Không Hồi Kết (LL) - Không tiêu đề
Bà Thúy nhìn Long, mới có mấy năm thôi mà bà thấy thằng con trai bé nhỏ ngày nào của bà bây giờ đã trưởng thành lắm rồi, trông rất ra dáng một người đàn ông của gia đình. Bà Thúy cười nói như pha một chút tếu trong đó :
– Mấy năm nay mẹ còn nhịn được cơ mà có cần ông nào bên cạnh đâu. Mẹ quen rồi, con không phải quan tâm cái chuyện đó cho mẹ. Mà thà ở vậy như này còn có thời gian chăm sóc các cháu hộ các con, chứ đi bước nữa đen đủi lấy phải những ông hết đát,bệnh đầy người thì hóa ra mình tự nhiên phải đi chăm sóc cho các ông ấy à. Thôi, thời gian đó để bế các cháu nội của mình còn thích hơn.
– Hihi..Có ai bảo mẹ lấy những ông hết đát đâu. Hay mẹ thích trai trẻ..hehe..
– Bố nhà anh…ăn với cả nói với mẹ thế à. Mẹ không giống bà thông gia đâu nhé.
– Bà thông gia làm sao? Mẹ không thấy bà thông gia từ ngày có con trông trẻ đẹp ra bao nhiêu à. Hơn 40 rồi mà vẫn cứ hót hòn họt.
– Vâng con trai tôi giỏi nhất rồi. Có ai tài giỏi hơn con khi làm cho cả hai mẹ con mang bầu không.
– Hehe..không biết mẹ đang khen hay đá đểu con vậy đó. Thôi con về phòng để phục vụ bà thông gia của mẹ đây. Càng bầu to thì ham muốn của bà ấy càng cao, sợ thật đấy. Không biết ngày xưa mẹ bầu hai đứa chúng con có thế không?
– Lắm chuyện! Thôi đi ra đi, thế mà cũng hỏi được.
Long cười hềnh hệch nhìn mẹ rồi đi ra ngoài. Bà Thúy đóng cửa lại mỉm cười mặt tự dưng đỏ ửng lên khi nghĩ đến ngày xưa lúc mang bầu thằng Long và thằng Dương. Lúc đó bụng to rồi mà ông chồng đêm nào cũng đòi phịch và bà cũng cảm thấy lúc mang bầu phịch sướng hơn cả lúc bình thường.
Bà Linh cho bà Thúy nhiều bộ quần áo váy của mình vì bây giờ bộ nào bà mặc cũng thấy hơi chật. Chiều nay bà Linh đưa Gia Bảo đi trung tâm để mua sắm váy rộng hơn cho mình. Chỉ có ông Hùng và bà Thúy ở nhà, 2 người ăn cơm xong ra phòng khách xem TV. Xem được một lúc thì ông Hùng kêu muốn đi tắm và bà Thúy phải giúp dìu ông vào trong nhà tắm. Mọi khi cái khoản ông Hùng tắm đều do bà Linh đảm trách, nhưng bây giờ bà không có nhà nên bà Thúy miễn cưỡng giúp ông. Bà Thúy biết thừa ông Hùng giở trò rồi. Ông biết rõ vợ mình không có nhà thì tại sao ông lại đòi tắm vào cái giờ trưa như thế này.
Bà Thúy thở dài cố chiều ông Hùng, đến cái khâu cởi quần áo bà cũng giúp ông.Ông Hùng vừa đứng, một tay chống tường, một tay lại nghịch ngợm cho vào trong váy xoa mông bà Thúy. Bà Thúy nhìn ông lườm nói :
– Để yên tôi cởi quần áo cho ông nào. Ông còn nghịch nữa là tôi mặc kệ ông một mình đấy nhé.
Ông Hùng thấy bà Thúy dọa như vậy thì ngoan ngoãn rụt tay lại để bà cởi quần áo cho ông. Ngồi xuống chiếc ghế trong bộ dạng khỏa thân, bà Thúy đã nhìn thấy cặc của ông nhưng bà cũng coi như là bình thường vì lớn rồi có còn bé bỏng gì nữa đâu mà ngại hay xấu hổ khi nhìn thấy dương vật của đàn ông.Đứng đằng sau lưng, bà Thúy ân cần chăm sóc dội nước lên người ông Hùng và kì lưng cho ông. Vừa kì bà Thúy vừa nghĩ chẳng hiểu sao mình lại làm cái công việc này của bà Linh.Nhưng sau bà lại tặc lưỡi cố làm cho xong vì cũng thương ông bị liệt chân. Khi bà Thúy kì cọ xong phần lưng, cổ và hai cánh tay, bà nói :
– Đấy tôi giúp ông xong rồi đấy. Còn chim cò ông tự rửa đi.
– Bà giúp tôi nốt đi. Tôi thích bà rửa cho tôi. Ông Hùng ngước mắt lên nói nhẹ nhàng như cầu xin.
– Gớm! Nũng nĩu như trẻ con ý. Cái này ông phải bảo vợ ông chứ sao lại bảo tôi. Bọn trẻ chúng nó nhìn thấy chúng nó lại cười cho.
– Vợ tôi thì bà cũng biết bây giờ chỉ chăm sóc cho con trai bà thôi,chứ có để ý gì đến thằng chồng vừa già vừa bị liệt chân như tôi đâu. Tôi buồn và tủi lắm bà có biết không?
Nghe câu đầu bà Thúy phì cười, nhưng đến câu sau thì bà cũng động lòng thương. Đúng là thằng Long con trai bà đã chiếm mất vợ của ông rồi còn đâu. Nghĩ thấy ông cũng tội nên bà Thúy lẳng lặng cầm xà bông từ từ đứng trước mặt ông Hùng rồi cúi xuống trà lên khúc dương vật. Biết ông Hùng đang dán mắt vào hai bầu ngực mình đang đung đưa do phải cúi người, bà Thúy chỉ lườm ông chứ không nói gì. Khi bà Thúy cầm trọn con cặc trong tay để rửa thì nó bắt đầu nở to như bột mì, cứng cáp thì bà Thúy có vẻ thích thú sóc nhẹ lên xuống. “Sao của thằng cha này lại to thế nhỉ!” bà Thúy nghĩ thầm trong đầu khi thấy cặc của ông Hùng bây giờ đã cứng hết cỡ.Bà Thúy thầm so sánh với cặc của ông chồng quá cố, và cặc của người tình trẻ của bà ở Vn thì bà thấy cặc ông Hùng quá to, to hơn nhiều so với hai người kia. Thấy ông Hùng nhắm mắt thở hắt ra, bà biết ông đang sướng nên đâm ra bà tiếp tục sóc cho ông. Ông Hùng rên ư ử trong cổ họng, tay ông lại bắt đầu nghịch ngợm xoa mông bà Thúy.Thấy bà để yên cho mình bóp, ông Hùng lại liều cho tay vào trong cổ áo của bà để bóp vú.Bà Thúy nhìn ông Hùng, bà sóc nhanh hơn theo cao trào,bà cũng thở mạnh, bà cũng sướng khi tay ông mân mê vú mình.Chưa bao giờ bà Thúy được cầm con cặc nào vừa dài, vừa to như thế này. Trông giây phút hứng tình, bà vừa sóc vừa tưởng tượng ra cảnh con cặc này đâm vào cái lồn của mình và chỉ trong chưa đầy 5 phút, cặc ông Hùng bất ngờ bắn ầm ầm tinh trùng lên mặt bà kèm theo tiếng rên đầy khoái cảm của ông.
Mặc quần áo xong cho ông Hùng thì bà Thúy đỡ ông ngồi lên xe rồi đẩy ra ngoài. Đúng lúc đó bà Linh cùng Gia Bảo đi về, bà Thúy theo phản xạ mặt tự dưng đỏ như gấc như kiểu có tật giật mình. Bà Linh nhìn thấy, hiểu chuyện gì vừa xảy ra, bà ý tứ đánh trống lảng sang chuyện khác để bà thông gia đỡ ngại.
Khi dìu ông Hùng lên giường để ngủ trưa, bà Thúy đóng cửa lại đi ra ngoài và gặp bà Linh đang cất thức ăn vừa mua vào trong tủ lạnh. Bà Thúy bẽn lẽn xấu hổ ấp úng :
– Tôi xin lỗi. Vừa nãy ông Hùng cứ nằng nặc đòi đi tắm. Tôi đã bảo chờ bà về rồi nhưng ông không chịu.
Bà Linh cười khi thấy bà thông gia đang xấu hổ vì đã tắm cho chồng của mình. Bà Linh nói :
– Chị đừng ngại cái vấn đề đấy. Tôi không để ý đâu, mặt khác còn phải cám ơn chị ấy chứ. Từ ngày có chị, chị đã làm cho ông nhà tôi vui vẻ trở lại,đấy mới là điều đáng mừng.Chứ trước đây, ông chẳng nói với ai câu nào, cứ ru rú một mình trong phòng làm tôi cũng lo.
– Bà nói vậy thì tôi cũng bớt ngại. Nhưng có điều tôi muốn nói cái này cho bà biết.
– Chị cứ nói đi đừng ngại tôi. Tôi không phải là người hẹp hòi hay để bụng đâu.
– Vâng.Tôi thì thấy ông cũng đáng thương, thấy ông tội tội thế nào ý nên tôi giúp nhiệt tình không có vấn đề gì cả. Nhưng có điều ông nhà thỉnh thoảng cứ…cứ…
– Cứ cái gì hả chị?
– Ông ấy cứ..cứ…bà Thúy nói đến đây đỏ mặt ấp úng không nói ra được.
Thằng Long cũng đã nói cho bà biết là nhìn thấy ông Hùng xoa mông bà Thúy, lại cái vẻ ấp úng của bà thông gia nên bà Linh đã hiểu bà Thúy muốn nói gì. Bà Linh cười trêu bà Thúy :
– Có phải ông ấy thỉnh thoảng cứ thả dê chị đúng không?
– Uh, tôi ngại lắm. Nếu phản đối quá thì sợ ông lại buồn, lại trầm cảm lại.
– Tôi hiểu rồi. Thôi để tôi sẽ nói qua cho ông ấy biết và chị cứ khéo từ chối thì sẽ không sao đâu.