Nội dung truyện
Ngân khẽ đưa một ngón tay lên môi Minh, chặn lại. Đồng thời, tay kia của cô nắm lấy bàn tay của Tùng. Cô đã kiểm soát cả hai, như một nữ hoàng đang điều khiển những con rối của mình. Cô cất tiếng, giọng cô chỉ là một tiếng thì thầm, nhưng trong sự im lặng tuyệt đối, nó vang lên như một lời sấm truyền, dành cho cả hai người cùng nghe. Giọng nói vừa nũng nịu, vừa như một lời cảnh báo, vừa như một sự cho phép có điều kiện. “Chơi gì thì chơi…”
Cô dừng lại một nhịp, để sự căng thẳng dâng lên đến cực hạn. “… không được làm rách của chị đâu nhé…”
Lời giao kèo được thiết lập. Bằng cách đặt ra một giới hạn có phần tục tĩu, cô đã ngầm cho phép mọi thứ khác. Minh cười khẽ trong bóng tối. Hắn hiểu. Tùng cũng hiểu. Sự cạnh tranh đã kết thúc. Giờ là lúc của sự chia sẻ. Ngân buông tay họ ra, một sự cho phép tuyệt đối. Bàn tay của Minh không còn do dự, bắt đầu kéo chiếc áo ngủ của cô lên, từng milimet vải trượt trên da thịt, tạo ra tiếng vải sột soạt khẽ khàng, để lộ ra cặp vú căng tròn. Bàn tay của Tùng cũng bắt đầu cuộc khám phá của riêng mình, những ngón tay thô ráp lướt nhẹ trên đùi trong của cô, cảm nhận sự mềm mại và ấm áp. Trò chơi bây giờ mới thực sự bắt đầu, theo luật của cô, một luật chơi mới đầy hoang dại, nơi mọi giới hạn đều bị phá vỡ.