Không Hồi Kết (LL) - Không tiêu đề
– Linh : Anh không nghĩ làm vậy là phá tan gia đình này à?
– Kiên : Anh biết chứ. Nhưng nó là con anh, anh chỉ muốn được một lần Thảo gọi anh là bố thôi. Anh xin em đấy, một lần thôi. Nếu em không nói cho con biết thì anh sẽ nói. Trước sau gì thì chắc chắn Thảo sẽ phải biết bố ruột của mình là ai.
– Linh : Không được. Anh đừng làm vậy, em xin anh đấy.
– Kiên : Em yên tâm.Thảo lớn rồi và anh nghĩ nó đủ hiểu biết để thông cảm cho mẹ nó khi biết rằng bố Hùng của nó không có khả năng sinh con.
Linh lại khóc cho cái số phận mình, sao chưa qua được chuyện này thì chuyện khác lại ập đến vậy. Ngày xưa 2 vợ chồng cô sống với nhau hơn một năm mãi không có con và cô âm thầm đi kiểm tra và biết được nguyên nhân là từ chồng mình.Sống trong cái buồn bã đó thêm nửa năm thì ông Kiên phát hiện ra cái tâm trạng của cô em râu mình, ông đã gặng hỏi và Linh đã tâm sự hết cho ông anh chồng biết. Ông Kiên giữ bí mật đó và động viên cô em râu cố sống vui vẻ để tìm cách có con. Nhưng ngày tháng trôi qua mọi thứ vẫn vậy, thấy em râu vẫn buồn thì ông Kiên một lần chát với Linh đã liều thổ lộ ra là muốn giúp vợ chồng em mình có con. Như ông nói thì đứa bé vẫn mang dòng máu họ của nhà ông nên cũng làm Linh suy nghĩ. Sau hơn một tháng suy nghĩ chán chê, và với mong ước có một đứa con để bế thì Linh đã đồng ý và họ đã ân ái tại một khách sạn và ngay sau đó Linh có tin vui. Về sau mỗi lần ông Hùng cứ bảo cô đẻ thêm đứa nữa là cô lại thấy sợ, cô lại nghĩ
đến cái bí mật trong quá khứ của mình.
Ông Hùng đứng ngoài cửa nghe rõ mồn một, lại một lần nữa ông được nghe những cái bí mật động trời từ vợ ông. Người chóng mặt,mắt cảm thấy hoa lên, tim nhói đau,ông Hùng đẩy toang cánh cửa ra và hét to lên hết sức có thể :
– Hai người định lừa dối tôi đến bao giờ hả?
– Hùng!
– Anh!
Đó là những gì ông Kiên và bà Linh thốt ra được từ cửa miệng. Mặt bà Linh như không còn hột máu vì sợ, bà nhìn ông Hùng rồi khóc, rồi quỳ xuống van xin :
– Anh..em biết em có lỗi với anh…em cũng không mong anh tha thứ…
– Cô có biết là cô thà lấy con dao đâm một nhát trước ngực tôi đây này, để tôi chết đi có khi còn thanh thản, chứ cô đâm sau lưng tôi như thế này thì tôi sống còn nhục hơn cả con chó.
– Huhu..em xin lỗi anh..em..
– Hùng..bình tĩnh đi em..
– Anh im đi..anh cũng là 1 thằng khốn nạn. Từ này tôi không có thằng anh trai như anh.
Ông Hùng nói xong quay đầu phi ra cửa mặc kệ bà Linh ngã lên ngã xuống đuổi theo. Ông lái xe thật nhanh như để chạy trốn,vừa lái nước mắt ông vừa rơi ra khi nghĩ vợ mình đã lừa dối hơn hai mươi năm qua mà mình không hề biết gì. Thảo không phải là con ông…chuyện này còn khốn nạn hơn cả cái việc vợ ông đang mang thai với thằng Long bây giờ….đang suy nghĩ…đến ngã tư đang đèn đỏ…ông không để ý và vẫn cứ lao nhanh như bình thường và bất ngờ….một chiếc contener từ đường bên kia đang cắt qua..và…RẦM….tút..tút..tút….
Mọi người nhốn nháo chạy đến bệnh viện khi nghe tin ông Hùng bị tai nạn. Ông đang bất tỉnh và đã được phẫu thuật ngay khi xe cứu thương chở đến bệnh viện. Người đau lòng nhất có lẽ là bà Linh vợ ông, bà ngất lên ngất xuống khi ở lì trong bệnh viện để được gần chồng. Ông Hùng ra sao và mọi chuyện thế nào? Mọi người ráng chờ tiếp cháp 39 để được rõ.
Sau hai ngày mê man trong phòng hậu phẫu,ông Hùng cựa quậy bàn tay và từ từ mở mắt.Thấy bà Linh đang ngồi gục đầu ngủ vì mệt bên giường cạnh ông, tay bà vẫn nắm lấy tay ông. Cái cử động nhỏ của bàn tay ông Hùng làm bà Linh cũng tỉnh giấc. Thấy chồng đã tỉnh lại, bà Linh rơi nước mắt vì vui mừng, bà phấn khởi nói :
– Anh..anh tỉnh lại rồi..em mừng quá…vậy là không sao rồi.
Ông Hùng nhìn vợ và cố nhớ lại những gì đã xảy ra, chiếc xe contener làm ông hoảng hốt phải bám chặt vào tay vợ. Ông lắp bắp :
– Anh..chưa chết sao?
– Không. Anh không chết được. Ông trời vẫn còn thương vợ chồng mình lắm. Anh phải sống để còn về với gia đình chứ.
Vậy là số ông Hùng vẫn may khi còn sống.Nhưng khi nghe bác sĩ nói bệnh tình của ông thì mọi người ai cũng bàng hoàng và đợm buồn khi biết rằng từ nay ông ko thể đi lại như người bình thường được nữa,chân ông đã bị liệt cho dù các bác sĩ đã cố gắng hết sức và ông sẽ phải ngồi xe lăn. Bác sĩ còn dặn thêm là vô tình phát hiện ông Hùng bị mắc thêm bệnh tim mạch và dặn mọi người cho ông ăn uống kiêng kị,đặc biết tránh để cho ông gặp những tình huống sốc. Do phải phẫu thuật nên ông Hùng vẫn phải nằm viện gần 1 tháng để điều trị vết thương ở chân và ở đầu.
Bà linh vứt bỏ hết mọi chuyện, lúc này bà chỉ tập trung vào viện để chăm sóc cho chồng. Thảo tạm thời phải ở nhà để chăm sóc Gia Bảo, còn mọi chuyện ở cty do một mình Long gánh vác. Thấy bà Linh vất vả như vậy, lại còn đang mang bầu, tuy bụng chưa to ra nhưng Long lo về sau một mình bà chửa thì làm sao có thể vừa trông Gia Bảo, vừa chăm sóc cho ông chồng đã bị liệt. Vì vậy Long nói chuyện với Thảo làm giấy tờ đón mẹ sang để mẹ giúp việc nhà và giúp trông cháu nội của bà. Bố Long mới mất được 5 năm và hiện ở nhà, mẹ Long sống với đứa con trai út. Bà Thúy, mẹ Long hơn bà Linh 2 tuổi, từ ngày chồng mất bà vẫn một mình, không đi bước nữa. Đứa con trai út ăn học đa số là dựa vào nguồn tiền tài trợ của Long gửi về, chứ bà Thúy cũng chỉ làm được đủ ăn cho hai mẹ con.
Long và Thảo vẫn chưa biết được chuyện Thảo chính là con ruột của bác Kiên. Ngày thứ ba khi bà Linh đang còn ở viện để chăm sóc ông Hùng thì Thảo ở nhà đang bế Gia Bảo dưới bếp, bỗng dưng ông Kiên lại gần đòi bế Gia Bảo một lúc.Ông Kiên tỏ ra vô cùng thích thú và yêu đứa bé trên tay. Ông nựng nó và bỗng nhiên ông thốt lên một câu làm Thảo ngạc nhiên :
– Cháu ngoại của ông xinh gái quá. Báu vật của ông.
– Hai anh rồi cũng sẽ lấy vợ và bác cũng sẽ có cháu nội thôi mà.
– Bác thích con gái Thảo à.
Ngậm ngừng vài giây rồi ông Kiên lấy hết can đảm nói ra sự thật cho Thảo biết :
– Con có muốn biết sự thật mà mẹ con đã dấu mọi người trong suốt hai mươi năm qua không?
– Sự thật gì hả bác Kiên? Thảo thấy tò mò muốn biết.
– Con bình tĩnh nhé. Bác sẽ nói cho con biết. Con đã lớn rồi và cũng đã đến lúc cần phải biết sự thật này.
– Bác nói luôn đi. Bác làm con sốt ruột quá.
– Thảo à! Bác chính là…cha ruột của con đấy con biết không? Và cha mới chính là ông ngoại thực sự của Gia Bảo.
Thảo lặng người khi nghe ông Kiên nói mình mới là con ruột của ông. Nhưng cô vẫn chưa tin và phải hỏi lại :
– Cái gì cơ bác? Sao lại có chuyện đó được.
– Con ko tin cũng đúng thôi. Con để ta kể cho con nghe cái chuyện hơn hai mươi năm trước và xin con cũng đừng oán trách mẹ con. Bà là người nhân hậu và chỉ vì mong muốn có một đứa con nên bà mới phải làm như vậy. Lỗi cũng bắt đầu là từ bố khi bố đề nghị chuyện này.
Ông Kiên chậm rãi ngồi xuống ghế rồi bắt đầu kể cho Thảo nghe cái chuyện của hơn hai mươi năm trước khi ông đề nghị giúp đỡ đứa em dâu có thai vì em trai mình không có khả năng. Thảo choáng và hơi sốc khi nghe ông Kiên kể. Không choáng làm sao được khi hai mươi năm nay cô vẫn gọi ông Hùng là bố, bây giờ tự nhiên lại bảo không phải và ông Kiên lại tự nhận mình là bố của cô.