Con Của Anh… Hay Của Hắn? - Phần 19
Hai ngày trước khi Hoàng chở bé Dung về quê, Phương ngồi một mình trong phòng khách vào buổi chiều muộn. Hoàng đang tắm cho bé Dung, tiếng cười của bé con vang vọng từ phòng tắm, xen lẫn tiếng nước chảy róc rách. Phương cầm điện thoại, tay run run mở app tin nhắn. Hiếu chưa từng nhắn thêm một dòng nào kể từ tối hôm đó. Đó như một trò chơi tâm lý anh giăng ra, anh có thể gặp Hoàng bất cứ lúc nào, có thể tung bằng chứng ra bất kỳ ngày nào, nhưng anh chọn cách nằm im, chờ đợi. Như con thú săn mồi ẩn mình trong bụi rậm, kiên nhẫn, không vội vã, biết chắc con mồi cuối cùng sẽ tự bước đến gần.
Phương hít một hơi sâu, ngón tay lướt trên bàn phím, cô nhập số của Hiếu rồi gõ chậm rãi:
“2 ngày nữa, em sẽ qua nhà anh và ở đó 4 ngày tiếp theo.”
Tin nhắn gửi đi, không đề cập gì đến việc cô đã đồng ý để Hiếu thụ thai đứa con thứ hai. Nhưng cả hai đều hiểu rõ ý nghĩa, Phương đã ra quyết định.
Điện thoại rung nhẹ. Hiếu trả lời ngay lập tức, ngắn ngủi, lạnh lùng, nhưng đầy ý tứ:
“Anh sẽ đợi em.”
Không một lời cảm xúc, không một câu hỏi, không một lời đe dọa. Hai ngày trôi qua nhanh như một cơn ác mộng. Hoàng tất bật chuẩn bị hành lý cho chuyến về quê, quần áo cho bé Dung, sữa bột, tã, đồ chơi yêu thích của bé. Anh cười nói vui vẻ, kể về bà nội sẽ làm bánh xèo cho Dung ăn, về đám giỗ và đám cưới sẽ đông vui. Phương ngồi bên cạnh, giúp anh xếp đồ, nhưng ánh mắt cô xa xăm.
Đêm trước khi Hoàng chở bé Dung về quê, không khí trong nhà vẫn ấm áp, bình dị như mọi ngày. Bé Dung đã ngủ say trong nôi nhỏ cạnh giường, tiếng thở đều đặn, nhẹ nhàng của bé vang lên trong phòng ngủ yên tĩnh, xen lẫn tiếng quạt trần quay chậm rãi.
Hoàng bước vào phòng sau khi tắm xong, mặc áo thun mỏng và quần đùi, tắt đèn chính, chỉ để lại đèn ngủ mờ ảo màu vàng ấm. Anh leo lên giường, nằm phía sau ôm cô từ lưng, tay vòng qua eo, hôn nhẹ lên gáy cô như thói quen hàng đêm:
“Em ngủ chưa?”
Phương quay người lại ngay lập tức, chủ động áp môi mình vào môi anh. Nụ hôn sâu, chậm rãi, lưỡi cô luồn vào miệng anh, cuốn lấy lưỡi anh một cách chủ động hơn mọi khi. Hoàng hơi ngạc nhiên, nhưng nhanh chóng đáp lại, tay vuốt dọc lưng cô qua lớp áo ngủ mỏng. Phương đẩy nhẹ anh nằm ngửa, trèo lên người anh, hai chân dạng rộng hai bên hông. Ánh đèn ngủ mờ ảo chiếu lên cơ thể cô, chiếc áo ngủ cotton dài tay mỏng dính sát da, không mặc nội y, bầu ngực căng tròn đung đưa theo từng cử động, núm vú hồng hào cứng ngắc in rõ qua lớp vải, lồn cô ướt át cọ xát nhẹ vào bụng dưới anh qua lớp quần đùi mỏng của anh.
Cô cúi xuống, môi kề sát tai anh, thì thầm:
“Anh… hôm nay em muốn anh bắn trong em…”
Hoàng mở to mắt, ngạc nhiên xen lẫn vui mừng. Anh vuốt nhẹ má cô:
“Thật hả em? Tháng trước anh bắn vào rồi mà… em chưa có dấu hiệu gì à?”
Phương gật đầu, mắt long lanh, tay vuốt ngực anh:
“Em vẫn chưa có dấu hiệu gì hết… thêm một lần nữa cho chắc.”
Cô chủ động kéo quần đùi anh xuống, nắm lấy con cặc ngắn, mảnh khảnh của anh. Nó đã cứng lên nhanh chóng, đầu khấc nhẹ chạm vào mu cô. Phương nâng hông lên cao, kê chính xác đầu khấc vào khe lồn ướt át rồi cô hạ xuống chậm rãi, cặc anh trượt vào trong, lấp được nửa lồn cô, đầu khấc chạm phần giữa âm đạo. Phương nằm sấp lên anh, hai tay chống lên ngực anh, hông bắt đầu nhấp nhô nhẹ nhàng, chủ động hơn mọi khi.
Hoàng rên khẽ, tay bóp nhẹ hai mông cô, đẩy hông lên nhấp ngược lại. Anh nhấp nhẹ nhàng, chậm rãi, sợ làm cô đau, giọng thì thầm:
“Em… em sướng không? Anh… anh thích thế này lắm…”
Phương rên theo nhịp, giọng ngọt ngào:
“Dạ… em sướng… anh nhấp sâu hơn đi…”
Nhưng trong đầu cô chỉ toàn một suy nghĩ: “Mình sẽ cho anh ấy một cơ hội công bằng… tinh trùng anh ấy sẽ vào được… sẽ gặp được trứng… sẽ cho anh một đứa con thật sự…” Thật ra, ngoài mục đích bù đắp, cô còn muốn tạo một bằng chứng hoàn hảo, nếu lỡ sinh đứa con thứ hai trễ một tháng so với lần Hoàng bắn vào trong, thì sẽ có sự nghi ngờ. Cô vẫn hy vọng một cơ hội mong manh, dù nhỏ bé, rằng Hoàng sẽ thụ thai được cô lần này.
Do cô chủ động hơn mọi khi, hông nhấp nhô nhanh, lồn siết chặt dù không đầy đặn. Hoàng chỉ khoảng một phút là xuất tinh. Anh thở dốc:
“Em…hôm nay em chủ động quá vậy…anh ko chịu nổi rồi…anh ra…”
Anh rên khẽ, cơ thể run run, tinh trùng phun ra, ít ỏi, loãng như nước, chỉ vài đợt yếu ớt. Đầu cặc anh chỉ nằm ở nửa lồn cô, tinh trùng không hề bắn mạnh, chúng chỉ đơn giản là chảy ra khỏi đầu khấc, như một dòng dịch ấm nhẹ rỉ ra, không đủ lực để phun sâu, dùng từ “bắn” để miêu tả cũng ko chính xác. Phần lớn chảy ngược ra ngay khi anh rút ra, tràn xuống ga giường, thấm ướt một mảng nhỏ ẩm ướt.
Hoàng ngủ thiếp đi bên cạnh, tay đặt lên bụng cô, nụ cười mãn nguyện trên môi. Cô cũng nhắm mắt, ngủ thiếp đi.
Sáng ngày xuất phát, Hoàng bế Dung ra cửa, bé con cười toe toét vẫy tay chào mẹ, bập bẹ:
“Mẹ ơi, con về với bà nội nha! Mẹ nhớ con nhé!”
Phương ôm con thật chặt, hôn lên má bé, nước mắt suýt rơi nhưng cô kìm lại. Cô cười gượng:
“Con ngoan với bà nội nhé. Mẹ chờ con về.”
Hoàng hôn lên trán cô, giọng ấm áp:
“Em ở nhà nghỉ ngơi nhé.”
Cửa đóng lại, tiếng bước chân Hoàng xa dần. Căn nhà đột ngột trở nên im lặng đến nghẹt thở. Cô quay vào phòng, đóng cửa, ngồi bệt xuống sàn,bần thần. Một lúc sau, Phương đứng dậy, lau nước mắt, nhìn vào gương. Khuôn mặt cô tái nhợt, mắt đỏ hoe. Giờ đây tâm trí cô chỉ còn lại sự chấp nhận lạnh lẽo. Cô thì thầm với chính mình:
“Mình phải làm vậy… để bảo vệ tất cả.”
Phương bắt đầu chuẩn bị hành lý nhỏ, vài bộ quần áo, đồ dùng cá nhân, đủ để ở lại nhà Hiếu 4 ngày. Cô đến nhà anh với một chiếc vali và trái tim nặng trĩu. Phương đứng trước cửa nhà Hiếu, vẻ mặt cô cố gắng giữ cho thật lạnh lùng, đôi mắt sắc lạnh như dao cau, môi mím chặt không một nụ cười. Trong đầu cô, cơn bão tố đang cuồn cuộn, lo sợ về bí mật bị phơi bày, đứa con đầu tiên, không phải của chồng cô, mà là kết quả của lần lầm lỡ với Hiếu trước đây.
“Nếu anh ta nói ra, gia đình này, mọi thứ của mình, của anh Hoàng và bé Dung sẽ tan vỡ.” cô hình dung khuôn mặt chồng đau đớn, gia đình tan nát, cuộc sống yên bình mà cô cố gắng xây dựng bấy lâu nay đổ sập. Tay cô run run bấm chuông.
Hiếu mở cửa, mỉm cười nhẹ, không nói gì nhiều, chỉ kéo vali cô vào trong, khóa cửa lại. Căn hộ nhỏ vẫn như lần trước, sạch sẽ, tối giản, nhưng giờ đây nó giống một nhà tù hơn.
Phương bước vào nhà Hiếu với lớp vỏ băng giá vẫn còn nguyên vẹn, vai cứng đờ, mắt nhìn thẳng phía trước, môi mím chặt như để ngăn mọi cảm xúc trào ra. Trong lòng cô lúc này là một mớ hỗn độn, sợ hãi, căm ghét, và cả sự tự trách bản thân vì đã đồng ý đến đây. Mỗi bước chân là một lần nhắc nhở: “Đừng mềm lòng. Đừng để hắn nghĩ hắn thắng.”
Hiếu đứng giữa phòng khách, dáng vẻ bình thường đến lạ, áo thun đen giản dị, quần short, hoàn toàn không tỏ ra uy quyền hay quyến rũ cô. Anh không lao đến, không chạm vào cô, không nhắc lại lời đe dọa. Chỉ đơn giản là bước tới gần, nhìn cô, mỉm cười rồi nói bằng giọng nhẹ nhàng, bình thản, gần như thân thuộc:
“Sáng giờ anh chưa ăn gì cả. Em có thể nấu cho anh cái gì đó để ăn được không?”
Câu nói ấy như một viên đá nhỏ ném vào mặt hồ đóng băng trong lòng Phương. Nó không mang theo sự đe dọa, càng có ý chiếm đoạt, chỉ là một yêu cầu bình dị, gần gũi đến mức… quen thuộc. Quen thuộc như những ngày xưa, khi hai người còn bị cuốn vào vòng xoáy của bí mật và dục vọng. Phương khẽ giật mình, tim đập lệch một nhịp. Cô ngẩng lên nhìn anh, chỉ một giây thôi, khoảnh khắc ấy, lớp băng cô dựng lên bắt đầu rạn nứt.
Không phải vì cô tha thứ cho anh, cũng không phải vì cô quên lời đe dọa. Mà vì câu nói ấy kéo cô về một thực tại khác, thực tại mà cô không còn là nạn nhân của sự ép buộc, mà là một người phụ nữ đang đứng trong căn nhà quen thuộc, trước một người đàn ông đang đói bụng và nói chuyện với cô như thể mọi chuyện giữa họ vẫn bình thường. Sự bình thường ấy lại vô tình chạm vào một phần rất sâu trong Phương, phần khao khát được đối xử không phải như công cụ hay vật sở hữu. Cô cúi đầu, giọng cô nhỏ nhẹ, gần như thì thầm:
“Dạ…”
Phương lặng lẽ bước vào bếp. Bóng lưng cô không còn cứng nhắc như lúc nãy, mà mềm mại hơn, như thể gánh nặng trên vai vừa được trút bớt một chút. Hiếu nhìn theo bóng lưng cô, không nói gì thêm, chỉ khẽ mỉm cười, nụ cười vừa thỏa mãn vừa dịu dàng, như thể anh biết rõ, chỉ một câu nói bình dị thôi cũng đủ để làm tan chảy lớp băng mà Phương cố dựng lên.
Phương mở tủ lạnh. Cô thấy anh đã chuẩn bị sẵn nguyên liệu, cá lóc tươi, rau muống, thịt ba chỉ, trứng vịt, những thứ cô từng nấu cho anh ngày xưa. Cô mở vòi nước, rửa rau, rửa cá, động tác chậm rãi nhưng quen thuộc. Tiếng nước chảy róc rách, tiếng dao chặt rau trên thớt, tất cả đều vang lên đều đặn.
Cô nấu canh chua cá lóc, món anh thích nhất, với vị chua thanh của me, cay nhẹ của ớt, thơm lừng của rau thơm. Hiếu ngồi ở bàn ăn nhỏ, nhìn cô nấu ăn mà không nói gì. Thỉnh thoảng anh đứng dậy lấy nước, hoặc lấy đũa chén ra dọn bàn, những việc nhỏ nhặt, tự nhiên, như thể đây là cuộc sống hàng ngày của hai người. Phương không nhìn anh, nhưng cô cảm nhận rõ ánh mắt anh trên lưng mình, ấm áp, nhưng không chiếm hữu hay ép buộc.
Khi thức ăn dọn lên bàn, mùi thơm lan tỏa khắp căn hộ. Phương đặt tô canh xuống bàn ăn, giọng nhỏ nhẹ:
“Anh… ăn đi.”
Hiếu kéo ghế cho cô ngồi trước, rồi mới ngồi xuống đối diện. Anh cầm đũa lên, gắp một miếng cá cho vào chén cô:
“Em cũng ăn đi. Làm nhiều thế này, không ăn thì phí.”
Phương ngồi xuống, cầm đũa lên, nhưng tay cô run run. Cô gắp một miếng nhỏ, đưa lên miệng, nhai chậm rãi. Vị quen thuộc lan tỏa, vị chua thanh, vị mặn ngọt. Cô ăn mà không nói gì, mắt nhìn xuống chén cơm.
Hiếu ăn ngon lành, vừa ăn vừa khen:
“Canh chua em nấu vẫn ngon nhất.”
Phương không đáp. Cô ăn hết nửa chén cơm, rồi đặt đũa xuống, giọng cô nhỏ nhẹ:
“Em… em ăn no rồi.”
Hiếu nhìn cô, ánh mắt dịu lại một chút:
“Em mệt thì vào phòng nghỉ đi. Anh dọn bàn.”
Phương gật đầu nhẹ, đứng dậy đi vào phòng ngủ. Cô ngồi xuống mép giường. Từ phòng khách, tiếng Hiếu dọn dẹp vang lên, tiếng bát đĩa chạm nhau, tiếng nước chảy, bình thường đến lạ lùng. Phương nằm xuống giường, cơ thể cô cứng đờ, hơi thở đều nhưng gấp gáp, như đang chờ đợi điều gì đó không thể tránh khỏi. Sau khi dọn dẹp bàn ăn xong, Hiếu rửa tay sạch sẽ rồi bước vào phòng ngủ.
Hiếu không nói gì. Anh cởi áo thun, chỉ còn mặc quần đùi, leo lên giường từ phía sau. Nệm lún nhẹ dưới sức nặng của anh. Anh nằm xuống, vòng tay qua eo cô, kéo cô sát vào lòng. Lưng cô ép chặt vào ngực anh, hơi ấm từ cơ thể anh lan tỏa qua lớp vải mỏng. Tay anh đặt nhẹ lên bụng cô, không vuốt ve, không mơn trớn, chỉ ôm, ôm chặt như muốn giữ cô lại bên mình. Cằm anh tựa vào vai cô, hơi thở đều đặn phả vào tóc mai.
Phương nằm im, tim đập thình thịch. Cô đã chuẩn bị tinh thần cho mọi thứ. Nhưng…không có gì xảy ra cả.
Hiếu chỉ ôm cô, không hôn, không chạm vào ngực hay lồn cô, không thì thầm những lời chiếm hữu. Anh nằm im, tay đặt nhẹ lên bụng cô, hơi thở dần đều đặn hơn. Chỉ vài phút sau, cô cảm nhận rõ nhịp thở anh đã chuyển sang nhịp ngủ sâu, chậm rãi, đều đặn, như một người đàn ông bình thường đang ôm vợ ngủ sau một ngày dài.
Phương nằm đó, mắt mở to. Chỉ có vòng tay anh ôm chặt, hơi ấm từ ngực anh truyền sang lưng cô, và tiếng thở đều đều phả vào tóc. Dần dần, sự căng thẳng trong cơ thể cô thả lỏng. Cô nhắm mắt lại, cơ thể mệt mỏi. Lồn cô vẫn co bóp nhẹ theo phản xạ. Cô để mặc anh ôm, để hơi ấm của anh bao bọc lấy mình, và dần dần, cô cũng ngủ thiếp đi.
Đến buổi chiều, Hiếu và Phương thức dậy gần như cùng lúc. Ánh nắng vàng nhạt len qua rèm cửa, chiếu lên giường ngủ lộn xộn. Phương vẫn nằm nghiêng, mắt mở to nhìn cửa sổ. Hiếu ngồi dậy trước, vuốt nhẹ tóc cô, giọng trầm ấm nhưng bình thường:
“Em dậy rồi à? Anh muốn dắt em đi mua sắm một vài món đồ trong nhà. Hết gạo, hết dầu ăn, với lại vài thứ linh tinh nữa. Đi với anh nhé?”
Cô ngồi dậy chậm rãi, giọng nhỏ nhẹ:
“Dạ…”
Cô buộc tóc cao gọn gàng, đeo khẩu trang y tế trắng. Hiếu cũng đeo khẩu trang đen, trông như một cặp vợ chồng bình thường đi siêu thị cuối tuần. Họ giống hệt một cặp vợ chồng đang làm những việc rất bình thường: đi chợ, mua đồ dùng hàng ngày, không ai để ý, không ai nghi ngờ.
Trong siêu thị, cả hai đẩy xe đẩy chung. Hiếu chọn gạo, dầu ăn, nước mắm, rau củ tươi. Phương đứng bên cạnh, thỉnh thoảng gật đầu khi anh hỏi “Cái này được không em?”. Về đến căn hộ, Hiếu xách túi đồ nặng vào bếp. Phương tự nhiên cởi áo khoác, xắn tay áo, giúp anh sắp xếp đồ vào tủ lạnh và tủ bếp. Cả hai làm việc trong im lặng, nhưng không gượng ép, như một thói quen đã ăn sâu.