‘đứa nhỏ này chưa thấy việc đời’ dạy cô: “Lúc này đừng quay đầu lại nhìn, xấu hổ chính là chính cậu. Cậu cứ nghĩ, không ai thấy không ai thấy, vậy thì thật sự không ai thấy.”
“Bịt tai trộm chuông.” Tinh Nhung tổng kết nói.
Cầm hành lý không tiện, hai người trực tiếp bắt một chiếc taxi.
Có tài xế ở đó, hai người trên đường đi cũng không nói gì.
Chỉ có Trần Tử Ninh hỏi cô lát nữa sắp xếp thế nào, Tinh Nhung đáp lại hai câu.
Hai người trở về tiểu khu vừa vào thang máy, Trần Tử Ninh liền hưng phấn hỏi: “Hôm đó làm cảm giác thế nào?”
Mấy ngày nay đều bận sắp xếp công việc nghỉ lễ, hai người cũng không nói chuyện phiếm nhiều.
Cũng chỉ có hôm đó Tinh Nhung gửi cho cô ấy câu ‘ quyến rũ thành công’ , cụ thể thế nào, hai người vẫn chưa nói chuyện qua.
Tinh Nhung vén mái tóc rũ xuống mặt: “Quá kích thích.”
Trần Tử Ninh trên mặt cười càng thêm dâm đãng: “Lần đầu của bọn cậu đã chơi đủ kiểu rồi à?”
“Ừm… Hình như cũng không có.” Tinh Nhung bỏ đi phần mình quyến rũ trước đó, chỉ còn quá trình hai người làm, hình như đúng là không có gì đặc biệt.
Hơn nữa chủ nhân rất chu đáo
“Thế nào, hàng to xài tốt không?” Trần Tử Ninh nhướng mày hỏi.
Tinh Nhung vẫn là lần đầu tiên đối mặt thảo luận chuyện này, nhiều ít có điểm ngượng ngùng.
“Hắn một giây bắn à!” Trần Tử Ninh kinh ngạc nói.
Tinh Nhung vừa định phản bác cô ấy, “đinh” một tiếng thang máy tới rồi.
Cửa thang máy chậm rãi mở ra, cô lập tức chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm.
Ngoài cửa thang máy, Kỳ Nam mặc một bộ đồ thể thao ngắn tay màu đen, trên đùi lông tơ ngoan ngoãn nằm bò, chân đi một đôi giày thể thao màu đen.
Khuôn mặt kia… biểu cảm có chút không đúng lắm.
Ba người như bị định vị trong một không gian, hai mặt nhìn nhau sau đó không ai mở miệng.
Trong đầu Tinh Nhung tràn đầy câu hỏi, hắn có nghe thấy câu nói kia của Trần Tử Ninh không, liếc nhìn sắc mặt hắn, cô mở miệng: “Chủ nhân, anh muốn đi ra ngoài à?”
Kỳ Nam “ừ” một tiếng: “Có bạn tới, cùng đi chơi bóng.”
“ Dạ.” Tinh Nhung đáp lại, kết thúc cuộc đối thoại.
Cô ra khỏi thang máy, ý bảo Trần Tử Ninh đi theo.
“Đây là… bạn của em à?” Kỳ Nam lại hỏi.
Tinh Nhung gật đầu: “Cô ấy mới từ Hà Trạch tới, tranh thủ kỳ nghỉ tìm em chơi.”
Khi Trần Tử Ninh đánh giá Kỳ Nam, Kỳ Nam cũng đang lướt mắt trên mặt cô ấy.
“Ừm, hai đứa chơi đi, anh đi ra ngoài.” Kỳ Nam nói với Tinh Nhung, hướng Trần Tử Ninh gật đầu coi như chào hỏi.
“Soái ca, ngày mai cùng nhau ăn một bữa cơm nhé?” Trần Tử Ninh chủ động nói.
Kỳ Nam liếc nhìn cô ấy một cái, lại nghiêng đầu nhìn về phía Tinh Nhung đang chuẩn bị mở cửa.
Tinh Nhung cũng chớp đôi mắt xem hắn, như đang đợi hắn trả lời.
“Ngày mai anh có thời gian, xem hai đứa sắp xếp.” Kỳ Nam nhìn cô nói: “Thương lượng xong nói với anh, anh sẽ đặt chỗ.”
Giống như từ lúc mới xác định quan hệ chủ – tớ, Kỳ Nam cứ như vậy chăm sóc cô.
Tinh Nhung đều cảm giác chính mình có chút quen với việc hắn chăm sóc mọi chuyện đâu vào đó.
Kỳ Nam vào thang máy, ấn tầng một.
Bên ngoài tiểu khu dừng một chiếc xe màu đen, người đàn ông hạ cửa sổ xe xuống, một tay gác lên đó hút thuốc, từ kính chiếu hậu thấy một người đàn ông thoải mái từ cửa đi ra, liền ấn còi hai cái.
Kỳ Nam theo tiếng nhìn qua, lập tức đứng tại chỗ không đi nữa.
Người đàn ông tức giận dập tắt nửa điếu thuốc còn lại vào gạt tàn.
Kỳ Nam vừa lên xe, liền nhận được câu hỏi thăm đầu tiên sau khi hai người gặp mặt.
“Sao lại thế này, bạn gái nhỏ của cậu không chê cậu sao?” Tào Liệt phàn nàn.
Kỳ Nam lông mày nhướng lên, chợt nghĩ đến câu nói hắn vừa nghe thấy ngoài thang máy.
Một giây bắn? Là đang nói hắn sao?
Ánh mắt nghi ngờ của hắn rơi xuống trên mặt Tào Liệt.
Xe khởi động, hướng sân vận động bên cạnh đi.
Tào Liệt bị hắn nhìn đến nhíu mày: “Làm gì, tớ nói sai à?”
“Cậu vẫn là lo cho chính mình đi.” Kỳ Nam thành thật cho hắn kiến nghị.
“Hả?”
“Dù sao, cậu trong miệng bạn gái l của cậu là một tên một giây bắn.” Kỳ Nam không nhanh không chậm nói hết lời.
Tay Tào Liệt lái xe lập tức lượn ra một hình chữ ‘S’, gân xanh trên trán đều nhảy hai cái: “Ai mẹ nó một giây bắn!”
Kỳ Nam bị văng đến ‘sách’ một tiếng: “Nếu kỹ thuật không được thì để tớ lái.”
Lời kia vừa thốt ra, hai người đều trầm mặc.
Vài giây sau, Tào Liệt từ kẽ răng nặn ra một câu: “ Đệch!”
Kỳ Nam cũng nghĩ đến cái gì, lập tức cười: “Đừng nghĩ lệch lạc, theo nghĩa đen thôi.”
“Cậu mẹ nó dám có ý tứ khác!” Tào Liệt chửi một câu, xe lại lái rất ổn định.
Kỳ Nam không tỏ ý kiến, có dám hay không là một chuyện, mấu chốt là xem có nghĩ hay không.
Hắn hiện tại trong đầu tràn đầy hình ảnh cô gái nhỏ khóc thút thít dựa gần roi, bị hắn đụ lỗ lồn.
Xe lại lái ra đi mấy mét, ngừng ở đèn xanh đèn đỏ.
Tào Liệt bất chợt mới nghĩ tới, vẻ mặt không thể tưởng tượng nhìn về phía hắn: “Không phải, cậu mẹ nó ở đâu thấy bạn gái tớ?”
Chính hắn còn hơn nửa tháng chưa gặp được !
Nhắn tin, gọi điện thoại một cái hồi âm cũng không có!
Nếu cậu không đến nhà cô ấy, mẹ cô ấy nói cô đi ra ngoài theo bạn bè chơi, cậu ấy còn tưởng cô bị bắt cóc!
“Cậu chạy tới nhanh như vậy, tớ còn tưởng cậu đến bắt người đấy,” Kỳ Nam mở lời trào phúng.
Tào Liệt lúc này đầu óc lại chuyển nhanh: “Cô ấy ở chỗ này? Còn vào tiểu khu của mấy cậu?”
Cậu ta nói xong, lập tức cảm thấy thế giới này thật kỳ ảo: “Cái quái gì vậy, tiểu khu này cửa chính đều phải quẹt thẻ, cô ấy vào bằng cách nào?”
Kỳ Nam thần sắc thản nhiên liếc nhìn cậu ta, không trả lời cái câu hỏi rõ ràng ngu ngốc này.
Tào Liệt cũng nhận ra lời mình nói ngu ngốc cỡ nào, liền hỏi lại: “Người đi cùng cô ấy là đàn ông hay phụ nữ?”
Cái con chó đó không phải chạy ra ngoài cùng người ta hẹn dạy dỗ đấy chứ! Còn đến tận nhà người ta!
Thấy Tào Liệt cảm xúc lại muốn dâng lên, Kỳ Nam nhanh chóng nói: “Bạn gái của tớ.”
“Hả?” Tào Liệt ngẩn người: “Ồ.”
Đèn xanh đèn đỏ đã nhảy qua hai giây, xe phía sau ấn còi thúc giục.
Xe lại lần nữa nhập vào dòng xe cộ, xoay một cái liền đến sân vận động.
Hai người đỗ xe rồi đi vào bên trong, Tào Liệt lấy điện thoại ra, nhấp vào khung chat với Trần Tử Ninh.
Ngón tay gõ vài cái trên bàn phím, một tin nhắn được gửi đi.
.:【 Em đến Lâm Nghi à? 】
.:【 Gap bạn trên mạng à? 】
Hai tin nhắn cùng với cả màn hình tin nhắn màu xanh ở trên đều như đá chìm đáy biển, ngay cả một bọt nước cũng không có.
Kỳ Nam đi bên cạnh Tào Liệt, ánh mắt vô tình thoáng nhìn, lập tức bật cười.
Tào Liệt không có sắc mặt tốt mà trừng mắt nhìn Kỳ Nam.
Kỳ Nam không thể áp được khóe môi quật cường nhếch lên, móc điện thoại ra cho cậu ta xem của mình.
“Nào, công bằng một chút, cho cậu xem của tớ.”
Trên màn hình điện thoại, hiển thị một đoạn đối thoại tốt đẹp, những câu hỏi đều có đáp lại, còn có cả biểu tượng cảm xúc nữa!
Tào Liệt tức khắc càng thêm nổi giận, cắn răng mắng: “Cậu mẹ nó bây giờ sao lại giống khổng tước xòe đuôi vậy, đồ khoe khoang!”
Bị mắng, tâm tình Kỳ Nam như cũ rất tốt, khóe môi giơ lên đến kéo xuống cũng không được.
“Nói trước, tớ chỉ có thể ở lại chơi bóng với cậu một tiếng.” Tào Liệt nói.
Kỳ Nam biết ý cậu ta, đây là sốt ruột muốn trở về bắt người.
Nhưng mà…
“À, cậu có thể đi vào không?” Kỳ Nam hỏi một cách thành khẩn.
Tào Liệt quay đầu lại, với vẻ mặt tử thần nhìn chăm chú Kỳ Nam.
Trận bóng này hai người đánh một tiếng rưỡi.
Nửa tiếng còn lại là do Kỳ Nam dùng thẻ mở cửa tranh thủ.
Nhưng mà, Tào Liệt hiển nhiên trắng tay.
Xe vừa chạy đến cửa tiểu khu, còn chưa kịp vào gara, Tào Liệt đã thấy cô gái trang điểm lộng lẫy kia.
Áo hai dây hở rốn, quần đùi đen, đôi chân dài trắng nõn nà lộ ra, eo nhỏ non nớt lộ ra, một đầu tóc gợn sóng lớn cũng không che được.
Tào Liệt tức khắc lửa giận từ đáy lòng vụt một cái lên đến đỉnh đầu, tháo dây an toàn, mở cửa xuống xe, mấy động tác liền mạch lưu loát.
“Trần Tử Ninh!”
Sự tức giận dồn nén bùng nổ
Đang cùng Tinh Nhung thương lượng xem con đường nào đến khu ăn vặt gần hơn, Trần Tử Ninh lập tức bị gọi đến mức trái tim thiếu chút nữa từ cổ họng nhảy ra, da đầu tê dại.
Tinh Nhung vừa quay đầu lại muốn xem cái tiếng này là ai gọi, liền thấy một người đàn ông sải bước đi về phía bên này.
Không đợi cô phản ứng, lại thấy Kỳ Nam từ bên cạnh chiếc xe màu đen kia đi ra.
Cô lập tức vẫy tay về phía Kỳ Nam, trên mặt tràn đầy tươi đẹp cười.
Không giống cô, Trần Tử Ninh thấy người đàn ông kia với khí thế như mang theo tu la địa ngục đi về phía mình, lập tức liền muốn xoay người chạy.
Cô cũng thật sự làm như vậy.
Nhưng là vừa bán ra đi hai bước, đã bị một bàn tay to kiềm lại .
Lưng cô đập vào trước ngực Tào Liệt, xúc cảm hơi ướt làm nàng tức khắc có chút tim đập nhanh.
“Thấy đàn ông của mình còn dám chạy?” Tào Liệt hung tợn nói ở bên tay cô, môi răng hung hăng mà cắn vành tai cô.
Trần Tử Ninh tức khắc run lên một chút, trái tim phanh phanh phanh nhảy đến như là muốn bay ra ngoài.
Tào Liệt từ trước đến nay đều làm cô mê muội, như là anh túc làm người nghiện.