Mùa Nước Nổi - Chương 79: Con yêu anh ấy (3)
Chưa cái Tết nào Nghĩa buồn như cái Tết này, mà không chỉ Nghĩa buồn đâu, cả nhà buồn thì phải. Mọi năm vẫn lác đác có người đến chúc Tết này nọ, không họ hàng thì cũng là bà con xóm giềng đến chơi uống ngụm trè, ăn miếng mứt, nói dăm ba câu chúc này nọ. Nhưng năm nay ngoài anh chị Cung – Mận đến chơi một lúc hôm sáng mùng một còn lại tuyệt chẳng thấy ai. Mẹ con Nghĩa cũng không đi chơi bất kỳ nhà nào, bởi họ biết có đi cũng chẳng được chào đón gì, có khi mình vừa về xong họ còn đốt vía giải xui đầu năm không biết chừng. Thế nên mấy ngày Tết Nghĩa chỉ quanh quẩn ở nhà, thỉnh thoảng chạy ra lều chú Lãm nói chuyện rồi đăng lưới cho hết thời gian mà thôi.
– Mẹ, mai con đi.
Tươi buồn bã nhìn con:
– Mai mới mùng 5, đi sớm chi vậy con.
Nghĩa ngồi giường gấp nốt mấy bộ quần áo vào trong ba lô:
– Con lên còn tìm nhà trọ nữa mẹ ạ.
Chuyện con sẽ chuyển nhà trọ hai mẹ con cũng đã nói chuyện với nhau mấy hôm trước rồi, cô Tươi cũng cho là phải nên không có ý kiến gì, với lại Nghĩa ít nhiều cũng đã có kinh nghiệm sống, có thể rời xa vợ chồng Cung Mận chắc cũng không vấn đề gì. Hơn nữ sẽ rất khó sống thoải mái khi xung quanh mình toàn người làng.
– Uh, lên tìm được chỗ ở mới thì điện về cho mẹ, có việc gì cần mẹ còn biết đường mà liên lạc.
– Mẹ này, ở nhà mẹ cũng đừng tham công tiếc việc, con giờ đi làm rồi cũng có đồng ra đồng vào. Có gì con gửi về. Mẹ cũng lớn tuổi rồi, con lo mẹ vất vả.
Tươi mỉm cười hạnh phúc vì có đứa con trai biết lo lắng cho mình, với cô thế là đủ, mặc cho ngoài kia người ta muốn nói gì thì nói:
– Cha bố nhà anh! Mẹ tự biết sức mình. Đừng có lo. Mẹ lo là lo anh còn trẻ người non dạ, ra ngoài bị người ta bắt nạt.
Cứ thế, hai mẹ con lặng lẽ tâm sự với nhau đến tận khuya mới ngủ.
—–
“Ở trên thủ đô Hà Nội, tại tầng 2 của một căn biệt thự trong ngõ khu phố cổ.
Cẩm Tú choàng mở mắt vì nghe tiếng “cạch” phát ra từ cửa phòng ngủ của mình. Trong phòng ngủ vì bật điều hòa chế độ ấm nên cô chỉ mặc một chiếc bộ quần áo ngủ bằng vải sa tanh mỏng dính và ngắn cũn cỡn. Nằm trên giường không đắp chăn, Cẩm Tú co quắp rúc vào sát mép tường vì sợ, bởi một người đàn ông mặc áo đen, bịt kín mặt vừa mới đẩy cửa lừng lững đứng đó.
– Ông định làm gì tôi?
Người áo đen thần bí kia không đáp lời, hắn từ từ từng bước một hết sức chậm rãi bước thong thả về phía giường ngủ, nơi con mồi của hắn với đang tự mình ôm lấy hai bầu ngực, chiếc quai áo quá mỏng không đủ để che đi phân nửa bộ ngực trắng ngần đang lòi ra.
Cẩm Tú hoảng sợ chỉ vào két sắt của mình, cô đoán đây chắc chắn là kẻ trộm, mà kẻ trộm thì không gì ngoài mục đích lấy tiền:
– Kia, két sắt ở kia, tôi có rất nhiều tiền, ông muốn lấy bao nhiêu thì lấy.
Nhưng quái lạ, tên bịt mặt như một con robot không không hề mảy may nhìn về hướng chỉ tay của Cẩm Tú, hắn cứ lừng lững tiến từng bước một chắc nịch về phía giường, không nói một lời.
Khi một chân hắn chạm vào giường, chân còn lại hắn bước hẳn lên giống như là đã được lập trình sẵn. Những bước đi chắc nịch làm chiếc giường gỗ kẽo kẹt, khi hẳn chỉ còn cách Cẩm Tú khoảng hai bước chân nữa, hắn dừng lại, giọng ồm ồm ra lệnh:
– Cởi ra!
Khuôn mặt Cẩm Tú trắng bệch không còn một giọt máu, đôi mắt mở to nhìn vào khuôn mặt đã bị cái khăn đen kín chỉ hở mỗi đôi mắt. Cô run run:
– Ông định làm gì? Tha cho tôi đi, tôi xin ông mà.
Nhưng kẻ bịt mặt hình như không phải là con người, hắn không mảy may để ý đến người phụ nữ với đôi mắt đang ngấn lệ vì sợ hãi, một lần nữa hắn ra lệnh bằng giọng to hơn vừa nãy, có uy lực kinh người:
– Cởi ra!
Cẩm Tú biết không thể nào chống cự được nữa, cô khóc tu tu nhưng tay thì bắt đầu buông thõng để lột chiếc áo ra khỏi người. Bầu vú rung rinh bật tung ra như thách thức kẻ áo đen, vẫn đang ngồi nhưng cô nhổm mông để kéo chiếc quần cộc xuống đến đầu gối rồi vứt sang một bên, hai đầu gối chụm lại nhau như muốn che lồn đi càng nhiều càng tốt.
Tên áo đen nhìn chằm chằm vào thân thể trần truồng của Cẩm Tú, hắn vẫn cứ đứng nguyên ở đấy nhưng chiếc quần nhanh chóng được hắn tự mình tụt xuống tận gót chân rồi đá văng xuống đất. Cái dương vật to khủng bố lủng lẳng chỉa thẳng ra ngoài. Cẩm Tú sau phút đầu tiên kinh hoàng vì nhìn thấy cái buồi khổng lồ ấy thì chợt trấn tĩnh vì thấy quen quen, cái buồi dài hơn một gang tay, to như cổ tay, đầu buồi vuốt nhọn, thân buồi trắng phóc như da thịt đàn bà này đã biết bao nhiêu lần chui vào người cô, nhầm làm sao được chứ.
Tiếp theo là một tiếng ra lệnh:
– Bú đi.
Tên áo đen ưỡn người ra phía trước, đầu buồi hướng thẳng về phía miệng của Cẩm Tú. Không dám chậm trễ, với lại cũng đang nhớ cái dương vật này, Cẩm Tú há miệng đớp ngay lấy đầu buồi rồi tọng sâu hết cỡ vào trong miệng mình. Cô mút chùn chụt như biết bao nhiêu lần trước, hết sức chuyên nghiệp và bản năng. Ở dưới bướm cũng nhơm nhớp nước lồn tiết ra vì cảm giác sợ hãi đã không còn. Cẩm Tú khẳng định trong lòng người áo đen kia không ai khác chính là chàng trai trẻ Nghĩa của cô, người mà cô đã coi như một người tình trong mộng.
Sau một hồi mút, tên áo đen kéo mạnh buồi ra trong cái nhìn tiếc rẻ của Cẩm Tú, hắn lại tiếp tục ra lệnh:
– Nằm ngửa ra!
Giờ này thì cũng chửa biết là ai hiếp ai, Cẩm Tú ngay lập tức nằm ngửa ra, hai chân co lên để cái lồn đỏ au banh ra hết cỡ, cô chờ đợi cái buồi không lồ ấy đút vào trong cơ thể.
Nhưng không, khi cái lồn ở trước mắt mình, tên áo đen không địt ngay mà hắn khùm hai ngón tay lại rồi chọc một phát lồn Cẩm Tú:
– Á á á á!!!!!!!!!!! Sướng !!!!!!!!!!!
Hắn móc, hắn sọc, hắn xiên không thương tiếc vào lồn. Nước lồn cứ thế trào ra không kiểm soát làm bàn tay hắn ướt đẫm.
– Nữa đi!!!!! Nữa đi!!!!!!!!!! Tú thích lắm. Móc lồn nữa đi. Mạnh vào.
Mặt Cẩm Tú đỏ ửng, miệng rên rỉ không ngừng vì sướng, cô hình như đạt cực khoái chỉ với những ngón tay của tên bịt mặt.
Đến lượt Cẩm Tú ra lệnh cho kẻ hiếp dâm:
– Địt đi, hiếp Tú đi……….. nứng lắm rồi, thèm lắm rồi.
Không để Cẩm Tú nói đến lần thứ hai, tên áo đen quỳ xuống trước háng Cẩm Tú, một tay hắn cầm buồi vẩy vẩy vài cái vào miệng lồn, một tay hắn thò lên bóp vào một bên vú.
Rồi hắn để đầu buồi vào miệng lồn và bắt đầu hẩy mông. Cái dương vật khủng bố từ từ đẩy mọi thứ dạt ra hai bên chui sâu vào trong lồn.
– Ư ư ư ư !!!!!!!!!!! Địt đi.
– “Hự!”, buồi vào quá nửa là hắn dập một phát thật mạnh, đầu buồi vào tận cùng âm đạo mới dừng lại rồi ngay lập tức rút ra và đóng vào ngay.
Khi tên áo đen mải mê địt vào lồn thì Cẩm Tú lựa lúc hắn không để ý mới thò tay lên kéo mạnh chiếc khăn bịt mặt của hắn ra, quả đúng như cô dự đoán:
– Nghĩa! Là Nghĩa sao?
Khuôn mặt Nghĩa không một nét cười, chỉ hằm hằm nhìn vào mắt Cẩm Tú, hắn đã không còn là Nghĩa hiền lành lương thiện của ngày xưa nữa, hắn nói móc:
– Lạ lắm sao cô Cẩm Tú, thế nào, cháu địt có thích không?
Cẩm Tú không giấu giếm:
– Thích lắm, Nghĩa địt Tú thích lắm. Địt nữa đi. Tú nhớ Nghĩa lắm, nhớ buồi Nghĩa lắm.
Bấu chặt cả hai tay vào hai bên vú của Cẩm Tú làm cho nó đỏ ửng lên như để trả thù, ở dưới háng, những tiếng “pạch pạch pạch” vẫn không ngừng vang lên:
– Vậy cô còn nghi ngờ tôi lấy trộm tiền của cô. Cô không tin tôi. Cô nghĩ tôi là thằng ăn trộm hay sao?
Cẩm Tú ú ớ như phân bua:
– Tú ……. Tú ………. Tú ………. Aaaaaaaa ………… Địt nữa đi, Tú sắp ……… sướng ………..
Bỗng Nghĩa rút buồi ra khỏi lồn rồi nhanh chóng đứng thẳng người lên:
– Tôi sẽ không bao giờ địt cô nữa ….. cho cô chết vì thèm ………….. ha ha ha ha ha.
Cẩm Tú hét lên khi thấy Nghĩa quay lưng bỏ bước xuống giường đi về phía cửa:
– Đừng Nghĩa ơi, Tú xin Nghĩa mà, địt Tú đi. Đừng bỏ đi. Đừng!!!!!!!!!!!!!!!!!! Nghĩa ơi!!!!!!!!!!!!!!! Đừng đi mà. Quay lại đây địt Tú đi. Đừng bỏ đi mà!!!!!!!!!!”
Cẩm Tú bật dậy, cô nhìn quanh một lượt khắp căn phòng toàn mầu trắng, không có một ai khác ngoài chính bản thân cô, bộ quần áo cộc vẫn còn nguyên trên người cô, nhìn ra phía ngoài thấy cửa phòng vẫn đóng kín im lìm, chốt trong. Cẩm Tú thở dốc:
– Thì ra chỉ là một giấc mơ.
Rồi cô chọc tay vào trong quần vì thấy háng mình man mát, đưa trở lại bàn tay ra ngoài, Cẩm Tú giơ lên ánh điện ngủ mờ mờ: “Nhưng nứng lồn là thật”.
———-