Ép mẹ làm tình 2026 - Chương 12
Chương 12 – Những Rung Động Mới
Sau khi tắm rửa sạch sẽ, Yến nhanh chóng lau khô người và mặc vội bộ quần áo mà Minh đã chuẩn bị chiếc áo crop top trắng mỏng manh và quần short ngắn màu be. Cô không dám nán lại trong phòng tắm thêm một giây nào nữa, sợ rằng chỉ cần chậm trễ một chút thôi, Minh sẽ lại kéo cô vào một trận hoan lạc khác. Cơ thể cô vẫn còn run rẩy vì dư âm của hai lần cực khoái liên tiếp, vùng kín vẫn còn hơi nhức nhối vì bị cọ xát quá mạnh, và bụng dưới vẫn còn cảm giác căng tức vì bị bơm đầy tinh trùng.
Cô bước ra khỏi phòng tắm, mái tóc ngắn ngang vai vẫn còn hơi ẩm, những giọt nước li ti vẫn còn đọng trên làn da trắng hồng mịn màng. Chiếc áo crop top trắng ôm sát lấy bầu ngực căng tròn đầy đặn, để lộ phần bụng dưới mềm mại và đường cong eo thon quyến rũ. Chiếc quần short ngắn cũn cỡn để lộ toàn bộ cặp đùi thon dài trắng muốt, ôm sát lấy cặp mông tròn lẳn, mỗi bước đi lại khiến thịt mông rung rinh đầy gợi tình.
Minh đang đứng trong phòng ngủ, cởi trần, chỉ mặc mỗi chiếc quần đùi thể thao, để lộ thân hình săn chắc với những múi bụng rõ nét và bờ vai rộng. Cậu nhìn thấy mẹ bước ra, ánh mắt lại dán chặt vào cơ thể tuyệt mỹ ấy. Dù vừa mới được thỏa mãn hai lần, nhưng chỉ cần nhìn thấy mẹ trong bộ đồ ngắn cũn cỡn này, con cặc cậu lại có dấu hiệu muốn ngóc lên.
Yến cảm nhận được ánh mắt thèm khát của con trai, vội vàng quay mặt đi, định bước nhanh ra khỏi phòng. Nhưng Minh đã nhanh hơn, cậu bước tới, nắm nhẹ lấy cổ tay mẹ, kéo cô lại.
“Mẹ đi đâu thế? Mẹ còn đang đau chân mà.” Minh hỏi, giọng dịu dàng nhưng đầy quan tâm.
Yến đỏ mặt, cố gắng gỡ tay con trai ra, nhưng không được. Cô thẹn thùng đấm nhẹ vào ngực trần săn chắc của cậu, giọng nũng nịu đến bất ngờ: “Tại con chứ ai! Cứ bắn hết vào trong người ta, làm tôi phải đi mua thuốc tránh thai khẩn cấp đây này!”
Minh hơi bất ngờ trước cách xưng hô của mẹ. “Người ta”? “Tôi”? Đây không phải là cách một người mẹ nói chuyện với con trai. Đây là cách một người đàn bà nói chuyện với người đàn ông của mình vừa giận dỗi, vừa nũng nịu, vừa thân mật. Cậu biết, đây là dấu hiệu cho thấy mẹ đã bắt đầu coi cậu như một người đàn ông thực sự trong cuộc đời cô, chứ không chỉ đơn thuần là một đứa con trai nữa.
Cậu cười ngây ngô, vòng tay ôm chặt lấy mẹ, kéo cô vào lòng. Yến ngượng ngùng, hai tay chống vào ngực cậu, nhưng không đẩy ra. Cô để mặc cho Minh ôm mình, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể săn chắc của nó lan tỏa sang mình.
“Mẹ này…” Minh cúi xuống, thì thầm vào tai mẹ, giọng trầm ấm và đầy yêu thương. “Sau này con muốn mẹ không phải dùng thứ thuốc độc hại đó nữa.”
Yến đỏ bừng mặt, tim đập thình thịch trong lồng ngực. Cô hiểu ý tứ trong lời con trai nói. Nó muốn cô không cần uống thuốc tránh thai nữa. Nó muốn cô sẵn sàng mang thai đứa con của nó. Ý nghĩ ấy vừa khiến cô kinh hoàng vừa khiến cô rung động đến tận đáy lòng.
“Con… con nói linh tinh gì thế… Bỏ mẹ ra… Mẹ phải đi mua thuốc đây.” Yến lắp bắp, rồi vội vàng đẩy Minh ra, chạy nhanh ra khỏi phòng, để lại cậu đứng đó với nụ cười hạnh phúc trên môi.
Minh nhìn theo bóng mẹ khuất sau cánh cửa, cậu không cản mẹ lại vì tiệm thuốc cũng không quá xa nhà, với cả chân mẹ cũng đã đỡ hơn nhiều rồi. Bây giờ trong lòng cậu tràn ngập niềm vui. Cậu biết mình đã tiến thêm một bước dài trong hành trình chinh phục trái tim mẹ. Cách mẹ nói chuyện, cách mẹ đỏ mặt, cách mẹ đấm nhẹ vào ngực cậu tất cả đều là những dấu hiệu cho thấy mẹ đã bắt đầu có tình cảm với cậu, không chỉ đơn thuần là tình mẫu tử nữa.
Đang mải suy nghĩ, Minh bỗng nghe thấy tiếng bước chân nhẹ nhàng phía sau. Cậu quay lại, và thấy Nhi em gái cậu vừa từ phòng học bước ra. Con bé mặc chiếc áo thun rộng và quần short ngắn ở nhà, mái tóc dài buộc cao, khuôn mặt trẻ trung tươi tắn với đôi mắt to tròn và nụ cười dễ thương.
Nhi vừa định lên tiếng hỏi anh trai xem mẹ đâu, thì bỗng khựng lại khi nhìn thấy Minh đang cởi trần. Ánh mắt cô bé vô tình lướt qua cơ thể săn chắc của anh trai bờ vai rộng, những múi bụng rõ nét, làn da rám nắng khỏe khoắn và bất giác, má cô đỏ bừng lên. Cô đứng im, không nói được gì, chỉ biết nhìn chằm chằm vào cơ thể anh trai mình.
Minh quay lại, thấy em gái đang đứng đó, mặt đỏ như gấc, ánh mắt ngơ ngác nhìn mình. Cậu hơi ngạc nhiên, nhưng rồi nhanh chóng hiểu ra. Cậu nở một nụ cười tinh nghịch, bước lại gần em gái.
“Sao thế? Em nhìn gì mà chằm chằm thế? Anh đẹp trai quá à?” Minh trêu, giọng đầy vẻ chọc ghẹo.
Nhi giật mình, mặt càng đỏ hơn. Cô bé lắp bắp: “Đâu… đâu có… Ai thèm nhìn anh… Anh… anh mặc áo vào đi… kỳ cục quá…”
“Kỳ cục gì? Anh em trong nhà cả mà. Hay là em thấy anh đẹp trai quá nên ngại?” Minh tiếp tục trêu, bước lại gần hơn.
Nhi tức giận, nhưng không phải vì bực mình thực sự, mà vì xấu hổ. Cô bé lao vào đấm đá anh trai, nhưng không phải kiểu đánh thật, mà là kiểu đùa giỡn. “Anh im đi! Đồ đáng ghét! Ai thèm nhìn anh chứ!”
Nhưng rồi, trong lúc giằng co, Nhi bất ngờ trượt chân, ngã nhào vào người Minh. Cơ thể cô bé áp sát vào ngực trần của anh trai, và cả hai cùng đông cứng lại trong giây lát.
Minh cảm nhận được cơ thể em gái đang áp sát vào mình một cơ thể trẻ trung, mềm mại và đầy sức sống của tuổi mười sáu. Dù Nhi mặc áo thun rộng, nhưng qua lớp vải mỏng, cậu vẫn có thể cảm nhận được những đường cong đang phát triển của em gái. Bầu ngực nhỏ nhắn nhưng đầy đặn của cô bé ép sát vào ngực cậu, eo thon và hông nở, cặp mông tròn lẳn đang độ tuổi phát triển. Mùi hương cơ thể ngọt ngào của con gái mới lớn thoang thoảng trong không khí, quyện với mùi dầu gội đầu hoa quả, tạo thành một thứ hương thơm tươi mát và quyến rũ.
Nhi cũng cảm nhận được cơ thể săn chắc của anh trai đang áp sát vào mình. Cô bé có thể cảm nhận được những múi bụng rắn chắc, có thể cảm nhận được hơi ấm từ làn da trần của anh, và tim cô đập thình thịch trong lồng ngực. Mặt cô đỏ bừng như lửa đốt, lan xuống cả cổ và ngực.
Hai anh em nhìn nhau trong khoảnh khắc ánh mắt cả hai đều đầy ngỡ ngàng và bối rối. Rồi Nhi vội vàng đẩy anh trai ra, chạy vọt vào phòng mình, đóng sầm cửa lại. Cô bé dựa lưng vào cửa, thở hổn hển, tim vẫn đập thình thịch, mặt vẫn đỏ bừng. Cô không hiểu tại sao mình lại cảm thấy như vậy khi chạm vào anh trai. Đó là anh ruột của cô cơ mà. Sao tim cô lại đập nhanh thế? Sao mặt cô lại đỏ thế? Sao cô lại thấy ngượng ngùng và xấu hổ đến vậy?
Còn Minh, cậu đứng im tại chỗ, nhìn theo cánh cửa phòng em gái vừa đóng sầm lại. Cậu đưa tay lên, vô thức liếm nhẹ môi mình. Cậu chưa từng để ý đến em gái mình như một người con gái trước đây. Nhưng khoảnh khắc vừa rồi, khi cơ thể Nhi áp sát vào cậu, cậu bỗng nhận ra rằng em gái mình bây giờ trông cũng thật là ngon. Cô bé đã mười sáu tuổi, cơ thể đã bắt đầu phát triển đầy đặn vòng nào ra vòng đó, ngực nở nang, eo thon, mông tròn và đùi săn chắc. Dù chưa đẹp bằng mẹ, nhưng Nhi cũng thừa hưởng những nét duyên dáng từ mẹ, và có một vẻ đẹp trẻ trung, tươi tắn riêng.
Một ý định đen tối bắt đầu nhen nhóm trong đầu Minh. Nếu cậu đã có thể chinh phục được mẹ – một người đàn bà trưởng thành, đoan trang và đầy rào cản đạo đức thì liệu cậu có thể làm điều tương tự với em gái mình không? Cả hai đều là những người đàn bà đẹp nhất trong cuộc đời cậu, và cậu muốn chiếm hữu tất cả.
Nhưng rồi cậu lắc đầu, tạm gác ý định đó sang một bên. Hiện tại, mục tiêu chính của cậu vẫn là mẹ. Cậu cần phải hoàn toàn chinh phục được trái tim mẹ trước đã. Còn em gái, cậu sẽ từ từ tính sau.
Khoảng nửa tiếng sau, Yến trở về từ hiệu thuốc. Cô đã mua một vỉ thuốc tránh thai khẩn cấp, và ngay khi về đến nhà, cô đã vội vàng uống ngay một viên. Cô đứng trong bếp, tay cầm cốc nước, lòng đầy rối bời. Cô biết mình đang làm điều gì đó rất nguy hiểm không chỉ là quan hệ loạn luân với con trai, mà còn là việc liên tục để nó xuất tinh vào trong mà không dùng biện pháp bảo vệ nào. Nếu cô quên uống thuốc một lần, nếu thuốc không có tác dụng, thì hậu quả sẽ khôn lường.
Nhưng đồng thời, cô cũng không thể phủ nhận rằng mình thích cảm giác đó cảm giác được con trai bắn đầy tinh vào sâu trong tử cung, cảm giác ấm nóng và đầy đặn khi dòng tinh dịch ấy lan tỏa trong cơ thể mình. Đó là cảm giác được chiếm hữu, được yêu thương, được là của một ai đó.
Bữa cơm tối hôm đó diễn ra trong một bầu không khí có chút gượng gạo. Yến ngồi ở đầu bàn, cố gắng giữ vẻ mặt bình thường, nhưng trong lòng cô đầy lo lắng. Cô thấy Nhi vốn là đứa hay nói hay cười trong bữa ăn hôm nay lại im lặng một cách bất thường. Con bé chỉ cúi gằm mặt xuống bát cơm, ăn rất nhanh, không nói một câu nào, và tuyệt nhiên không nhìn lên.
Yến bắt đầu lo lắng. Có phải Nhi đã phát hiện ra điều gì không? Có phải con bé đã nghe thấy tiếng động lạ từ phòng tắm lúc chiều? Hay nó đã nhìn thấy cô và Minh có cử chỉ gì đó thân mật quá mức? Tim Yến đập thình thịch trong lồng ngực, và cô cảm thấy như có một tảng đá đè nặng lên ngực mình.
“Nhi… hôm nay con có chuyện gì à? Sao con im lặng thế?” Yến lên tiếng hỏi, cố gắng giữ giọng thật bình thường.
Nhi giật mình, ngẩng lên nhìn mẹ, rồi lại vội vàng cúi xuống. “Dạ… không có gì đâu mẹ. Con… con hơi mệt một chút thôi.”
“Mệt à? Con có bị ốm không? Để mẹ lấy thuốc cho con nhé?” Yến lo lắng hỏi tiếp.
“Dạ không cần đâu mẹ. Con… con ăn xong rồi. Con lên phòng học bài đây ạ.” Nhi nói nhanh, rồi đứng dậy, bê bát cơm vẫn còn dang dở vào bếp, và chạy vọt lên phòng.
Yến nhìn theo con gái, lòng đầy bất an. Cô quay sang Minh, thấy cậu vẫn đang bình thản ăn cơm, như không có chuyện gì xảy ra. Cô càng thêm lo lắng. Có phải Minh biết điều gì mà cô không biết không?
Sau bữa ăn, Yến vào phòng mình, nhưng không thể ngồi yên được. Cô cứ đi đi lại lại trong phòng, lòng đầy rối bời. Cuối cùng, cô lấy cớ thu quần áo đã phơi khô để sang phòng Minh.
Cô gõ cửa nhẹ, rồi đẩy cửa bước vào. Minh đang nằm trên giường, tay cầm điện thoại, nhưng ngay khi thấy mẹ bước vào, cậu liền ngồi dậy, ánh mắt sáng lên.
“Mẹ sang tìm con à? Có chuyện gì thế ạ?” Minh hỏi, giọng vui vẻ.
Yến đóng cửa lại, rồi bước lại gần giường, giọng lo lắng: “Minh… con có thấy Nhi hôm nay có gì lạ không? Nó im lặng quá, ăn cơm cũng không nói gì. Mẹ… mẹ sợ là nó đã phát hiện ra chuyện của chúng ta…”
Minh nhìn mẹ, thấy ánh mắt cô đầy lo âu và sợ hãi, lòng cậu dâng lên một niềm thương yêu. Cậu đứng dậy, bước lại gần mẹ, nhẹ nhàng đặt tay lên vai cô.
“Mẹ đừng lo. Nhi không phát hiện ra đâu. Con bé… chỉ là đang ngại thôi.” Minh nói, giọng trấn an.
“Ngại? Ngại chuyện gì?” Yến ngơ ngác hỏi.
Minh mỉm cười, rồi kể cho mẹ nghe về chuyện lúc chiều khi Nhi vô tình nhìn thấy cậu cởi trần, và hai anh em đã có một khoảnh khắc hơi ngượng ngùng khi va vào nhau. Tất nhiên, cậu không kể chi tiết về ý định đen tối của mình, mà chỉ nói rằng Nhi xấu hổ vì thấy anh trai không mặc áo.
Yến thở phào nhẹ nhõm. Thì ra là vậy. Nhi không hề phát hiện ra chuyện gì cả. Chỉ là con bé đang ở độ tuổi mới lớn, bắt đầu biết ngại ngùng trước cơ thể của người khác giới, dù đó là anh trai mình.
“Mẹ… mẹ cứ tưởng…” Yến thì thầm, giọng vẫn còn run run.
Minh nhìn mẹ, thấy cô thật mong manh và đáng yêu trong lúc này. Cậu không kìm được, cúi xuống, đặt một nụ hôn nhẹ lên trán mẹ.
“Mẹ đừng lo lắng quá.” Minh thì thầm.
Yến đỏ mặt, không nói gì, chỉ khẽ gật đầu. Cô đứng im trong vòng tay con trai một lúc lâu, tận hưởng cảm giác an toàn và bình yên mà nó mang lại. Rồi cô nhẹ nhàng gỡ tay Minh ra, thì thầm: “Thôi, mẹ về phòng đây. Con ngủ sớm đi.”
Nói rồi, cô vội vàng bước ra khỏi phòng, để lại Minh đứng đó với nụ cười hạnh phúc trên môi. Cậu biết rằng, từng ngày trôi qua, mẹ cậu đang dần trở thành của cậu không chỉ về thể xác, mà còn về tâm hồn. Và cậu sẽ tiếp tục con đường của mình, từng bước một, cho đến khi mẹ hoàn toàn thuộc về cậu.
Còn về Nhi… cậu sẽ để dành sau. Hiện tại, mẹ vẫn là ưu tiên hàng đầu. Nhưng cậu biết rằng, một ngày nào đó, cậu sẽ có cả hai. Cả mẹ và em gái. Cả hai người đàn bà đẹp nhất trong cuộc đời cậu.