NHẬT KÝ NUÔI DƯỠNG CHỦ NHÂN - 38. Ngoan
–
Kiều Vận Chỉ chỉ có thể trợn mắt há hốc mồm nhìn tất cả những điều này xảy ra, hoàn toàn không thể ngăn cản. Ôn Quân Trúc nhẹ nhàng xoa dịu mông cô một lúc, tiếng chuông vào lớp liền vang lên.
Hai người vội vàng thu dọn một chút, rồi lần lượt rời khỏi phòng
Gió mùa thu lạnh lẽo từ bên ngoài thổi vào. Tòa nhà này được thiết kế hình chữ khẩu (口), không khí lạnh len lỏi vào khoảng trống ở giữa.
Thông thường thì không sao, nhưng hôm nay cô mặc váy ngắn, bên trong lại không mặc gì, gió thổi qua khiến cô nổi hết da gà.
Mông cô nóng ran. Khi nãy bị đánh, cô đã chảy không ít nước, vừa đứng dậy liền tràn ra tới tấp.
Kiều Vận Chỉ dùng sức kẹp chặt, rất sợ sẽ chảy ra ngoài bị người khác phát hiện, dáng đi trở nên hơi khó coi.
Cảm giác dị thường này làm cô vừa hưng phấn lại vừa sợ hãi, cô túm lấy tay Ôn Quân Trúc, “Quân Trúc, em…”
“Không được đâu.”
Ôn Quân Trúc ôm eo cô, thì thầm vào tai cô một câu, “Cứ thế ngồi ở hàng đầu tiên.”, rồi sau đó tay anh lướt xuống, xoa nhẹ mông cô một cái.
Kiều Vận Chỉ cắn môi dưới, không cho tiếng rên rỉ thoát ra, khẽ nuốt “ô” một tiếng, “Ừm…”
Môi dưới cô bị cắn đỏ bừng, trên mặt vẫn còn ửng hồng, cả người trông như bị bắt nạt thảm thương.
Ôn Quân Trúc xoa xoa đầu cô, “Ngoan lắm.”
Hai người dừng lại ở cửa một phòng học. Ôn Quân Trúc vặn tay nắm cửa, đi vào trước một bước.
“Chào giáo sư Ôn.”
Những tiếng chào hỏi rải rác vang lên trong phòng học. Rõ ràng, Ôn Quân Trúc là một giáo sư rất được học sinh yêu thích, giáo sư bình thường đâu có được đối đãi như vậy.
Hoặc là im lặng như tờ, hoặc là lác đác vài tiếng.
Nhưng mà, dựa vào vẻ ngoài của Ôn Quân Trúc, việc anh được học sinh yêu thích như vậy cũng là điều rất bình thường.
Đi được nửa đường, Ôn Quân Trúc quay đầu lại nhìn cô, dường như đang hỏi “Sao còn chưa vào”.
Cô nhếch khóe môi, giả vờ bình tĩnh đi vào trong phòng học.
Tiết học này là môn tự chọn, học sinh giữa các bạn tương đối không quen thuộc với nhau, không ai ngạc nhiên khi thấy khuôn mặt lạ của cô. Cùng lắm là trong lòng nghĩ, người này cũng quá lười, khai giảng mấy tuần rồi mà bây giờ mới đến lần đầu.
Kiều Vận Chỉ làm theo lời anh, ngồi ở giữa hàng đầu tiên, như vậy anh vừa ngẩng đầu là có thể thấy cô.
Trong lòng cô vẫn còn nghi hoặc, sao hàng đầu tiên lại không có ai ngồi. Phía sau, một nam sinh vỗ vỗ vai cô, nhỏ giọng nói: “Bạn học, hôm nay là lần đầu tiên bạn đến học tiết của giáo sư Ôn sao?”
Kiều Vận Chỉ gật đầu, “Đúng vậy, sao vậy?”
“Khuyên bạn vẫn nên ngồi lùi lại một chút, giáo sư Ôn thích gọi người trả lời câu hỏi bắt đầu từ phía trước.”, Cậu ta nhướng cằm, “Thấy không, hàng đầu tiên đều không có ai.”
“À, cảm ơn. Không sao đâu ạ.” Kiều Vận Chỉ lịch sự cười một chút, vừa quay đầu lại đúng lúc bắt gặp ánh mắt của Ôn Quân Trúc, thái dương cô “thịch thịch” nhảy lên.
… Ánh mắt đó, nên nói thế nào nhỉ?
Như bị một con động vật ăn thịt cỡ lớn siết chặt khóa mục tiêu, bị nhìn chằm chằm như một vật sở hữu riêng.
Lần đầu tiên bị Ôn Quân Trúc nhìn chằm chằm với ánh mắt đầy tính xâm chiếm như vậy, toàn thân Kiều Vận Chỉ dựng hết cả lông tơ, lưng căng thẳng đến lạnh toát, cô quay mặt đi không dám đối diện với anh.
Ôn Quân Trúc thu ánh mắt lại, mở máy tính bắt đầu điểm danh. Giọng nói trầm thấp lại mát lạnh xuyên qua microphone vang vọng khắp cả phòng học.
Một vòng điểm danh xong, đương nhiên không điểm đến cô.
Nam sinh phía sau lại vỗ vỗ vai Kiều Vận Chỉ, cô xoay người lại, mày cô thoáng hiện vẻ không kiên nhẫn, “Có chuyện gì sao?”
—