Mùa Nước Nổi - Chương 112: “Sựt” (4)
Cửa lồn Thủy Tiên nở ra rất nhanh vừa kít rịt với đầu khất, nó chỉ hơi co lại như tiếc nuối cái thời bé tin hin mà thôi. Đến đây, có thể yên tâm phần nào, rất có thể Thủy Tiên sở hữu một cái lồn đặc biệt, có khả năng co giãn vô biên, hoặc cũng có thể vì Thủy Tiên còn trẻ, cơ địa tốt nên mới vậy, kiểm chứng điều này phải chờ một lát nữa mới khẳng định được.
Chính Thủy Tiên cũng cảm nhận được, đầu buồi đã áp vào màng trinh bé bỏng rồi, cô cảm thấy có một chút áp lực ở sâu bên trong lồn, lỗ thông hơi duy nhất trên màng trinh đã bị đầu buồi bịt lại, vô hình chung tạo áp lực chân không ở bên trong lồn vì không còn sự đối lưu không khí nữa.
Hít vài hơi lấy đà, Thủy Tiên nói thật to như động viên Nghĩa mà cũng chính là động viên bản thân mình:
– PHÁ TRINH EM ĐI!!!!!!!!!!!
Vừa nói dứt câu thì một tiếng kêu vô cùng kinh điển của đời con gái vang lên, Nghĩa lựa lúc Thủy Tiên vừa nói xong, chưa kịp định thần thì cậu dứt khoát địt thật mạnh:
– “Sựt”, tiếng màng trinh bị xé toạt, tiếng thịt một cách vô cùng nhanh và gọn.
Cả vùng háng Thủy Tiên nhói đau như bị kim châm, thực sự nó giống như khoảnh khắc bác sĩ chọc kim tiêm vào da thịt bệnh nhân, nhói đau một cái, đó là cái đau nhất, còn sau đó là một sự ê ẩm, tê rần lan từ màng trinh đi khắp vùng háng. Chỉ khi nghe tiếng “sựt” của màng trinh, Thủy Tiên mới định thần hét lên chia tay đời con gái:
– AAAAAAAAAAAAAAAA !!!!!!!!!!!!!!!!!!
Đầu buồi Nghĩa đã vượt qua màng trinh, chui sâu vào bên trong lồn, một nửa buồi đã vào bên sâu âm đạo, phần to phình của dương vật đã ép cho cửa mình căng như muốn đứt thịt, có lẽ Thủy Tiên hét lên vì bị căng cửa lồn, chứ không phải là do màng trinh bị rách, trong giờ khắc này, cô thực sự không biết cái đau từ đâu mà có. Nhưng cho dù là từ đâu, cái đau này thật sự khác biệt so với cái đau thể xác thông thường, đau trong sự sung sướng man mát.
Chỉ một chút bất ngờ thôi, cửa mình và cửa ống âm đạo đã tức khắc giãn ra, vừa khít với đường kính của dương vật, tất nhiên cái vừa khít này cũng là tương đối thôi, sự thực thì ống âm đạo đang phải căng ra hết mức và luôn luôn ở trạng thái co trở lại hình dạng ban đầu. Chẳng thế mà Nghĩa có cảm giác như có bàn tay nào đó đang bóp nghẹt dương vật mình. Nếu không phải đã từng có kinh nghiệm trong chuyện tình dục, nhất là lúc này cậu cũng đang căng thẳng, đang phải tập trung vào việc phá trinh sao cho êm ái nhất, có lẽ cậu đã bị xuất tinh với phản xạ co lại của âm đạo rồi.
Khi Thủy Tiên dừng tiếng hét, cũng là lúc háng Nghĩa bất động chờ đợi sự làm quen của lồn. Cậu lo lắng nhìn những giọt nước mắt tự động chảy ra từ khóe mắt Thủy Tiên lăn tròn xuống mang tai:
– Em đau lắm không?
Mặc dù đau đến tái dại vùng háng, nhưng Thủy Tiên vẫn một mực lắc đầu:
– Không đau lắm anh ạ. Anh xem có máu không?
Nghĩa nhìn xuống điểm giao giữa lồn và buồi. Một dòng máu đỏ tươi rỉ ra hòa cùng mầu trắng đục của dâm thủy. Lấy đầu ngón tay quệt xuống, một vết đỏ lưu lại trên tay Nghĩa, cậu giơ lên cho Thủy Tiên xem. Nhìn chằm chằm vào vết đỏ ấy, Thủy Tiên nũng nịu:
– Là máu trinh của em đấy. Đừng phụ lòng em Nghĩa nhé. Em yêu anh nhiều lắm.
Vậy là sự trinh tiết, sự trong trắng của Thủy Tiên đã bị Nghĩa phá đi, trong giờ phút thiêng liêng này, Thủy Tiên vẫn còn có gì đó mơ hồ về tương lai của chính mình và Nghĩa, bởi cô biết giữa cô và anh còn có nhiều điểm chưa ăn khớp trong về cuộc sống sau này. Thế nên trong khoảnh khắc cô trao gửi tấm thân, cô vẫn cố gắng nói ra điều mà mình đã chuẩn bị từ trước, muốn anh nhớ mãi giây phút này mà đừng bao giờ phụ lòng cô. Muốn anh phải hứa là sẽ ở bên cô mãi mãi. Cô cũng dùng chính sự trinh trắng của mình để ghim giữ anh lại ở bên cô.
Thực lòng Nghĩa cũng không lăn tăn gì, anh yêu Thủy Tiên là thật lòng thật dạ sau bao nhiêu chuyện mà hai đứa đã trải qua, một người con gái đẹp đến lạ kỳ, hai người hữu duyên tương ngộ, lại cùng trải qua khoảnh khắc sinh tử dưới đáy sông, chẳng có gì có thể cản được anh yêu cô thật lòng cả. Nghĩa trìu mến:
– Anh yêu em! Sẽ không bao giờ anh rời xa em đâu.
Thêm một vài giọt nước mắt chảy ra từ khóe mắt Thủy Tiên, nhưng giọt nước mắt này không phải là do đau đớn mà thành, nó được hình thành từ hạnh phúc, từ mãn nguyện. Được yêu người mình yêu, được dâng hiến lần đầu tiên cho người mình yêu và sẽ lấy làm chồng, âu đó chẳng phải là hạnh phúc của đời người con gái đó sao. Thủy Tiên thấy mình thật hạnh phúc, thật bay bổng, thật diệu kì. Trong đâu đó của cuộc đời, biết bao lần Thủy Tiên nghe về khoảnh khắc kinh hoàng lúc người con gái bị mất trinh, lúc đầu cô cũng sợ lắm chứ. Nhưng vừa rồi, khoảnh khắc ấy vừa qua, chính cô cảm nhận. Đâu có sự đau đớn nào ghê gớm đâu, chỉ có sự hạnh phúc mà thôi. Đó cũng chính là một triết lí sống từ ngàn đời, có hạnh phúc nào đến mà không có sự trả giá.
Khi bản thân con người ta hứng phấn thì mọi chuyện sẽ trở nên dễ dàng hơn rất nhiều. Cuộc làm tình này đã được Thủy Tiên chuẩn bị kỹ lưỡng về tất cả mọi mặt cả tháng trời qua, chỉ thoáng chốc sau khi mất trinh, mọi sự đau đớn đã bay biến đi chỗ nào không hay, nhường lại trong cô bây giờ chỉ còn cảm giác chinh phục, cảm giác muốn khám phá đến tận cùng của tình dục, cô muốn bản thân mình bùng cháy trong đam mê. Thủy Tiên hối thúc:
– Địt em tiếp đi anh. Em hết đau rồi. Cứ làm những điều anh muốn. Em chịu được hết.
Quả thật Nghĩa cũng có cảm giác yên tâm, tâm lý Thủy Tiên rất tốt, sự đau đớn cũng không kéo dài, bằng chứng là lồn Thủy Tiên đã giãn ra không ít, không còn bóp nghẹt dương vật như hồi vừa nãy, mà chỉ ôm ốp san sát lại vừa đủ mà thôi.
Nghĩa dấn thêm một chút nữa, rồi một chút nữa, kỳ lạ thay, cậu không ngờ, âm đạo Thủy Tiên sâu hun hút, đầu buồi cứ như chui vào một hang động không đáy, đi đến đâu, vách âm đạo mở ra hai bên nhường đường đến đó. Chỉ có nước lồn không còn không gian bên trong nên bị đẩy ra bên ngoài sùi sùi thành bọt nước ở cửa lồn. Sự co bóp của âm đạo liên tục nhưng không phải là sự co bóp của phản ứng đẩy ra, mà là sự co bóp nhẹ nhàng như mát xa, như mơn trớn, như đùa nghịch với dương vật. Tầng tầng lớp lớp nếp nhăn như sóng thủy triều cứ bóp lại nhả, bóp lại nhả thân buồi.
Đến khi đầu dương vật không thể tiến hơn được nữa vì chạm vào cửa tử cung thì cũng chính là lúc gốc dương vật chạm vào cửa lồn. Quả là đặc biệt, lồn Thủy Tiên như được thiết kế sẵn để chứa buồi của Nghĩa vậy. Nếu theo cấu tạo sinh lý thông thường, với chiều dài dương vật của Nghĩa, không một cái lồn Việt nào có chiều dài vừa khít như vậy, như cô Cẩm Tú, như chị Mận là một ví dụ. Với hai người đó, khi đầu buồi Nghĩa đóng vào cửa tử cung thì thân dương vật vẫn còn thừa ra ngoài một đoạn.
Đằng này không, sự va chạm giữa gốc dương vật và mặt ngoài của lồn, đặc biệt là hột le tạo nên cảm giác thăng hoa, cộng hưởng sướng từ trong ra ngoài, sướng từ ngoài vào trong. Sự phù hợp của âm vật và dương vật giữa Nghĩa và Thủy Tiên phải chăng là một sự sắp xếp của tạo hóa. Ông trời ngay từ khi mới tái sinh cho hai người đã sắp xếp mọi thứ cho ngày hôm nay hay sao?
Lần đầu tiên thọc sâu nhất, Nghĩa để im như vậy một lúc để cảm nhận, “ấm”, phải nói là rất “ấm”, lồn Thủy Tiên ấm lắm, càng vào sâu bên trong lồn càng ấm.
– “Lồn em nóng quá”, Nghĩa buột miệng thốt lên.
Thủy Tiên chộn rộn trong lòng, cảm giác trong cơ thể mình có thêm một vật khác nó khó tả vô cùng. Nó vừa hoang mang nhưng lại vừa sung sướng, vừa thốn lại kèm cảm giác gì đó đau đau. Nhất là nội tạng bị xô đẩy lệch lạc khỏi vị trí ban đầu, từ ruột già, ống hậu môn, bọng nước đái đến dạ con, buồng trứng, thậm chí cả dạ dày, quả thận cũng bị đẩy lệch đi.
– Thích không anh?, địt em đi. Em thích lắm. Buồi anh to nhưng em không sợ đâu. Em sẽ nghiện buồi anh mất thôi.
Nghĩa kéo buồi tuồn tuột ra bên ngoài như muốn lôi luôn cả âm đạo theo, đến khi chỉ còn đầu khất còn bên trong mới đâm ngược trở lại, thun thút như mũi khoan dùi thịt. Đến cữ là gốc dương vật chạm rịt vào cửa lồn mới dừng lại. Thủy Tiên nẩy mông lên vì lực địt, bầu vú nẩy tung tăng lắc lên lắc xuống, đầu cô thúc vào thành giường.
– Hự! Em sướng! Em sướng! Sướng lồn lắm anh ơi. Á á á á!
Chân Thủy Tiên quặp chặt vào hông Nghĩa, co quắp. Một tay nàng đặt lên mu lồn để cảm nhận sự giãn ra của âm đạo, một tay bám vào bắp tay tay Nghĩa lúc này đã nhoi lên bóp vú nhào nặn không thương hoa tiếc ngọc, ấy vậy nhưng cứ buông tay ra là vú lại trở lại hình tròn như ban đầu.
Lồn cũng vậy, mỗi lần rút buồi là âm đạo như đóng sập lại không thành lỗ, ấy thế nhưng mỗi lần đóng buồi vào thì lại mở rộng ra ôm trọn không thừa không thiếu. Đến giờ khắc này thì có thể khẳng định, Thủy Tiên có một cái lồn đặc biệt trong những cái lồn đặc biệt. Nó không chỉ đẹp về mặt hình thức, mà còn có cơ địa giãn nở vô cùng khác người, lúc cần giãn nó giãn cho vô biên cương, nhưng khi không cần giãn, nó co vào nhỏ thó như bé gái trinh.
Thủy Tiên bắt đầu nói bậy, nhưng lời mẹ dặn giờ phọt ra khỏi miệng:
– Ứ ứ, á á, ui ui, địt tét lồn em, địt banh lồn em đi anh. Em thích buồi to, em thích buồi bự. Ứ ứ, á á, buồi to địt sướng lắm. Em nghiện thật rồi.