Con Của Anh… Hay Của Hắn? - Phần 7
Phương về đến nhà sau đêm ấy với một mớ cảm xúc hỗn loạn như bão tố trong lòng. Cửa nhà vừa khép lại, cô đã cảm thấy nghẹt thở. May mắn thay, tối hôm qua rơi đúng vào ngày an toàn trong chu kỳ của cô. Dù tử cung lúc này đang chứa đầy tinh trùng đặc quánh, ấm nóng, dính nhớp của Hiếu, chúng vẫn không thể tạo nên một mầm sống.
Cô tránh nhìn thẳng vào mắt Hoàng. Anh vừa từ phòng khách bước ra, mỉm cười hỏi han: “Em đi chơi có vui ko?” Phương chỉ ậm ừ, lảng tránh ánh mắt anh, vội vàng bước vào phòng. Tối đó, cô thay đồ ngủ, nằm quay lưng về phía Hoàng. Anh ôm từ phía sau, hôn nhẹ lên gáy cô, nhưng Phương chỉ nằm im, giả vờ mệt mỏi. Đầu óc cô quay cuồng với hình ảnh Hiếu, con cặc cong, đầu khấc to tròn chạm thẳng vào cổ tử cung. Cô tự nhủ trong đầu: “Mình đã phản bội chồng… Mình không thể tiếp tục như thế này được. Không được nữa…”
Từ hôm sau, Phương cắt đứt mọi liên lạc với Hiếu. Cô block số anh, xóa sạch lịch sử chat, như thể làm vậy sẽ xóa luôn ký ức. Ở công ty, cô tránh mặt Hiếu triệt để. Đổi ca làm việc, xin nghỉ sớm, thậm chí giả vờ bận họp khi thấy anh xuất hiện ở hành lang. Cô tự nhốt mình trong công việc, trong nhà cửa, cố gắng trở lại cuộc sống bình thường bên Hoàng. Nhưng mỗi đêm nằm cạnh chồng, cô lại thấy trống rỗng đến lạ lùng. Giờ đây, mọi thứ đều nhạt nhẽo, thiếu thốn.
Một tháng trôi qua chậm chạp như tra tấn. Hoàng và Phương chỉ gần gũi nhau đúng một lần trong tháng ấy, đúng như thói quen của họ. Đêm đó, Hoàng tắt đèn, hôn cô nhẹ nhàng, rồi luồn tay vào quần lót. Phương đáp lại máy móc, cố gắng tỏ ra nhiệt tình, ôm anh, rên khẽ theo nhịp, nhưng trong đầu chỉ toàn hình ảnh khác. Hoàng vẫn phải đeo bao cao su, dĩ nhiên là loại size nhỏ nhất, vừa vặn với anh.
Anh đút vào chậm rãi. Cặc Hoàng ngắn, chỉ chạm được nửa lồn cô, không hề chạm đến điểm nhạy cảm sâu. Trong lòng Phương bắt đầu có sự so sánh không thể kìm nén. Cô cảm nhận rõ ràng, không có cảm giác đầy đặn như Hiếu. Thân cặc Hoàng mịn màng, không gân guốc, cuống cặc nhỏ nên khi vào chỉ lấp đầy một phần nhỏ, không chạm đến những điểm sâu nhất khiến cô run rẩy. Cô nằm im, mắt nhắm nghiền, cố gắng tưởng tượng Hiếu, đầu khấc to bè, thân gân nổi rõ từng đường xanh lam, cuống cặc dày chắc, mỗi cú nhấp là một lần chạm thẳng vào cửa tử cung, khiến lồn cô co bóp dữ dội, nước dâm trào ra không ngừng.
Hoàng nhấp được chừng ba phút thì rên lên, cơ thể run run. Anh xuất tinh vào bao cao su. Cặc anh mềm nhũn ngay lập tức, co lại nhỏ xíu đến mức cái bao size nhỏ nhất cũng tuột hẳn ra khỏi cặc, rơi xuống ga giường. Tinh trùng trong bao đọng lại một ít, loãng, trắng nhạt, không đặc quánh, không ấm nóng dính nhớp như của Hiếu. Hoàng thở dốc, hôn lên má cô: “Em sướng không?”
Phương gật nhẹ, cười gượng gạo: “Dạ… em sướng.” Nhưng trong lòng cô trống rỗng. Không có gì sướng cả. Chỉ là một khoảng trống mênh mông.
Cô nằm bên Hoàng, nghe tiếng thở đều đều của anh khi đã ngủ say, nhưng đầu óc cô vẫn ở đêm ấy trong khách sạn. Vô thức, cô đưa tay xuống dưới, chạm nhẹ vào lồn mình, vẫn còn ướt át, vẫn co bóp nhẹ nhàng khi nhớ đến Hiếu. Ngón tay cô khẽ lướt qua mép thịt, cảm nhận sự trống rỗng, sự khao khát bị lấp đầy hoàn toàn. Cô cắn chặt môi dưới. Cô hối hận vì đã để mọi thứ xảy ra, nhưng càng hối hận hơn vì cô không thể quên cảm giác ấy, cảm giác được chiếm hữu, được lấp đầy đến tận cùng.