Ép mẹ làm tình 2026 - Chương 14
Buổi sáng thứ hai, ánh nắng ban mai len qua khe rèm cửa sổ, báo hiệu một ngày mới bắt đầu. Yến thức dậy sớm hơn thường lệ, cơ thể vẫn còn hơi ê ẩm vì trận hoan lạc đêm qua trong phòng ngủ của con trai. Cô đưa tay xuống dưới bụng, nơi vẫn còn cảm giác hơi căng tức vì bị bơm đầy tinh trùng, dù cô đã cố gắng rửa sạch trước khi đi ngủ, nhưng cảm giác ấy dường như vẫn còn vương vất đâu đó trong cơ thể cô.
Cô bước vào phòng tắm, mở vòi sen, để dòng nước ấm áp xối xuống thân thể trần trụi. Nhìn mình trong gương, cô bất giác mỉm cười. Không hiểu sao, sau khi được thỏa mãn về dục vọng, làn da cô dường như trở nên hồng hào và căng bóng hơn, ánh mắt cô long lanh và tràn đầy sức sống hơn. Cô như một bông hoa đang độ nở rộ nhất, chín muồi, quyến rũ, và tràn đầy nhựa sống. Có lẽ đó là kết quả của việc được yêu thương và chiều chuộng, dù người yêu thương và chiều chuộng cô lại chính là con trai ruột của mình.
Sau khi tắm rửa sạch sẽ, Yến bước ra khỏi phòng tắm và bắt đầu chọn trang phục cho ngày làm việc mới. Cô chọn một bộ công sở thanh lịch, chiếc áo sơ mi trắng cổ đức cài kín đáo, bên ngoài khoác áo vest đen ôm sát, và chân váy bút chì màu đen dài qua gối. Cô khẽ ngắm mình trong gương, chỉnh lại cổ áo, vuốt nhẹ mái tóc ngắn ngang vai uốn nhẹ. Đôi mắt long lanh nhìn lại chính mình, và cô thấy một người phụ nữ xinh đẹp, tự tin, và đầy quyến rũ.
Nhưng dù cố gắng ăn mặc kín đáo đến đâu, những đường cong quyến rũ của cô vẫn không thể giấu nổi. Bầu ngực căng tròn đầy đặn ép sát vào lớp vải sơ mi trắng, mỗi lần cô thở mạnh là những chiếc cúc áo lại như muốn bung ra. Cặp mông tròn lẳn căng mọng ép sát vào lớp vải chân váy bút chì, mỗi bước đi là mỗi lần thịt mông rung rinh đầy gợi cảm. Cặp đùi thon dài trong lớp tất da mỏng màu nude, đôi giày cao gót đen làm tôn lên đôi chân dài miên man. Cô toát lên vẻ đẹp của một người phụ nữ trưởng thành, chín muồi, vừa thanh lịch vừa gợi cảm đến khó cưỡng.
Khi Yến bước ra phòng khách, Nhi đã đi học từ sớm. Con bé nói có việc ở trường cần đến sớm, nhưng thực ra như Minh đã đoán là để tránh mặt anh trai sau khoảnh khắc ngượng ngùng hôm qua. Yến không biết điều đó, cô chỉ nghĩ con gái mình chăm chỉ học hành.
Minh đang ngồi ở bàn ăn, tay cầm cốc sữa nóng, nhưng khi nhìn thấy mẹ bước ra, cậu suýt nữa thì đánh rơi cốc sữa trên tay. Mẹ cậu trong bộ công sở hôm nay đẹp đến nghẹt thở. Ánh nắng ban mai từ cửa sổ hắt lên làn da trắng mịn của cô, khiến cô như phát sáng. Những đường cong lồi lõm trên cơ thể cô được bộ vest ôm sát tôn lên một cách hoàn hảo, ngực đầy, eo thon, mông cong, đùi dài. Cậu cảm thấy con cặc trong quần mình lại bắt đầu cương cứng, đau nhức vì khao khát.
Yến cảm nhận được ánh mắt thèm khát của con trai đang dán chặt vào mình. Cô đỏ mặt, cúi xuống xỏ giày cao gót, cố gắng không nhìn thẳng vào Minh. Nhưng cô có thể cảm nhận được ánh mắt ấy đang quét khắp cơ thể mình từ gương mặt, xuống bầu ngực, đến eo thon, và dừng lại ở cặp mông đang cong lên khi cô cúi xuống xỏ giày.
Cô ngẩng lên, lườm Minh một cái sắc lẹm, ánh mắt như muốn cảnh cáo: “Nay mẹ đi làm, đừng có mà linh tinh.” Nhưng chính ánh mắt ấy vừa giận dỗi vừa thẹn thùng lại càng khiến Minh thấy mẹ dễ thương hơn bao giờ hết.
Minh cười ngây ngô, hiểu ý mẹ, nhưng cậu không thể để mẹ đi mà không làm gì. Cậu đứng dậy, tiến lại gần mẹ, và trước khi Yến kịp phản ứng, cậu đã vòng tay ôm chặt lấy cô, kéo cô vào lòng.
“Minh! Con… con làm gì vậy? Bỏ mẹ ra! Mẹ sắp trễ giờ làm rồi!” Yến hoảng hốt, hai tay đặt lên ngực Minh, cố gắng đẩy ra. Cô tưởng con trai lại muốn địt mình ngay lúc này, ngay tại đây, trước khi cô đi làm.
Nhưng Minh không làm thế. Cậu chỉ ôm mẹ thật chặt, cúi xuống, và đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên đôi môi đỏ mọng của cô. Đó không phải là nụ hôn cuồng nhiệt và đầy dục vọng như những lần trước, mà là một nụ hôn dịu dàng, ngọt ngào, như một lời chào tạm biệt.
Yến đông cứng trong giây lát. Cô không ngờ Minh lại chỉ hôn mình như vậy. Cô đã chuẩn bị tinh thần cho một trận địt nhanh trước khi đi làm, nhưng thay vào đó, cậu chỉ hôn cô nhẹ nhàng và trân trọng. Và cô bất giác nhận ra rằng mình đã mong chờ được địt. Ý nghĩ ấy khiến cô đỏ mặt, vừa xấu hổ vừa giận chính mình. Sao cô lại có thể mong chờ chuyện đó cơ chứ? Cô là mẹ của nó. Cô không được phép mong chờ những chuyện như thế.
Nhưng rồi, bàn tay Minh đặt lên cặp mông tròn lẳn của cô, bóp mạnh một cái. Năm ngón tay lún sâu vào thịt mông mềm mại qua lớp vải chân váy bút chì, nhào nặn đủ kiểu. Đó là cái bóp mông thay cho việc không được địt mẹ một sự an ủi nho nhỏ cho cơn thèm khát của cậu.
“Ư… đồ hư hỏng… bỏ mẹ ra…” Yến rên khẽ, mặt đỏ bừng, đẩy Minh ra. Cô chỉnh lại váy áo, cố gắng lấy lại vẻ nghiêm túc của một người mẹ, nhưng không thể giấu được đôi má ửng hồng và ánh mắt long lanh đầy ngượng ngùng.
Minh cười tươi, lùi lại một bước. “Đây là nụ hôn tạm biệt mẹ. Chúc mẹ buổi sáng tốt lành. Con yêu mẹ.”
Yến thẹn thùng, chỉ biết “ừm” một tiếng thật khẽ, rồi vội vàng xách túi chạy ra khỏi nhà. Tim cô đập thình thịch trong lồng ngực, mặt vẫn còn nóng bừng. Cô vừa ngọt ngào vừa xấu hổ, xen lẫn một chút tội lỗi. Dù đã địt nhau nhiều lần rồi, dù đã để nó bắn đầy tinh vào trong người mình không biết bao nhiêu lần, nhưng thâm tâm cô vẫn là một người mẹ. Minh vẫn là con trai cô. Hai thứ tâm lý đối lập này tình mẫu tử và tình yêu đôi lứa, sự đoan trang và dục vọng lại tạo ra một sự phấn khích lạ thường trong cô. Mỗi lần ở bên Minh, cô vừa cảm thấy tội lỗi tột cùng, vừa cảm thấy khoái cảm tột đỉnh. Và chính sự mâu thuẫn ấy lại khiến cô càng thêm khao khát nó.
Đến đài truyền hình, Yến bước vào văn phòng với tâm trạng vừa vui vẻ vừa có chút bối rối. Cô chào hỏi đồng nghiệp như thường lệ, rót một tách cà phê nóng, rồi ngồi vào bàn làm việc của mình. Nhưng hôm nay, cô nhận thấy một điều khác lạ.
Việt sếp của cô, người đàn ông đã từng có quan hệ bất chính với cô hôm nay cư xử hoàn toàn khác. Ông ta không còn tìm cách tiếp cận cô, không còn những cái chạm tay lén lút, không còn những ánh mắt đầy ẩn ý. Thay vào đó, ông ta chỉ cư xử như một người sếp bình thường với nhân viên lịch sự, chuyên nghiệp, và giữ khoảng cách. Khi cả hai vô tình chạm mặt nhau ở hành lang, Việt chỉ khẽ gật đầu chào, rồi vội vàng bước đi, không dám nhìn thẳng vào mắt cô.
Yến thấy vậy, lòng vừa nhẹ nhõm vừa thầm cảm ơn Minh. Cô biết chính con trai mình đã giải quyết vấn đề này bằng cách nào đó, nó đã khiến Việt sợ hãi và không dám làm phiền cô nữa. Cô thầm nghĩ Minh thật thông minh và bản lĩnh. Nó đã bảo vệ cô, đã loại bỏ mối đe dọa khỏi cuộc sống của cô, và đã cho cô sự bình yên mà cô hằng mong ước.
Rồi, không hiểu sao, tâm trí cô lại lang thang về nụ hôn sáng nay. Cô nhớ lại cảm giác môi Minh áp lên môi mình ấm áp, dịu dàng, và đầy yêu thương. Cô nhớ lại bàn tay nó bóp mạnh vào mông cô thô bạo nhưng lại khiến cô rùng mình vì kích thích. Và cô nhớ lại cảm giác hụt hẫng khi nhận ra nó không định địt mình. Cô đỏ mặt, lắc đầu thật mạnh, cố gắng xua tan những suy nghĩ vẩn vơ ấy. Nhưng càng cố quên, những hình ảnh ấy lại càng hiện ra rõ nét hơn trong tâm trí cô.
Buổi trưa, Yến đi ăn cùng Linh, người bạn thân nhất của cô ở đài truyền hình. Linh là một phụ nữ trạc tuổi cô, vui tính, hoạt bát, và rất hay buôn chuyện. Cả hai ngồi trong căn tin của đài, gọi hai suất cơm trưa và bắt đầu trò chuyện rôm rả.
“Mày biết gì chưa? Gần đây có một vụ loạn luân ở Nam Định đang gây xôn xao dư luận đấy.” Linh hào hứng kể, miệng vừa nhai vừa nói.
Yến giật mình, suýt đánh rơi đôi đũa trên tay. Tim cô đập thình thịch trong lồng ngực. Cô cố gắng giữ vẻ mặt bình tĩnh, hỏi lại: “Loạn luân á? Chuyện gì thế?”
Linh không hề hay biết phản ứng của bạn, tiếp tục kể một cách say sưa: “Ừ, một cặp mẹ con ở Nam Định bị phát hiện có quan hệ bất chính với nhau. Nghe nói thằng con trai mới mười chín tuổi, còn bà mẹ thì ngoài bốn mươi. Họ bị hàng xóm bắt gặp khi đang… trong phòng ngủ. Ghê quá phải không? Tao định đưa tin này lên sóng, nhưng biên tập không cho, bảo vấn đề nhạy cảm quá, dễ gây phản cảm.”
Yến nghe mà tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô cảm thấy như có một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng. Cô cố gắng giữ giọng bình thản, nhưng bàn tay cầm đũa của cô đã run lên nhè nhẹ. “Rồi… rồi sao nữa? Họ bị làm sao không?”
“Thì bị phát hiện, hàng xóm đồn ầm lên, rồi chính quyền vào cuộc. Nghe nói bà mẹ bị trầm cảm nặng, còn thằng con trai thì bỏ nhà đi đâu không rõ. Cả hai mẹ con đều bị xã hội lên án, họ hàng từ mặt. Thật là… tao không hiểu sao lại có chuyện như vậy được. Mẹ con ruột thịt với nhau mà…” Linh lắc đầu, vẻ mặt đầy chán ghét.
Yến im lặng, không nói gì thêm. Cô cúi xuống nhìn đĩa cơm trưa của mình, nhưng không còn cảm thấy đói nữa. Trong lòng cô, một nỗi sợ hãi lạnh lẽo đang dâng lên. Cô và Minh cũng giống như cặp mẹ con ở Nam Định kia mẹ con ruột thịt, đang có quan hệ bất chính với nhau. Nếu một ngày nào đó, họ bị phát hiện, liệu số phận của họ có giống như vậy không? Cô có bị trầm cảm, bị xã hội lên án, bị họ hàng từ mặt không? Còn Minh con trai cô liệu có phải bỏ nhà đi, sống một cuộc đời không nơi nương tựa?
Nhưng đồng thời, một ý nghĩ khác cũng len lỏi vào tâm trí cô: thì ra không chỉ có mình cô và Minh. Cũng có những cặp mẹ con khác trên thế giới này đang làm chuyện giống họ. Dù điều đó là sai trái, là tội lỗi, nhưng nó vẫn xảy ra. Và cô không đơn độc trong tội lỗi này.
“Mày sao thế? Tự nhiên im lặng thế?” Linh hỏi, vẻ mặt tò mò.
Yến giật mình, vội vàng lấy lại bình tĩnh. “À… không có gì. Tao chỉ thấy… thấy thương cho họ thôi. Dù sao cũng là con người mà.”
Linh nhún vai. “Ừ, tao cũng thấy hơi thương. Nhưng mà sai là sai. Loạn luân là không thể chấp nhận được. Thôi, bỏ chuyện đó đi. Mày kể tao nghe về gia đình mày đi. Dạo này thế nào rồi?”
Yến cười gượng, rồi chuyển sang nói về những chuyện khác. Nhưng trong suốt bữa trưa, tâm trí cô vẫn không ngừng nghĩ về câu chuyện loạn luân mà Linh vừa kể. Cô vừa sợ hãi, vừa tò mò, và sâu thẳm trong lòng, cô cảm thấy một chút gì đó giống như sự đồng cảm với người mẹ trong câu chuyện kia.
Buổi chiều, khi Yến đang ngồi làm việc trong phòng, điện thoại cô reo lên. Cô nhìn vào màn hình – là Hùng, chồng cô. Cô thở dài, rồi bắt máy.
“Alo, anh đây. Em khỏe không?” Giọng Hùng vang lên từ đầu dây bên kia, khô khan và thiếu cảm xúc như mọi lần.
“Em khỏe. Anh thế nào?” Yến đáp, giọng cũng không mấy hào hứng.
“Anh ổn. Nghe Nhi nói em bị xe tông à? Có sao không? Sao không gọi cho anh?”
Yến nghe chồng hỏi vậy, lòng bỗng dâng lên một nỗi hụt hẫng. Mãi đến tận bây giờ anh mới biết cô bị tai nạn. Cô đã bị xe tông từ mấy ngày trước, và người chăm sóc cô suốt những ngày qua không phải là chồng cô, mà là Minh con trai cô. Nếu không có Minh, có lẽ cô đã phải tự mình loay hoay với vết thương, không một ai bên cạnh.
“Em không sao. Chỉ bị trật chân một chút thôi. Có Minh chăm sóc em rồi.” Yến nói, giọng có chút chua chát.
“Ừ, vậy tốt. Anh gọi để báo với em là cuối tuần này anh mới về được. Sếp lại bận đi thêm vài ngày nữa, anh phải ở lại lo công việc.”
Yến nghe vậy, lòng càng thêm buồn chán. Cô đã quen với việc chồng vắng nhà triền miên, nhưng lần này, cảm giác hụt hẫng còn lớn hơn. Cô “ừ” một tiếng thật khẽ, rồi cúp máy mà không nói thêm lời nào.
Cô ngồi im trong phòng làm việc, nhìn ra ngoài cửa sổ, lòng đầy rối bời. Thâm tâm cô thầm nghĩ: “Anh cứ đi đi. Rồi về vợ mình bị cướp mất lúc nào không hay đâu.” Cô biết bản thân mình sắp không thể chống cự được nữa. Thể xác cô đã trao cho Minh từ lâu rồi. Còn bây giờ, trong lòng cô, cô cũng đã bắt đầu coi nó như một người đàn ông thực sự, chứ không phải là con trai nữa. Cô không biết mình còn có thể chống cự được bao lâu trước khi hoàn toàn gục ngã trước tình yêu cấm kỵ này.
Buổi chiều trôi qua chậm chạp. Khi đồng hồ điểm năm giờ, Yến thất thểu thu dọn đồ đạc, xách cặp ra về. Cô bước ra khỏi đài truyền hình, hòa vào dòng người đông đúc trên phố, nhưng trong lòng cô vẫn cảm thấy trống trải và cô đơn.
Khi nghĩ đến việc sắp được về nhà, sắp được gặp Minh, lòng cô bỗng dâng lên một niềm vui nhỏ bé. Nhưng cô lại mau chóng lắc đầu, không muốn nghĩ về điều sai trái này nữa.
Cô bước lên xe buýt, ngồi vào ghế cạnh cửa sổ, và nhìn ra ngoài phố xá đông đúc. Trong lòng cô, trăm mối tơ vò đan xen vừa sợ hãi, vừa tội lỗi, vừa khao khát. Cô không biết tương lai sẽ ra sao, cô lo sợ về những điều Linh nói, cô sợ hãi nếu như gia đình, bạn bè và cả xã hội biết được thì có lẽ cô chẳng còn dũng khí sống trên đời này nữa. Cô phải làm sao đây?