Truyện Cô Giáo Thảo
  • Trang Chủ
  • Truyện Người Lớn
  • Nghệ Thuật Yêu
  • Nghe Audio Truyện Sex
Tìm Truyện
  • Trang Chủ
  • Truyện Người Lớn
  • Nghệ Thuật Yêu
  • Nghe Audio Truyện Sex
  • Nghệ Thuật Yêu
  • Sức Khỏe Tình Dục
Prev
Next

Con Của Anh… Hay Của Hắn? - Phần 12

  1. Home
  2. Con Của Anh… Hay Của Hắn?
  3. Phần 12 - Diễn tròn vai
Prev
Next

Sau chuyến đi Nha Trang, Phương trở về với một bí mật nặng nề hơn bao giờ hết. Những ngày đầu tiên, cô sống trong lo lắng và hồi hộp, theo dõi cơ thể mình từng ngày. Kinh nguyệt không đến, trễ một tuần, rồi hai tuần. Cô mua que thử thai ở hiệu thuốc xa nhà, giấu dưới đáy túi xách, rồi thử trong nhà vệ sinh công ty vào giờ nghỉ trưa. Hai vạch đỏ hiện lên rõ ràng. Tim cô đập thình thịch, tay run run cầm que thử. Cô mang thai thật, mầm sống trong bụng là kết quả của 5 ngày liên tục được Hiếu bắn đầy tử cung, tinh trùng đặc quánh ngấm sâu vào trứng.

Về nhà, cô ôm Hoàng, thì thầm: “Anh ơi… em có thai rồi.” Hoàng reo lên vui mừng, ôm chặt lấy cô, mắt long lanh nước: “Thật hả em? Anh sắp làm bố rồi!”. Hoàng thật sự nghĩ đó là kết quả của đêm không bao cao su, đêm mà anh đã bắn tinh trùng loãng vào phần giữa lồn cô, rồi chảy ra hết. Phương cười gượng, vuốt bụng, lòng đau thắt vì lời nói dối. Nhưng cô biết phải diễn tròn vai: đi khám thai, siêu âm. Hoàng mua hoa, mua sữa bầu, chăm sóc cô từng ly từng tí. Còn Phương, mỗi đêm nằm bên anh, tay đặt lên bụng, cảm nhận mầm sống đang lớn dần, cô biết đây là con của Hiếu, không phải của Hoàng.

Từ khi mang thai, Phương vẫn bắt Hoàng đeo bao cao su mỗi khi gần gũi. Những lần hiếm hoi Hoàng gợi ý, cô lắc đầu nhẹ nhàng: “Anh ơi… em sợ ảnh hưởng tới con. Bây giờ đang thai kỳ, không nên bắn trong đâu, bác sĩ dặn phải cẩn thận.” Hoàng gật đầu, không nghi ngờ, luôn nhẹ nhàng và tôn trọng. Anh đeo bao, đút cặc ngắn ngủn vào lồn cô, nhấp vài phút rồi xuất tinh vào lớp cao su mỏng, rồi mềm nhũn ngay.

Nhưng với Hiếu, mọi thứ khác hẳn. Cô vẫn gặp anh trong bí mật, dù ít đi so với khoảng thời gian trước. Họ hẹn ở khách sạn quen thuộc. Phương đến sau giờ làm, đeo khẩu trang, đi thang bộ để tránh camera. Khi cửa phòng khép lại, Hiếu ôm cô ngay lập tức, vuốt bụng bầu đang hơi nhô lên: “Con của chúng ta… em mang thai con anh rồi…”. Phương không đáp, chỉ hôn anh cuồng nhiệt, tay kéo quần anh xuống.

Với Hiếu, luôn là đụ trần và bắn trong, đó là đặc quyền của anh, thứ mà Hoàng không bao giờ có được. Hiếu đè cô xuống giường, dạng chân rộng, con cặc cong cong cứng ngắc chui sâu vào lồn cô ngay từ cú đầu. Phương rên lên, lưng cong ngược: “Anh… đụ trần em đi… bắn vào trong em đi…”. Hiếu nhấp mạnh, đầu khấc to tròn chạm thẳng cổ tử cung, thân gân guốc cọ sát thành lồn khiến cô run bần bật. Anh đẩy mạnh cú cuối, cặc giật giật, tinh trùng đặc quánh phun ra từng đợt nóng hổi, lấp đầy tử cung cô, ấm ran, dính nhớp lan tỏa, khiến cô cảm nhận rõ ràng hơn bao giờ hết vì hormone thai kỳ làm cơ thể nhạy cảm gấp bội..

Cô biết rủi ro, mang thai mà vẫn ngoại tình, nhưng cơn nghiện ấy quá mạnh. Với Hoàng, luôn bao cao su, luôn nhẹ nhàng, an toàn. Với Hiếu, luôn là đụ trần, và luôn bắn trong. Sự chiếm hữu hoàn toàn mà cô không thể từ bỏ. Cô sống trong bí mật ấy, bụng ngày càng to lên, Hoàng vui mừng chuẩn bị làm bố.

9 tháng sau, Phương sinh con đầu lòng, một bé gái xinh xắn, bụ bẫm với đôi mắt to tròn và làn da trắng hồng giống hệt Phương, cuộc sống của cô bước sang một trang mới. Hoàng đặt tên con là Dung, với ý nghĩa “dịu dàng, xinh đẹp như hoa”. Ngày bé Dung chào đời, Hoàng khóc như mưa trong phòng sinh, ôm chặt Phương và con, thì thầm: “Cảm ơn em…” Phương nằm trên giường bệnh, nhìn chồng vui mừng, nhìn con gái bé bỏng đang khóc oe oe trong vòng tay y tá, lòng cô dâng trào một cảm xúc phức tạp: hạnh phúc thật sự vì đứa con khỏe mạnh, tội lỗi sâu sắc vì biết rõ cha ruột của bé không phải là người đàn ông đang ôm cô lúc này.

Bé Dung lớn lên nhanh chóng, được một năm thì đã bi bô tập nói, bò khắp nhà, cười toe toét mỗi khi bố bế. Hoàng yêu con hết mực, anh thay tã, pha sữa, thức đêm dỗ con khóc, thậm chí xin nghỉ phép để đưa con đi tiêm phòng. Anh thường bế bé Dung lên, ngắm nghía khuôn mặt nhỏ xinh, rồi cười: “Con giống mẹ quá, mắt to, mũi cao, môi đỏ… giống hệt em ngày xưa.” Hoàng không hề nghi ngờ gì, anh thấy con giống Phương nhiều hơn là giống mình, nhưng trong đầu anh, đó chỉ là “con gái thường giống mẹ”.

Phương nghỉ việc tạm thời để chăm con, quyết định được cả hai vợ chồng đồng ý. Cô ở nhà, nấu ăn, dọn dẹp, đưa con đi chơi công viên, dạy con tập bò, tập nói. Cuộc sống vợ chồng êm đềm như trước, thậm chí còn ấm áp hơn nhờ sự hiện diện của bé Dung. Hoàng vẫn đi làm, về nhà đúng giờ, mang theo hoa hoặc trái cây cho vợ con. Những đêm Hoàng ôm cô ngủ, tay đặt lên bụng cô, anh thì thầm: “Mai mốt mình sinh thêm đứa nữa nhé em?” Phương chỉ cười nhẹ, gật đầu.

Do không đi làm nữa, Phương dần ít liên lạc với Hiếu. Ban đầu, tin nhắn vẫn còn, anh hỏi thăm sức khỏe, hỏi con gái thế nào, gửi ảnh hoặc video ngắn. Nhưng Phương trả lời ngày càng ngắn gọn, rồi thưa dần, cuối cùng chỉ còn “ừ”, “ok”, rồi im lặng hẳn. Cô block số anh một cách lặng lẽ, xóa hết lịch sử chat, xóa app chat riêng. Cô không muốn nhìn thấy tên anh hiện lên màn hình. Giờ đây, cô có con, một sinh linh vô tội, và cô sợ rằng nếu tiếp tục, mọi thứ sẽ sụp đổ.

Phương cố gắng quên Hiếu. Cô tập trung hoàn toàn vào gia đình: chăm sóc Dung mỗi ngày, nấu những món ăn dinh dưỡng cho con, học cách làm bánh cho bé ăn dặm, đưa con đi chơi công viên, chụp ảnh con gửi cho bố mẹ hai bên. Cô cười nhiều hơn, ôm Hoàng chặt hơn mỗi tối, cố gắng trở thành người vợ, người mẹ hoàn hảo.

Câu chuyện vẫn chưa kết thúc tại đây…

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

hoa-no-ve-dem
Hoa nở về đêm( đã hoàn thành)
Tháng 5 11, 2023
Bé Duyên Dâm
Bé Duyên Dâm
Tháng 9 28, 2024
truyen-doi-toi
Truyện đời Tôi…!
Tháng 5 21, 2023
bo-thuoc-kich-duc-ba-chi-dau
Bỏ Thuốc Kích Dục Bà Chị Dâu
Tháng 6 13, 2022

Toàn bộ nội dung của website truyencogiaothao.top đều được sưu tầm trên mạng. Nghiêm cấm người dưới 18 tuổi đọc truyện ở đây