Người Đẹp Và Quái Vật Phiên Bản Dâm Dục - Chương 2
Lâu đài u ám đứng sừng sững giữa khu rừng tối tăm, nơi sương mù bao phủ và những cành cây khô cằn vươn ra như những bàn tay ma quái. Bên trong, những hành lang lạnh lẽo, phủ đầy bụi và mạng nhện, vang vọng tiếng bước chân của Belle khi cô bước vào thế giới của Quái Vật. Không còn là ngôi làng nhỏ với những tiếng cười, mùi bánh mì, và những cuộc vui xác thịt, lâu đài này là một nơi hoàn toàn khác – bí ẩn, đáng sợ, nhưng đối với Belle, nó lại khơi dậy một sự tò mò mãnh liệt. Với bản tính dâm dục, cô không chỉ muốn thoát khỏi nơi này, mà còn muốn khám phá xem Quái Vật – sinh vật to lớn, lông lá, với đôi mắt sâu thẳm và giọng nói trầm đục như sấm – có thể mang lại khoái cảm gì vượt xa những người đàn ông trong làng.
Belle, với mái tóc nâu dài buông xõa, đôi mắt sáng ngời, và thân hình gợi cảm trong chiếc váy lụa mỏng, đứng trong đại sảnh rộng lớn của lâu đài. Cô đã đổi tự do của mình để cứu cha, Maurice, nhưng thay vì sợ hãi, cô cảm thấy một sự phấn khích kỳ lạ. Những người đàn ông trong làng – từ Jacques thợ săn đến Pierre bán cá – đã làm cô thỏa mãn, nhưng cô luôn khao khát điều gì đó mãnh liệt hơn. Và giờ đây, khi đối mặt với Quái Vật, cô cảm nhận được một luồng kích thích chạy dọc sống lưng, khiến âm hộ cô khẽ ướt át.
Những ngày đầu trong lâu đài, Belle được các đồ vật biết nói chào đón – Lumière, ngọn nến với giọng nói quyến rũ; Cogsworth, chiếc đồng hồ nghiêm nghị; và Bà Potts, ấm trà ấm áp. Họ ngạc nhiên trước sự táo bạo của Belle, khác xa những cô gái run rẩy trước Quái Vật. Lumière, với giọng điệu tinh nghịch, thì thầm với Cogsworth: “Mon dieu, cô gái này không sợ gì cả! Tôi cá là cô ấy sẽ làm chủ nhân phát điên!” Belle cười, đáp lại: “Nếu chủ nhân của các anh to lớn như lâu đài này, thì tôi muốn xem anh ta làm được gì!”
Quái Vật, dù hung dữ và cục cằn, lại bị cuốn hút bởi sự tự tin của Belle. Trong một lần đối mặt ở đại sảnh, khi nó gầm gừ ra lệnh cho cô ăn tối cùng mình, Belle nhếch môi, ánh mắt thách thức. “Anh muốn tôi ăn tối, hay anh muốn ăn tôi?” cô nói, cố ý để váy trượt xuống vai, để lộ một phần cặp vú căng tròn. Quái Vật lùi lại, đôi mắt lấp lánh sự bối rối xen lẫn dục vọng. “Cô… cô không sợ tôi sao?” nó gầm gừ, giọng run run. Belle tiến lại gần, tay chạm vào lồng ngực lông lá của nó. “Sợ? Tôi chỉ muốn biết cặc anh to cỡ nào, và liệu anh có làm tôi sướng hơn lũ đàn ông trong làng không.”
Đêm hôm đó, Belle lẻn vào phòng Quái Vật, quyết tâm thỏa mãn sự tò mò của mình. Căn phòng tối tăm, chỉ được chiếu sáng bởi ánh trăng xuyên qua cửa sổ cao. Quái Vật đứng đó, thân hình khổng lồ, cơ bắp cuồn cuộn dưới lớp lông dày. Belle cởi váy, để lộ cơ thể trần truồng, cặp vú căng tròn lấp lánh dưới ánh trăng, âm hộ ướt át lấp ló giữa hai đùi. “Tôi đã thử hết đàn ông trong làng,” cô thì thầm, ánh mắt dâm đãng, “nhưng tôi cá cặc anh phải to hơn tất cả. Cho tôi thấy đi!” Quái Vật, dù bị lời nguyền trói buộc tâm trí, không thể cưỡng lại. Nó cởi bỏ lớp vải che thân, để lộ dương vật khổng lồ, gân guốc, đầu khấc đỏ rực lấp lánh.
Belle rên rỉ phấn khích, quỳ xuống, ngậm lấy dương vật, miệng trượt dọc theo chiều dài, lưỡi xoáy quanh đầu khấc, phát ra những âm thanh chùn chụt tục tĩu. “Trời ơi, cặc anh to hơn cả giấc mơ của tôi!” cô rên rỉ, tay vuốt ve hai hòn dái nặng trĩu, mút mạnh đến mức Quái Vật gầm lên, móng vuốt bấu chặt vào tường đá. “Cô… cô làm tôi mất kiểm soát!” nó gào lên, giọng khàn đục. Belle ngẩng lên, nước dãi chảy xuống cằm, cười dâm đãng. “Mất kiểm soát đi, con quái vật của tôi! Đụ tôi đi, tôi muốn cặc anh xé lồn tôi ra!”
Quái Vật, không thể kìm nén, nhấc Belle lên, đặt cô xuống chiếc giường lớn trong phòng. Nó đâm mạnh dương vật vào âm hộ cô, khiến Belle hét lên vì khoái cảm dữ dội. “A… sướng quá! Cặc anh to quá, đụ mạnh hơn đi!” cô rên rỉ, tay bấu chặt lưng nó, móng tay cào lên lớp lông dày. Mỗi cú thúc của Quái Vật làm cả căn phòng rung chuyển, âm hộ Belle co bóp mạnh mẽ, dâm thủy chảy thành dòng xuống giường. “Tôi chưa bao giờ đụ ai như cô!” Quái Vật gầm gừ, đẩy nhanh nhịp độ, khiến Belle đạt cực khoái liên tục, hét lên: “Đâm sâu hơn! Làm lồn tôi ra nữa đi!” Cuối cùng, Quái Vật bắn tinh vào âm hộ cô, dòng tinh dịch nóng hổi tràn ngập, khiến Belle ngã ra, thở hổn hển, cơ thể run rẩy trong khoái lạc chưa từng có. “Anh… anh là người đầu tiên làm tôi sướng đến thế,” cô thì thầm, tinh dịch và dâm thủy chảy ra từ âm hộ, lấp lánh trên tấm chăn.
Sau khoảnh khắc ấy, Belle bắt đầu nhìn Quái Vật bằng ánh mắt khác. Không chỉ vì khả năng làm tình vượt xa mọi đàn ông cô từng biết, mà còn vì sự cô đơn và lòng tốt ẩn sâu trong nó. Một ngày, khi Quái Vật dẫn cô đến thư viện rộng lớn của lâu đài, Belle ngạc nhiên trước hàng ngàn cuốn sách. Cô ngồi đọc, váy trượt lên, để lộ đùi trắng mịn, cố ý khêu gợi Quái Vật. “Anh có cả thư viện này, nhưng tôi chỉ muốn anh đụ tôi ngay bây giờ,” cô nói, cười tinh nghịch. Quái Vật, dù cố giữ vẻ nghiêm túc, lại bị cuốn vào dục vọng. Họ làm tình ngay giữa thư viện, Belle nằm ngửa trên bàn gỗ, hét lên: “Cặc anh làm tôi sướng chết mất! Đụ tôi mạnh hơn!” Quái Vật đáp ứng, khiến cô đạt cực khoái lần nữa, dâm thủy chảy xuống sàn đá.
Nhưng ngoài dục vọng, Belle bắt đầu nhận ra trái tim của Quái Vật. Một lần, khi nó cứu cô khỏi đàn sói trong rừng, cô chăm sóc vết thương cho nó, ánh mắt dịu dàng hơn. “Anh không chỉ là một con quái vật giỏi đụ,” cô nói, tay vuốt ve lồng ngực nó, “Anh còn có trái tim mà tôi muốn hiểu.” Quái Vật, lần đầu tiên cảm nhận được sự quan tâm, thì thầm: “Cô làm tôi cảm thấy mình không còn là quái vật nữa, Belle.”
Trong khi đó, tại ngôi làng, Gaston ngày càng tức giận khi nghe tin Belle bị giam trong lâu đài của Quái Vật. Hắn tụ tập đám đàn ông trong quán rượu, khoe khoang: “ Belle thuộc về tôi! Tôi sẽ giết con quái vật đó và đụ cô ta đến khi cô ta cầu xin!” LeFou tâng bốc: “Gaston, không ai làm tình giỏi như anh! Belle sẽ sớm quỳ xin cặc anh thôi!” Gaston nhếch môi, ánh mắt rực cháy tham vọng. Hắn bắt đầu lên kế hoạch dẫn dân làng đến lâu đài, quyết tâm “cứu” Belle và chiếm đoạt cô.