Ma Hả Chơi Luôn - Phần 2
Chung quay mặt đi nơi khác.
“Xin em hãy đi về mau đi, anh còn phải ngủ để ngày mai còn đi làm.”
“Anh đừng làm bộ, chúng mình đã gần gủi nhau cả năm trời rồi, bộ em còn lạ gì anh nứa. Nhứng lúc em vô phòng anh hay anh tới phòng em; có lúc nào mà anh
không tỏ ra thương yêu em. Thậm chí anh còn lấy cớ vẽ tranh cho em mà sờ mó, vuốt ve thân thểem, bộ em không biết”hay sao. Bây giờ em muốn hiến dâng tất eâ cho anh, tại sao anh còn từ chối?”
Chung nổi dóa, gằn giọng.
“Cô không được nói bậy, tôi không thể nào chịu nổi nứa đâu nghe.”
“Anh không chiu nổi thì làm eái”gì chứ, có dám đánh em không?”
Tiếng cãi vã giứa hai” người càng ngày càng lớn. Bà chủ nhà thấy ồn ào chạy qua eoi, bà hỏi:
“Ủa, anh Chung, tại sao anh lại eãi nhau với vợ chưa cưới của anh vậy.”
Chung quay qua bà chủ nhà, hỏi:
“Bộ cô ta nói là vợ chưa cưới của tôi hả, hèn gì bà mở cửa cho cô ấy vô ngử ngay trên giường tôi.”
Bà chủ nhà ngơ ngác hỏi:
“Thế bộ không phải hả?”
Chung cười gằn:
“Tôi mà lại đi cưới cái thứ mèo mả gà đồng này hay sao.”
Ngọc Lan choáng váng, nàng không ngờ Chung dám nói nàng như vậy trước mặt mọi người. Bà chủ nhà nhìn nàng với cặp mắt khinh bỉ thấy rõ. Nhiều người lối xóm cũng đã chạy qua coi chuyện gì mà ồn ào từ nãy tới giờ.
Họ nhìn Ngọc Lan như một con điếm đứng đường. Nàng quá tủi hổ, không nói thêm được câu nào nữa, vùng chạy ra ngoài đường.
Ngay lúc ấy, một luồng giố lạnh buốt xoáy tròn, bay vút lên cao; cát bụi bay mịt mù làm mọi người hoảng sợ. Chung biết ngay Xuân Nhi vừa rời khỏi đây. Chàng vội vã chạy lao ra ngoài đường, la lớn:
“Trở lại đây, đừng bỏ anh, anh đang chờ đợi em nè…” .
Mọi người ngơ ngác, không hiểu thái độ kỳ quặc của Chung ra sao. Trong khi đó Ngọc Lan cũng nghe lời Chung kêu, nàng càng bực tức vì nhứng lời miệt thị của
chàng lúc nãy, nên không thèm quay lại, càng chạy mau hơn.
Chung chạy ra tới giứa sân, bỗng một lá thư từ trên trời rơi xuống, chàng vội vã lượn lên đọc.
“Anh yêu quí của em.
Em đã tới đây từ chỗ tôí, nhưng cô Ngọc Lan nằm trong nhà làm em không dám vô. Không phải em sợ cô ta, nhưng trên cổ cô âý có đeo một tượng Phật bằng nanh heo trừ tà ma của cô Đỗ Nga tặng, bởi vậy em phải núp ngoài này.
Em không tới thăm anh bâý lâu vì bị thầy Mạnh bắt nhốt cho tới hôm nay. Khi trở về âm giới lại nhận được lệnh phải đi đầu thai lập tức. Vội vàng tới từ biệt anh, lại bị ngăn trở.
Kẻ thù của em đã bị loại bỏ hết, dù không phải trực tiếp do tay em, nhưng cũng vì em mà họ giết nhau. Như vậy cũng đã thoả mãn lắm rồi.
Chỉ tiếc rằng em không được gặp anh lần cuối, dể dâng hiến tất cả linh hồn và thể xác cho anh trong đềm nay. Đêm sau cùng của một kiếp ma có tình yêu trong tim con người.
Thôi, đành hẹn với anh, ngày Thanh Minh mười tám năm sau. Hãy ra mộ em, anh sẽ gặp một người con gái, dó chính là em. Chúng mình sẽ cùng nhau kết hợp.
Người vợ ma đáng thương của anh.
Xuân Nhi lưu bút trước khi đầu thai.”
Hết