Nữ Thần Xinh Đẹp - Chương 152
- Hự…hự…hự….á .á .á .á .á ….
Thùy Linh cũng co người lại, từ lúc đó tới giờ nàng cũng cực khoái được liên tục mấy lần liền, cơ thể run lẩy bẩy vì sướng, căn bản cái thuốc của thằng cha Khanh kia hiệu quả quá.
Sau khi xuất tinh xong, Hiếu đứng đực ở đấy nhìn ngắm cơ thể của Thùy Linh mà không biết chuyện vừa nãy là hư hay thực, cậu chàng quyến luyến không muốn rời đi bởi cô gái này đẹp quá, lại ham muốn trai trẻ vẫn còn, không biết là có nên làm thêm phát nữa hay không ?
- Nhìn cái gì nữa, còn không nhanh kéo cái quần lên…
Giọng nói lạnh nhạt của Thùy Linh làm cậu chàng giật mình, xấu hổ thu con chym lại và lúng túng kéo quần lên. Nhưng rồi lại đứng đấy nhìn mà không biết làm gì, Thùy Linh thấy thế thì ra lệnh tiếp, thầm nghĩ nàng thật may mắn vì vớ được cái tay ngớ ngẩn may mắn này.
- Đứng đấy làm gì, tìm cho chị chỗ cái bàn kia có chìa khóa không, mở khóa tay cho chị đi, chị đau quá…hic hic hic..
Khuôn mặt ủy khuất động lòng người làm cho anh chàng Hiếu không ngần ngại chạy vụt tới cái bàn để đồ chơi cuối phòng mà tìm… Thùy Linh thì nóng lòng quá, nàng phải thoát khỏi đây ngay lập tức, không thì moi chuyện chỉ là vô nghĩa. Ngày mai Dương Huyền sẽ tới chỗ này, và khỏi phải đoán vì chắc chắn cô nàng sẽ là nạn nhân tiếp theo cho những gã không bằng cầm thú này.
- Chị đẹp ơi… không … không thấy cái chìa khóa nào cả.
Đang mải suy nghĩ thì cậu thanh niên đã lật đật chạy tới trước mặt Thùy Linh, ánh mắt hau háu nhìn vào người của nàng mà nói.
- Không có à… chắc thằng khốn đó cầm đi rồi – Thùy Linh thầm chửi rủa gã Khanh khốn nạn – thế bây giờ là mấy giờ rồi ? – Thùy Linh hỏi vội
- Ơ, chắc khoảng 5 rưỡi chiều …
- Được rồi… sao cậu còn đứng đực ở đây thế, còn không mau chuồn đi, có người sẽ quay lại đấy.
Hiếu nghe vậy thì cậu chàng cảm thấy tiếc nuối quá, chị đẹp vẫn còn đang nằm khỏa thân trước mặt y. Cậu chàng thừ người ra 1 lát rồi lắp bắp nói:
- Chị…chị… em còn gặp lại chị chứ ?
Hiếu đỏ mặt như gặp mối tình đầu, tim đập bình bịch chờ người đẹp trả lời. Còn Thùy Linh thì ngấn nước mắt, nàng mỉm cười có vẻ bi thương mà nói:
- Không biết chị còn sống được tới ngày mai không…
Hiếu nhìn thấy tình cảnh bi thương này của chị đẹp, cậu hàng hùng hổ nói:
- Bọn khốn này định làm gì chị, mẹ kiếp chi cứ yên tâm em sẽ cứu chị ra ngay bây giờ… em…chờ em đi báo…Công an…
Nghe thấy thế Thùy Linh sợ hãi bèn nói ngay:
- Đừng… đừng… báo Công an là cậu cũng chết luôn đấy… chuyện này không đơn giản như cậu nghĩ đâu. Thôi đi đi… nếu mai tôi còn sống… nếu được thì cậu hay quay lại đây…huhuhuhh
Đúng lúc này, từ xa bắt đầu đã có tiếng người xì xào, Hiếu cũng không còn cách nào khác, bèn tiếc nuối nhìn người đẹp mà buông lại câu thề:
- Chị yên tâm ngày mai em sẽ tìm cách quay lại đây cứu chị… em thề…
Nói rồi cậu chàng nhanh chân chạy ra ngoài, nhưng bước đến cửa rồi thì dừng lại, anh chàng lanh trí vẫn chưa quên cái Camera đang gắn dở. Với tay lên tường đẩy cái Camera bé xíu ấy vào 1 hốc nhỏ, cái củ để pin và phát sóng thì được gắn sẵn ở ngoài, sát trên mái nhà rồi, vì ở Resort toàn nhà xây theo dạng mái nhọn nên rất dễ giấu.
Thao tác chớp nhoáng rồi chạy biến mất, Thùy Linh nhìn theo mà gật gù thầm mắng:
- Tiên sư thằng lỏi, khôn đấy…
Thực ra lúc nãy nàng khóc cũng là giả, đời này ai tin được ai, nhất là đám du thủ du thực ko đáng tin như thằng ku kia. Có thể nó đi rồi còn lâu mới dám quay lại nữa, đảm bảo bị bắt là thằng ôn bị thủ tiêu liền. Đám người của lão X này nguy hiểm hơn mọi người tưởng nhiều. Nhưng quan trọng hơn là nàng thoát chết rồi, nàng sẽ còn hi vọng. Nếu ngày mai gặp lại được thằng nhóc kia, Thùy Linh sẽ chứng thực được nó là vô cớ vào nhầm phòng hay là người của thằng cha Sở, Khanh biến thái kia để trêu đùa nàng. Nhưng quang trọng hơn, lúc này Thùy Linh phải chuẩn bị đối mắt với 2 tên biến thái kia, không biết chúng nó sẽ làm gì mình nữa…
- Cộp…cộp…cạch….cạch…….xoachhhhhh…
Tiếng bước chân của 2 người đang đi tới gần, hẳn là 2 gã Sở và Khanh. Thùy Linh nhắm mắt hít vào một hơi để bình ổn tinh thần chuẩn bị đối mặt với tình huống tiếp theo. Nàng giả vờ nằm im trên giường, đôi mắt vô hồn nhìn lên trần nhà như dấu hiệu tác dụng của thuốc mang lại…
Tới khi 2 gã kia mở cửa vào trong phòng, còn cười đùa với nhau câu chuyện vui còn dở.
- Chú được đấy… lần sau…hè hè hè
- Anh này… có gì to tát đâu…hố hố hố…
Ầy dà….
Chép miệng khi bước vào gã Sở nhìn xung quanh căn phòng có chút khựng lại xong y không thấy có gì khác lạ cả, có lẽ chỉ là cái giường Thùy Linh đang nằm ướt nhẹp và khai nhẹ cái mùi nước tiểu hòa với dâm thủy mà thôi. Y nhìn xuống thân thể trắng muốt gợi cảm đó đầy khoái trá, nhìn thấy khuôn mặt đờ đẫn của nàng, đôi mắt vô hồn và nước dãi chảy dài qua khóe miệng.
- Xong rồi…hế hế…
Y quay lại nhìn tên đồng bọn mà cười hề hề, biểu hiện như thế này là con bé đã xong phim rồi, ý chí của nàng ta đã bị bẻ gãy, giờ chỉ còn lại bản năng của một con đĩ thèm địt mà thôi…
Để khẳng định chắc chắn hơn, gã Khanh cúi người xuống giường vỗ nhẹ vào má Thùy Linh:
- Ê…ê… dậy đi em gái…
Không thấy cô gái phản hồi gì hết, gã vỗ mạnh hơn và gọi to:
- Ê…ê dậy đi… dậy đi… có cặc to và dài cho mày này.. dậy….
Gã định tát cho Thùy Linh một cái thì bỗng thấy nàng cử động, cái đầu cựa quậy một chút, nhưng đôi mắt thì vẫn vô hồn như cũ.
- Địt…địt… em đi….địt em đi… ai cũng được….thương em với huhuhuhuhuuh
- Cho em cặc đi….em chết mất….huhuhuhu
Hai gã đàn ông nhìn nhau cười thầm, quả thật là đã trở thành con đĩ dâm dục rồi, thuốc tác dụng xịn thật đấy.
Gã Sở cười hề hề sờ tay bóp vú của Thùy Linh, chà chà cực phẩm … cực phẩm… 2 hôm nữa mang đi phục vụ mấy sếp lớn thì ngon đấy… Y liếm môi thèm thuồng nhìn toàn bộ cơ thể trần truồng của Thùy Linh, bàn tay vuốt dọc từ má nàng xuống cổ, qua đầu vú kích thích làm Thùy Linh giật giật cơ thể hưởng ứng, rồi tay y bắt đầu rờ xuống bụng, xuống gờ mu nhẵn thín đầy đặn của Thùy Linh…
- Thôi đi mày, giờ không phải lúc. Xếp gọi đi dùng cơm rồi… tí nữa còn phải báo cáo tiến độ nữa đấy!!!
Gã Khanh nhắc nhở khi nhìn thấy thằng bạn sắp sửa lên cơn, y luôn biết thằng bạn mình đang muốn làm gì.
- Hề hề… được được, để đấy đêm nay cho tao… sao, muốn tham gia không ?
- Mày hưởng 1 mình đi, tối nay tao có em khác rồi – Gã Khanh đáp
- Ơ, lại có ghệ mới à…
- Ừ, mới xơi được em Vân kế toán…hờ hờ… con bé rõ khốn nạn… lấy chồng chưa được 3 tháng đã chổng mông lên cho tao rồi…
- Ngon thế, cho bạn hưởng với được không ? – gã Sở xoa tay xoàn xoạt khoái trá.
- Từ từ, tới hôm đại tiệc của Xếp thì hàng nào chẳng có… hớ hớ… biết đâu lại được xếp nhường cho em… Chà chà, có lẽ khó đấy, cô nàng làm xếp mất ăn mất ngủ mấy tháng nay rồi…
- À à cô em Dương Huyền của xếp ấy hả, nghe đồn vì cô nàng mà ngài X của chúng mình tuyệt tử tuyệt tôn đấy, hận ghê lắm cơ mà…
- Ừ hận quá thành yêu rồi… đù mẹ, xếp còn biến thái hơn cả anh em ta nữa
- Khẽ cái mồm thôi…
- Ừ, thôi ta đi…
2 gã Sở, Khanh bệnh hoạn rời bỏ căn phòng giam Thùy Linh, gã Sở còn không quên vỗ cái “Bép…” vào mông trắng của Thùy Linh rồi mới hài lòng bỏ đi khuất dạng.
Sau khi tiếng bước chân đã đi xa, Thùy Linh đôi mắt đã thôi không còn đờ đẫn mà trở nên sâu thẳm đầy căm hận. Hẳn là các bạn cũng biết lúc nãy nàng chỉ giả vờ, nhưng cũng thật khó khăn, suýt nữa tinh trùng của cậu trẻ lúc nãy chảy ra từ âm đạo của nàng, gã mà phát hiện ra được thì chết, may sao…
- Lũ khốn, rồi bà sẽ cho chúng mày chết hết :-w – Thùy Linh chửi vang đầy căm hận.