Truyện Cô Giáo Thảo
  • Trang Chủ
  • Truyện Người Lớn
  • Nghệ Thuật Yêu
  • Nghe Audio Truyện Sex
Tìm Truyện
  • Trang Chủ
  • Truyện Người Lớn
  • Nghệ Thuật Yêu
  • Nghe Audio Truyện Sex
  • Nghệ Thuật Yêu
  • Sức Khỏe Tình Dục
Prev
Next

Con Của Anh… Hay Của Hắn? - Phần 3

  1. Home
  2. Con Của Anh… Hay Của Hắn?
  3. Phần 3 - Như chưa từng có gì xảy ra
Prev
Next

Tối đó, sau khi dọn dẹp nhà cửa xong xuôi, lau bàn ghế, rửa chén bát, xếp gọn đồ đạc, Phương bước vào phòng ngủ với cảm giác mệt mỏi xen lẫn nhẹ nhõm. Cô mặc chiếc áo ngủ cotton mỏng, tóc buộc cao lỏng lẻo, da vẫn còn thoang thoảng mùi xà phòng tắm. Hoàng, chồng cô, đã ngồi sẵn ở phòng khách từ lúc nào, đèn tivi hắt ra ánh sáng xanh nhạt chiếu lên khuôn mặt anh đang chăm chú xem một chương trình bóng đá. Tiếng bình luận viên vang vọng đều đều, xen lẫn tiếng cười nói từ TV, nhưng anh chẳng để ý gì đến cô khi cô đi qua.

Phương nằm dài trên giường, kéo chăn mỏng đắp ngang bụng, tắt đèn phòng chỉ để lại ánh sáng mờ từ đèn ngủ đầu giường. Không khí yên tĩnh, chỉ có tiếng quạt trần quay vù vù và tiếng TV vọng từ ngoài vào. Cô cầm điện thoại lướt lướt vài cái, rồi đột nhiên màn hình sáng lên, một tin nhắn từ Hiếu. Tim cô khẽ giật một cái, dù cố gắng giữ bình tĩnh.

Hiếu: Em về nhà an toàn chưa? Hôm nay bộ phim hay thật, cảnh mưa cuối phim buồn quá.

Cô mỉm cười nhẹ, ngón tay lướt nhanh trên bàn phím. Ánh sáng màn hình hắt lên khuôn mặt cô, làm nổi bật đôi mắt hơi long lanh, có lẽ vì nhớ lại những khoảnh khắc trong phòng chiếu tối om.

Phương: Dạ em về rồi anh. Phim hay thật ạ, em thích phần kết thúc, cảm động lắm. Em không mệt đâu. Cảm ơn anh đã hỏi.

Cô gửi đi, rồi nằm im, chờ đợi. Chỉ vài giây sau, tin nhắn mới hiện lên.

Hiếu: Ừ, anh cũng thích cảnh mưa. Nhân vật chính ôm nhau dưới mưa nhìn lãng mạn. Mà cảnh giữa phim nóng bỏng thật, cả phòng im phăng phắc luôn.

Phương cắn nhẹ môi dưới, má hơi nóng lên khi nhớ lại cảnh phim, và cả những gì đã xảy ra dưới lớp áo khoác che phủ. Cô gõ chậm rãi, cố giữ giọng điệu tự nhiên.

Phương: Dạ, em cũng thấy vậy. Cảnh trong phòng ngủ làm em hơi ngại, nhưng phim hay nên em xem tới cùng.

Hiếu: Haha, anh cũng ngại theo. Nhưng mà phim tình cảm kiểu này hay ở chỗ nó thật, không giả tạo. Em thích thể loại này không?

Cô nằm nghiêng người, kéo chăn cao hơn một chút, như thể đang che giấu nụ cười đang nở trên môi. Tiếng TV ngoài phòng khách vẫn vang vọng, Hoàng vẫn ngồi đó, hoàn toàn không hay biết gì.

Phương: Em thích ạ. Xem xong thấy buồn man mác, nhưng cũng ấm áp. Anh thì sao?

Hiếu: Anh cũng thích. Xem phim xong hay nghĩ lung tung về chuyện tình cảm. Mà hôm nay ngồi xem chung vui thật, không khí thoải mái.

Cô đọc dòng chữ ấy, tim đập nhanh hơn một nhịp. “Ngồi xem chung”, cụm từ ấy khiến cô nhớ lại hơi ấm từ đùi anh, bàn tay run run, và mùi tanh nồng còn vương trên đầu lưỡi. Cô hít một hơi sâu, gõ tiếp.

Phương: Dạ, em cũng thấy vui.

Hiếu: Đúng rồi. Anh thấy em chăm chú lắm, chắc phim hợp gu em.

Phương: Em hay xem phim tình cảm nên quen rồi anh ạ. Nhưng hôm nay có cảnh nóng nên em hơi… bối rối.

Cô nhấn gửi, rồi nằm im, mắt nhìn trần nhà. Tim cô đập thình thịch, một phần vì hồi hộp, một phần vì cảm giác tội lỗi len lỏi, nhưng dục vọng từ buổi chiều vẫn âm ỉ, khiến cơ thể cô nóng ran dù phòng mát lạnh.

Hiếu: Haha, anh cũng vậy. Cảnh đó làm không khí trong phòng nóng lên hẳn. Nhưng mà phim hay là được.

Phương: Dạ, em nghĩ vậy.

Cô gửi dòng cuối cùng, rồi đặt điện thoại úp xuống ngực, thở dài nhẹ. Ánh sáng màn hình tắt dần, để lại căn phòng tối om hơn. Từ phòng khách, tiếng TV vẫn vang vọng, Hoàng vẫn ngồi đó, có lẽ đang nghĩ đến trận đấu sắp kết thúc. Còn Phương nằm im, đầu óc quay cuồng với những hình ảnh, cảnh mưa lãng mạn trên phim, cảnh nóng bỏng trong phòng ngủ, và cả những gì đã xảy ra giữa cô và Hiếu.
image (2).jpg

Cô khẽ siết chặt đùi lại, cảm giác ướt át từ buổi chiều vẫn còn vương vấn đâu đó trong ký ức. Sau khi Hoàng đã ngủ say từ sớm, tiếng ngáy đều đều vang lên từ phòng khách, Phương vẫn nằm thao thức trên giường. Cô cầm điện thoại, màn hình sáng mờ trong bóng tối, ngón tay lướt qua cuộc trò chuyện với Hiếu. Dòng tin nhắn cuối cùng vẫn còn đó, khiến cô không thể chợp mắt. Cô hít một hơi sâu, rồi gõ nhẹ.

Phương: Anh còn thức không ạ?

Hiếu trả lời gần như ngay lập tức.

Hiếu: Còn chứ. Em cũng chưa ngủ à? Sao thế?

Phương: Em… không ngủ được. Hình như hôm nay xem phim xong em cứ nghĩ mãi về mấy cảnh trong đó.

Hiếu: Anh hiểu mà. Phim kiểu đó hay khiến người ta suy nghĩ nhiều. Em đang nghĩ gì vậy?

Cô cắn nhẹ môi, ngón tay do dự một lúc lâu trước khi gõ tiếp. Cô muốn hỏi, nhưng lại sợ lộ ra quá nhiều.

Phương: Em nghĩ về những cảnh… họ gần gũi nhau. Ý em là… những cảnh dùng miệng ấy ạ. Em thấy lạ lắm, vì em chưa từng làm gì như vậy.

Hiếu: Thật à? Chồng em chưa bao giờ…?

Phương: Dạ không ạ. Anh ấy… chỉ thích những thứ đơn giản thôi. Em cũng không dám hỏi, sợ anh ấy nghĩ em… kỳ cục hay gì đó.

Hiếu: Không kỳ cục đâu em. Đó là chuyện bình thường trong tình cảm mà. Nhiều cặp đôi làm vì thấy gần gũi hơn, thấy thích. Em có tò mò hả?

Phương nằm im một lúc, má nóng lên dù phòng mát lạnh. Cô gõ chậm rãi, giọng điệu ngập ngừng.

Phương: Có ạ… Em tò mò. Nhưng em không biết phải làm thế nào. Em sợ mình làm không đúng, hay làm người ta không thích.

Hiếu: Không sao đâu. Không cần phải giỏi ngay từ đầu. Nhiều người lần đầu cũng bối rối lắm. Quan trọng là em thoải mái và muốn thử vì cảm thấy gần gũi. Em có bao giờ nghe ai kể về cảm giác đó chưa?

Phương: Dạ… em có nghe bạn bè nói qua loa thôi ạ. Họ bảo nó… ấm áp và đặc biệt. Nhưng em không hình dung được lắm. Anh… có từng làm vậy không ạ?

Hiếu: Ừ, anh có kinh nghiệm rồi. Vì anh độc thân lâu, nên cũng từng trải qua vài mối quan hệ. Cảm giác khi người ấy dùng miệng… nó rất gần gũi, rất chân thật. Không phải lúc nào cũng cần phải hoàn hảo, chỉ cần nhẹ nhàng, chậm rãi là đủ khiến người ta thấy được sự quan tâm.

Phương: Nghe anh nói em thấy… lạ thật ạ. Em sợ mình không biết bắt đầu từ đâu. Ví dụ như… phải làm gì trước tiên?

Hiếu: Thì bình thường bắt đầu bằng cách chạm nhẹ, hôn nhẹ thôi. Rồi dùng môi và lưỡi khám phá dần. Không cần phải làm sâu hay nhanh. Nhiều người thích cảm giác ướt át, ấm áp từ miệng. Quan trọng là em làm với tâm trạng thoải mái, nhìn vào mắt đối phương, thế là đủ khiến người ta rất xúc động rồi.

Phương đọc mà tim đập nhanh hơn. Cô siết nhẹ chăn, cảm giác lạ lùng len lỏi khắp người.

Phương: Nghe… ấm áp thật ạ. Em sợ mình vụng về quá, hay… làm sai gì đó. Nhưng em thấy… tò mò lắm. Chồng em chưa bao giờ nói gì về chuyện này, nên em cứ nghĩ nó… không cần thiết.

Hiếu: Có lẽ chồng em chỉ quen với cách đơn giản thôi. Nhiều đàn ông không nói ra, nhưng thực ra họ cũng thích lắm nếu vợ chủ động hỏi hoặc thử. Em có bao giờ nghĩ đến việc… thử nói chuyện với anh ấy chưa?

Phương: Em… chưa dám ạ. Em sợ anh ấy ngạc nhiên hoặc nghĩ em học ở đâu ra.

Hiếu: Anh hiểu. Đôi khi mình tò mò về những điều chưa từng làm, nhất là khi thấy trong phim nó đẹp và gần gũi thế. Em cứ giữ sự tò mò đó đi, không cần phải vội. Nếu một ngày nào đó em muốn thử thật, thì cứ làm với người em tin tưởng, và làm vì chính mình muốn cảm nhận.

Phương: Dạ, cảm ơn anh đã nói chuyện với em. Em thấy… nhẹ lòng hơn khi được hỏi mà không bị phán xét.

Hiếu: Không có gì đâu em. Anh vui vì em thoải mái chia sẻ. Giờ thì ngủ đi nhé, mai còn đi làm. Đừng nghĩ nhiều quá. Ngủ ngon.

Phương: Dạ… anh cũng ngủ ngon ạ.

Cô đặt điện thoại xuống, tắt màn hình, nằm im trong bóng tối. Tiếng ngáy của Hoàng vẫn đều đều từ ngoài phòng khách. Tay cô vô thức đặt lên bụng, cảm giác ấm áp xen lẫn chút hồi hộp và tò mò. Cô chưa từng nghĩ mình sẽ hỏi những điều như vậy với một người không phải chồng, nhưng Hiếu trả lời nhẹ nhàng, không phán xét, khiến cô cảm thấy an toàn hơn.

Cô khẽ mỉm cười trong bóng tối, rồi nhắm mắt lại. Đêm nay, giấc ngủ đến chậm rãi, nhưng trong đầu cô là những suy nghĩ mơ hồ, nhẹ nhàng, chỉ là tò mò về một điều mới mẻ, về chính cảm xúc của bản thân.

Trong suốt những cuộc trò chuyện sau đó, cả Hiếu và Phương đều không hề nhắc đến bất kỳ chi tiết nào đã xảy ra trong phòng chiếu tối om ấy. Không một lời ám chỉ về cái chạm tay vô tình ban đầu, không một câu hỏi dò xét về lớp áo khoác che phủ, cũng chẳng có dòng tin nhắn nào gợi lại hơi ấm từ đùi nhau. Như thể khoảnh khắc ấy chưa từng tồn tại, hoặc cả hai đều ngầm đồng ý rằng nó là một bí mật riêng tư, không nên đào xới, ít nhất là lúc này.

Mỗi khi tin nhắn đến, Hiếu luôn bắt đầu bằng những chủ đề nhẹ nhàng, quen thuộc, thời tiết hôm nay mưa nhiều, công việc ở công ty bận rộn thế nào, hay hỏi thăm Phương đã ăn tối chưa. Anh kể về một bộ phim mới anh xem một mình, hoặc chia sẻ một bài hát buồn mà anh nghe đi nghe lại gần đây. Phương đáp lại cũng tự nhiên như vậy, cô kể về việc Hoàng hôm nay mua thêm trái cây về nhà, hay than thở nhẹ về việc phải dậy sớm chuẩn bị cơm nước. Những dòng chữ giữa hai người luôn giữ ở mức thân thiện, ấm áp, giống như hai người đồng nghiệp thân thiết đang trò chuyện sau giờ làm, chứ không phải hai người từng ngồi sát nhau trong bóng tối và để tay chạm vào những nơi không nên chạm. Họ như đang cùng nhau xây dựng một lớp vỏ bọc mỏng manh, nơi mọi thứ vẫn diễn ra bình thường, an toàn, và không ai dám chọc thủng.

Nhưng chính sự im lặng ấy lại khiến không khí giữa hai người trở nên đặc biệt hơn. Mỗi tin nhắn đến đều mang theo một chút hồi hộp kín đáo, Phương liếc nhìn điện thoại khi Hoàng không để ý, tim khẽ đập nhanh hơn một nhịp, Hiếu nằm trên giường một mình, mỉm cười khi thấy tên cô hiện lên, nhưng rồi lại nhanh chóng gõ những dòng chữ trung tính. Họ biết rõ điều gì đã xảy ra, biết rõ cảm giác ấy vẫn còn âm ỉ đâu đó trong cơ thể mỗi người, nhưng cả hai đều chọn cách giữ im lặng, như một thỏa thuận ngầm rằng, nếu có gì tiếp diễn, thì nó sẽ không bắt đầu từ việc nhắc lại quá khứ, mà từ những khoảnh khắc mới, tự nhiên, và không gượng ép.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

Võ Công Tàn Hình
Võ Công Tàn Hình
Tháng 9 13, 2024
that-thich-thu-khi-vo-len-giuong-voi-cac-dong-nghiep
Thật thích thú khi vợ lên giường với các đồng nghiệp.
Tháng 3 2, 2024
bua-ngu-than-mat
Bữa Ngủ Thân Mật
Tháng 8 20, 2022
mau-va-nuoc-mat
Máu & Nước mắt
Tháng 4 16, 2024

Toàn bộ nội dung của website truyencogiaothao.top đều được sưu tầm trên mạng. Nghiêm cấm người dưới 18 tuổi đọc truyện ở đây