Khó Kiềm Chế - Chương 36: Tan nát cõi lòng
Từ Ân Ân xách hộp cơm vừa mới nấu xong, bước vào từ cửa bên của công ty. Đèn ở sảnh tầng một vẫn sáng, nhưng lại hoàn toàn không có một bóng người.
Cô bước vào thang máy, ấn tầng văn phòng của Trình Nghiệp.
Không gian kín mít trong thang máy yên tĩnh đến mức cô có thể nghe thấy rõ nhịp tim của chính mình. Càng lên cao, tim cô đập càng mạnh. Cô nắm chặt quai xách của hộp cơm, lòng bàn tay bắt đầu đổ mồ hôi lạnh.
Chỉ mười sáu tầng lầu mà cô như thể vừa trải qua cả một thế kỷ, mỗi giây trôi qua đều là một sự giày vò.
Cuối cùng, thang máy cũng dừng lại, cửa từ từ mở ra.
Từ Ân Ân bước ra ngoài, đèn hành lang mờ ảo. Cô đi qua khu làm việc vắng tanh phía ngoài, đi đến trước cửa phòng làm việc của Trình Nghiệp.
Từ bên ngoài nhìn vào, bên trong tối đen như mực, không hề bật đèn.
Trong khoảnh khắc trái tim cô chợt lạnh đi một nửa.
Không phải hắn nói là tăng ca sao? Vậy tại sao đèn phòng làm việc lại không bật? Hắn đang tăng ca ở đâu? Hay là tất cả chỉ là lời nói dối của hắn, vốn dĩ hắn không hề tăng ca ở công ty, mà là đi đến nơi nào đó, làm chuyện gì đó…
Một linh cảm mãnh liệt dâng lên trong lòng Từ Ân Ân, nhưng cô không muốn tin. Cô không muốn tin.
Cô thử vặn tay nắm cửa, không ngờ lại không khóa, cô đẩy cửa bước vào, văn phòng tối đen như mực, rèm cửa kéo kín mít, một chút ánh đèn bên ngoài cũng không lọt vào được.
Trên ghế không có ai, Trình Nghiệp không ở đó. Hắn hoàn toàn không hề tăng ca.
Tâm trí Từ Ân Ân trở nên rối loạn, đầu óc quay cuồng hắn đã lừa cô… rốt cuộc hắn đang ở đâu?
Một mớ suy nghĩ hỗn loạn chen chúc tràn vào đầu cô, từng câu hỏi, từng giả thuyết tranh nhau gào thét trong tâm trí, khiến cô không thể suy nghĩ được gì rõ ràng.
Ngay khi cô định quay người rời đi, bỗng nghe thấy một âm thanh mơ hồ truyền đến từ đâu đó.
Cô nín thở, chăm chú lắng nghe để xác định hướng phát ra âm thanh.
Hình như là… từ phòng nghỉ…
Bụng cô bỗng nhiên quặn đau, đây là phản ứng mỗi khi cô quá căng thẳng. Một tay cô siết chặt lấy bụng, cố chịu đựng cơn đau dữ dội, lết tấm thân cứng đờ từng chút một về phía phòng nghỉ.
Tim cô đập nhanh đến mức như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô sợ lắm, sợ đến phát điên cầu trời, đừng như vậy, xin đừng là điều cô đang nghĩ đến, đừng là kết cục tồi tệ nhất đó… Cô thật sự không chịu nổi đâu, cô sẽ phát điên mất…
Vài mét mà như hàng chục mét, mỗi bước đều nặng nề như mang cả thế giới trên vai. Khi cô đứng trước cửa phòng nghỉ, âm thanh mơ hồ lúc nãy giờ đã trở nên rõ ràng hơn. Cô không dám nhúc nhích dù chỉ một chút, ép tai sát vào cánh cửa, dồn hết tâm trí nghe ngóng động tĩnh bên trong.
Là… tiếng va chạm bạch bạch, xen lẫn tiếng thở gấp của đàn ông và tiếng rên rỉ của phụ nữ…
Từ Ân Ân cảm thấy ngực như bị tảng đá khổng lồ đè nặng, từng cơn đau nhói dữ dội ập đến, nghẹn ứ trong cổ họng, cô sắp không thở nổi…
Toàn thân cô run rẩy, hai chân run như cầy sấy, sắp không đứng vững…
Có lẽ không phải hắn, có lẽ không phải hắn, cô ôm lấy tia hy vọng cuối cùng, tự an ủi mình.
Nhưng ngay giây sau, hy vọng vốn đã mong manh của cô lại tan vỡ hoàn toàn, bởi cô nghe thấy…
“Ừm… đừng siết lồn chặt thế, siết hư cặc anh thì ai đút no các lồn đói khát này của em đây…” Giọng nói khàn khàn trầm thấp của người đàn ông đột nhiên vang lên, kèm theo một cái tát giòn giã.
“Ưm…ừ… em không có…”
” Em vẫn còn nói không, con đĩ nhỏ, cái lồn của em chặt quá, cái lồn thiếu địt này của em sinh ra không phải chỉ để làm bồn chứa tinh cho cặc đàn ông thôi sao… Em có cảm nhận được không? Cả con cặc to của anh đều chui hết vào trong lồn non của em rồi… “
“Ưm… cảm nhận được rồi… to quá chật quá, sướng quá… Trình tổng em ngày nào cũng muốn cặc to của anh, cho lồn Mạn nhi ăn cặc to đi…ưm…a…Mạn Nhi là bồn chứa tinh của Trình tổng…aaaaa”
“Shit con đĩ nứng lồn anh địt chết em,… anh muốn địt chết em trên giường…để em không thể mang cái lồn nứng này đi câu dẫn đàn ông nữa”
Tiếp theo là những tiếng dập càng lúc càng dữ dội, điên cuồng hơn…
…………
Từ Ân Ân không còn chống đỡ nổi nữa, ngồi sụp xuống đất, hai tay bịt chặt miệng, bật khóc nức nở, nước mắt lã chã tuôn rơi.
Đó rõ ràng là giọng của chồng cô Trình Nghiệp, giọng nói mà cô nghe mỗi ngày mỗi đêm, giọng nói mà cô thuộc đến từng hơi thở…
Người chồng cô yêu sâu đậm, lại đang cùng thư ký của hắn vụng trộm trong căn phòng nhỏ này. Có lẽ mối quan hệ bẩn thỉu này đã kéo dài từ rất lâu rồi. Những lần tăng ca, những buổi tiếp khách hắn nói, có lẽ đều là cái cớ để hắn đi hoan lạc với người đàn bà khác, cùng nhau hưởng thụ xác thịt, thì thầm những lời thô tục mà cô chưa từng nghe hắn nói ra bao giờ còn cô, ngốc nghếch tin tưởng, hoàn toàn chẳng hay biết gì…
Cô cảm thấy cả thế giới mình sụp đổ, nơi nào mắt cô nhìn đến cũng chỉ còn là đống đổ nát hoang tàn, đầy thương tích. Cuộc sống hạnh phúc mà cô tưởng, cuộc hôn nhân viên mãn, người chồng hoàn hảo trong khoảnh khắc ấy, tất cả hóa thành tro bụi, tan biến không còn dấu vết.
Trái tim cô như bị dao cắt từng nhát, tấm chân tình của cô bị chính người thân thiết và yêu thương nhất nghiền nát không thương tiếc. Đau lắm, thật sự rất đau, đau đến mức cô tưởng như mình sắp chết, hô hấp cũng dần trở nên khó khăn…
Lòng cô đau như cắt, trái tim chân thành bị chính người thân yêu nhất bóp nát. Đau quá, thực sự đau đớn vô cùng, đau đến mức sắp chết, cô sắp không thở nổi…
Họ làm tình dữ dội bao nhiêu, lưỡi dao đâm vào cô sắc bấy nhiêu, tim cô đã nát tan…
Chồng cô bên trong phóng túng ngoại tình, cô bên ngoài khóc nức nở, như hai thế giới cách biệt, vĩnh viễn chia lìa hai người…