Nội dung truyện
Nghiên cứu của Lâm Tịch không còn là đọc truyện của người khác nữa. Cô đã vượt qua giai đoạn ấy. Cô mua tài khoản VIP trên bốn năm trang phim đen Nhật Bản, hai trang châu Âu, và một diễn đàn ẩn chỉ dành cho thành viên đóng phí hàng tháng. Cô đeo tai nghe, hạ độ sáng màn hình xuống mức tối nhất, rồi ngồi xem như một sinh viên chăm chỉ đang học giáo trình bắt buộc. Cô ghi chép tỉ mỉ: góc quay khiến người xem cảm thấy mình đang ở trong cảnh, cách diễn viên nữ thở dốc khi bị bóp cổ, cách dương vật ra vào tạo ra âm thanh nhớp nháp ra sao, cách cơ thể nữ co giật khi lên đỉnh thật sự chứ không phải diễn. Cô xem đi xem lại cảnh một nữ diễn viên Nhật bị ba người đàn ông cùng lúc cho đến khi nữ diễn viên khóc thật, nước mắt hòa lẫn với tinh dịch trên mặt. Cô dừng hình, phóng to, quan sát từng giọt nước mắt lăn qua khóe mi, rồi ghi chú: “Nước mắt thật sẽ rơi chậm hơn, đọng lại ở cằm lâu hơn.”
Cô còn lập một file Excel mang tên “Cảm giác thật”. Trong đó cô tự thử. Cô mua một chiếc máy rung nhỏ, một bộ còng tay lót nhung màu đen, một chiếc bịt mắt satin. Có đêm cô tự còng tay mình vào đầu giường, bật video khiêu dâm, rồi để máy rung chạy ở mức cao nhất cho đến khi cô lên đỉnh thật sự. Cô vừa run rẩy vừa gõ vào điện thoại bằng một tay: “Cao trào đến lần thứ ba thì chân sẽ co giật không kiểm soát được, nước dâm thủy bắn ra thành từng đợt ngắn, giống như bị điện giật nhẹ.” Cô lưu lại, rồi tiếp tục viết chương mới với câu văn ướt át hơn, sống động hơn bao giờ hết.
Độc giả bắt đầu nhận ra sự thay đổi. Bình luận chuyển từ chê bai sang cuồng nhiệt:
“Dạ Hắc tiến bộ thần tốc vãi, đọc mà tưởng đang xem phim 18+ full HD.”
“Tả cái âm hộ co bóp khi lên đỉnh chuẩn kinh khủng, chắc chắn tác giả tự thử rồi.”
“Donate 8000 cho chị, lần sau viết cảnh Thẩm Ngôn bị nhốt trong cũi chó đi chị ơi!”