Khó Kiềm Chế - Chương 30: Gián đoạn
Cuối tuần này, ba mẹ của Từ Ân Ân sẽ từ quê lên thăm cô, dự định ở lại mấy ngày rồi mới quay về.
Quê của Từ Ân Ân cách đây hàng ngàn km. Cô chỉ đến thành phố này từ khi lên đại học, bạn cùng phòng thời đại học của cô chính là Trần Diệu. Ban đầu, cô dự định sau khi tốt nghiệp sẽ quay về quê phát triển, nhưng sau đó lại gặp Trình Nghiệp. Hai người kết hôn, cô cũng vì vậy mà an cư lạc nghiệp luôn tại thành phố này.
Thật ra ba mẹ Từ rất không nỡ để con gái lấy chồng xa. Họ lo một cô gái trẻ một mình ở nơi đất khách quê người, nếu bị bắt nạt hay chịu ấm ức thì cũng chẳng biết tìm ai để tâm sự.
Nhưng sau này, thấy Từ Ân Ân sau khi kết hôn sống rất hạnh phúc, họ cũng dần yên lòng, không còn day dứt nữa.
Mỗi năm Từ Ân Ân về quê khoảng hai đến ba lần. Khi nào hai ông bà nhớ con quá thì lại lên máy bay đến thăm cô, dù sao cũng đã nghỉ hưu, ở nhà chẳng vướng bận việc gì.
Cuối tuần, Trình Nghiệp cùng Từ Ân Ân lái xe ra sân bay đón ba mẹ cô.
Đúng như dự đoán, hai ông bà lại mang theo rất nhiều đồ, nào là đặc sản quê nhà như khô bò, bánh đậu xanh chiên giòn, cả dưa muối, củ cải muối do mẹ cô tự tay làm, còn có mấy ký khoai lang hữu cơ do nhà dì trồng.
Trình Nghiệp lần lượt nhận lấy, bỏ vào cốp xe, còn Từ Ân Ân mở ra xem rồi dở khóc dở cười, nói: “Ba mẹ ơi, sao lại mang nhiều khoai lang vậy? Nặng lắm đó, ở đây cũng đâu thiếu.”
Mẹ Từ khoát tay, vừa nói vừa trách yêu: “Khoai này khác khoai ngoài chợ chứ con, khoai nhà dì Hai trồng hữu cơ, bổ hơn gấp mấy lần.”
Từ Ân Ân biết đó là tấm lòng của ba mẹ, chỉ hơi xót cho họ phải xách nặng như vậy, nhưng đã mang tới rồi, cô cũng không nỡ nói thêm gì.
Trên đường về, mẹ Từ cứ ríu rít suốt, vốn nổi tiếng là người hay tám chuyện, từ chuyện khen cơm máy bay hôm nay ngon bất ngờ, tới chuyện tám nhảm về cô con gái nhà hàng xóm lại đổi bạn trai. Nói giữa chừng còn kéo ba Từ phụ họa vài câu. Xe lái về đến nhà rồi mà bà vẫn chưa hết chuyện.
Từ Ân Ân nghe giọng nói thân thuộc đã lâu không gặp ấy, trong lòng cảm thấy vô cùng ấm áp, mẹ nói gì cô cũng ngoan ngoãn hưởng ứng.
Ba mẹ Từ đã đến chơi vài lần trước, nên lần này cũng quen thuộc, tự nhiên xách đồ đi thẳng về phòng họ vẫn hay ở.
Từ Ân Ân cất các hũ đồ chua mẹ tự muối vào tủ lạnh từ nhỏ cô đã mê mấy món này, rất hao cơm.
Vài ngày tới, cô sẽ có lộc ăn rồi. Mỗi lần mẹ tới đều giành quyền làm bếp, mỗi bữa nấu một món khác nhau, toàn món cô thích.
Cô chẳng thấy ngại, ngược lại còn rất hưởng thụ sự yêu thương từ mẹ.
Trước mặt ba mẹ, cô luôn cảm thấy mình lập tức biến thành một đứa trẻ.
Vì sự có mặt của ba mẹ vợ, mấy ngày này Trình Nghiệp đều tan làm là về thẳng nhà, không tăng ca, không xã giao, hoàn toàn làm tròn bổn phận con rể hiền.
Trong mắt ba mẹ Từ, Trình Nghiệp thật sự là một đứa trẻ ngoan, nhiều năm qua luôn yêu thương con gái họ, đối với họ cũng rất hiếu thuận. Giao Ân Ân cho hắn, họ rất yên tâm.
Nhưng trong lòng Trình Nghiệp nghĩ gì, chỉ có hắn tự biết.
Tuần này, hắn không đụng đến Lâm Mạn Nhi lấy một lần. Sau khi đã nếm qua mùi vị ngọt ngào đó, đột ngột phải dừng lại khiến hắn cảm thấy bứt rứt khó chịu.
Có lúc, thật sự hắn ngứa ngáy đến mức nghĩ: “Hay tranh thủ giờ nghỉ trưa làm một trận?” Nhưng suy đi nghĩ lại hắn lại thấy không ổn, thư ký vào phòng sếp lâu như vậy không ra, bên ngoài thế nào cũng sinh nghi, quá mạo hiểm.
Thế là Trình Nghiệp đành nhịn, tự nhủ đợi ba mẹ vợ đi rồi, hắn nhất định sẽ bù lại cho thỏa.
Khi hắn nói điều đó với Lâm Mạn Nhi, cô rất ngoan ngoãn gật đầu bảo đã biết.
Lâm Mạn Nhi cảm thấy mình chắc là tiểu tam thê thảm nhất thế gian rồi. Những tiểu tam khác đều muốn chen chân lên làm vợ cả, mong vợ cả phát hiện để còn có cớ gây sự, thậm chí còn dám tới tận nhà đòi vị trí.
Chỉ có cô, mong ngóng vợ của Trình Nghiệp vĩnh viễn không biết đến sự tồn tại của mình.
Vì cô hiểu rõ muốn thay thế người kia là chuyện tuyệt đối không thể. Nếu để vợ hắn phát hiện, thì giữa cô và Trình Nghiệp cũng sẽ hoàn toàn kết thúc.
Vậy nên cô luôn ngoan ngoãn biết điều, không dám gây chuyện, Trình Nghiệp bảo gì cô đều đồng ý, mặc hắn muốn làm gì thì làm, chỉ mong như vậy có thể kéo dài thêm chút thời gian bên hắn.