CẶP VÚ SỮA NGON NGỌT - 76
Thoắt cái cả hai đã lên năm tư đại học.
Hôm đó Nguyên Lân nhận được điện thoại của Nguyên Lãng bảo về nhà, cậu còn tưởng anh ta mắc bệnh nan y sắp tẻo đến nơi, kết quả về thấy người ta vẫn khỏe re. Nói thật lòng, cậu có hơi thất vọng.
“Có gì thì nói?”
“Bố muốn chú đến Nguyên Thị thực tập.” Nguyên Lãng cũng vào thẳng vấn đề: “Tôi đã tìm cho chú một vị trí đúng chuyên ngành rồi, tuần sau có thể đến báo danh.”
Tin này còn kinh dị hơn cả việc Nguyên Lãng đột tử. Nguyên Lân bật dậy khỏi sofa ngay lập tức: “Anh bị thần kinh à?”
Sắc mặt Nguyên Lãng vẫn bình thản: “Ăn nói cho cẩn thận vào. Ở công ty tôi sẽ không vì chú là đứa em trai rẻ tiền mà thiên vị đâu.”
“Chẳng phải trước đây anh sợ chết khiếp việc tôi vào Nguyên Thị sao? Sao giờ lại không sợ nữa rồi?” Nguyên Lân nhìn Nguyên Lãng đầy nghi hoặc: “Hay là anh bị ông già ép đến phát điên rồi?”
Nguyên Lãng dường như đã biết trước Nguyên Lân sẽ hỏi vậy, anh thong thả bưng tách cà phê lên nhấp một ngụm.
“Mỗi năm số lượng khổ sai vào Nguyên Thị thực tập không đến tám mươi thì cũng cả trăm người, thêm chú cũng chẳng đáng là bao. Tôi không cần thiết phải vì chuyện nhỏ nhặt này mà làm mất mặt bố.”
Giọng điệu anh ta vân đạm phong khinh: “Hơn nữa thời thế nay đã khác xưa. Chú không còn là Nguyên Lân của bốn năm trước, và tôi cũng chẳng phải Nguyên Lãng của bốn năm trước nữa. Bây giờ chú có vào Nguyên Thị tôi cũng chẳng quan tâm, hiểu chưa?”
Con rắn hổ mang này đúng là chẳng bao giờ nói được câu nào cho ra hồn người.
Nguyên Lân thực sự ghét Nguyên Lãng, đang định từ chối thì lại nghe anh ta hỏi: “Chú với cô bạn gái nhỏ sao rồi?”
Cậu lập tức cảnh giác: “Chúng tôi vẫn rất tốt.”
Đến tận ngày hôm nay cậu vẫn còn nhớ như in câu trả lời lấp lửng của Nguyên Lãng năm đó. Nguyên Lãng nhìn bộ dạng ấy của cậu thì không nhịn được cười, anh cảm thấy biểu cảm của Nguyên Lân lúc đó chẳng khác gì một con chó đang giữ miếng mồi, thật là thú vị.
“Chú yên tâm đi, ý tôi là… hai người yêu nhau đến giờ này chắc cũng phải bắt đầu tính đến chuyện kết hôn rồi chứ? Muốn kết hôn thì phải mua xe, mua nhà, tổ chức đám cưới. Nếu chú định bắt đầu từ bàn tay trắng… thì ít nhất cũng phải mười năm nữa đấy.”
Rời khỏi nhà cũ họ Nguyên, Nguyên Lân phi thẳng tới nhà Bạch Tiểu Đường.
“Ôi, Tiểu Nguyên đến đấy à, hoan nghênh hoan nghênh.”
Kể từ khi Bạch Tiểu Đường đi học đại học không thể giúp đỡ được nữa, tiệm ăn sáng của bà nội đã hoàn toàn đóng cửa. May mà sức khỏe bà hiện giờ khá tốt, cộng với tiền bảo hiểm xã hội và một ít lương Bạch Tiểu Đường định kỳ gửi về hàng tháng, cuộc sống thảnh thơi hơn trước rất nhiều, sắc mặt cũng hồng hào hẳn lên.
Trong bếp, Bạch Tiểu Đường đang phụ bà nấu cơm, nghe thấy Nguyên Lân đến mới ló đầu ra cười với cậu: “Anh đến rồi à, ngồi chơi một lát đi, sắp được ăn cơm rồi.”
Hai đứa trẻ ngồi ăn cơm cùng bà rồi xem tivi một lúc. Bạch Tiểu Đường thấy thời gian cũng hòm hòm liền tiễn Nguyên Lân xuống lầu: “Anh đi đường cẩn thận nhé.”
Thế nhưng Nguyên Lân có vẻ chưa muốn về, cứ nắm chặt tay Bạch Tiểu Đường đi quanh quẩn dưới chân cầu thang. Bạch Tiểu Đường nhận ra có điều gì đó không ổn nhưng không biết cậu đang nghĩ gì, bèn mỉm cười hỏi: “Anh làm sao thế? Chiều nay về nhà một chuyến, không lẽ lại cãi nhau với Nguyên Lãng à?”
“Anh thèm vào mà cãi nhau với con rắn hổ mang đó.” Nguyên Lân bĩu môi, rồi lắc lắc tay Bạch Tiểu Đường: “Thỏ con, em xem chúng mình yêu nhau được mấy năm rồi?”
Đúng vậy, đã lâu lắm rồi. Lâu đến mức những đốm tàn nhang trên mặt Bạch Tiểu Đường đã mờ hẳn, giờ đây làn da cô sạch sẽ mịn màng, chỉ còn chiếc mũi hơi thấp và cái cằm ngắn là vẫn còn dấu vết của ngày xưa.
Cô toe toét cười: “Nhiều năm rồi, sao thế anh?”
Sao thế là sao trời ơi! Nguyên Lân cứ cảm thấy con thỏ này rõ ràng biết cậu muốn nói gì mà vẫn cứ giả ngu.
“Chúng mình yêu nhau nhiều năm như thế rồi, em không có suy nghĩ gì à?”
“Suy nghĩ á… Bây giờ em chỉ muốn nhanh chóng đi làm, rồi sửa sang lại nhà cửa, thay hết mấy món đồ điện cũ kỹ đi. Anh xem cái tivi đời cũ to đùng kia nhìn khó chịu biết bao nhiêu…”
“…” Nguyên Lân thầm nghiến răng: “Ngoài cái đó ra thì sao?”
“À đúng rồi, còn cả giường nữa. Cái giường của bà nội em mềm quá, không tốt cho lưng bà, nên thay giường trước đã, mua loại nào xịn một chút…”
“…………” Nguyên Lân đã âm thầm tức đến phồng cả má: “Không còn gì khác nữa à?”
“Ừm…” Bạch Tiểu Đường trầm tư suy nghĩ: “Em muốn nuôi một con chó…”
“Bạch Tiểu Đường!” Nguyên Lân nắm chặt tay cô: “Em cố ý chọc tức anh phải không?”
Bạch Tiểu Đường vội vàng giơ tay kia lên đầu hàng: “Không có không có, em nào dám chứ.”
“Vậy tại sao em chưa bao giờ nghĩ đến chuyện kết hôn với anh hả?!” Nguyên Lân cảm thấy mình bây giờ chẳng khác nào một “oán phụ”, mỗi chữ thốt ra đều nồng nặc mùi ai oán.
Bạch Tiểu Đường ngẩn ra nhìn cậu một hồi, rồi đột nhiên như không nhịn nổi nữa mà bật cười thành tiếng. Nguyên Lân thấy cô cười thì vừa thẹn vừa giận, dứt khoát tóm lấy người ấn lên tường mà hôn, hôn đến mức cô hoa mắt chóng mặt, trời đất quay cuồng. Vì không thở nổi nên cô phải nắm đấm đấm liên hồi vào người cậu, cậu mới miễn cưỡng buông ra.
“Thỏ ơi, kết hôn với anh đi…”
Nguyên Lân nhìn chằm chằm gương mặt đỏ bừng đang thở dốc của Bạch Tiểu Đường. Dáng vẻ này cậu đã ngắm nhìn bao nhiêu năm qua nhưng vẫn yêu không chịu nổi.
“Dạo này anh đã bắt đầu học nấu ăn rồi, lau nhà cũng rất sạch, còn biết rửa bát nữa, em không được chê anh đâu đấy.”
Bạch Tiểu Đường thực sự chưa bao giờ nghĩ có ngày Nguyên Lân lại làm nũng với mình như thế. Cô vừa cười khúc khích vừa không kìm được mà đưa tay lên xoa đầu cậu. Sói sau khi được thuần hóa hóa ra cũng chẳng khác gì chó là mấy. Nhất là khi con sói ấy đã trưởng thành, biết thu lại nanh vuốt và sự sắc sảo, biết dùng những phương thức khác ngoài vũ lực để giải quyết vấn đề.
“Để em cân nhắc xem nhé?” Bạch Tiểu Đường giờ mới hiểu tại sao trước đây Nguyên Lân lại thích làm khó mình để trêu đùa. Bởi vì nhìn một con chó lớn làm nũng, ăn vạ, tung hết chiêu trò ra như thế này thực sự là quá thú vị.
“Với lại anh ngay cả nhẫn cũng không có, cầu hôn thế này chẳng phải là quá sơ sài sao?”
Nói thật, Bạch Tiểu Đường nói vậy cũng có ý muốn làm khó cậu một chút cho vui. Nhưng cô không ngờ là Nguyên Lân thực sự móc từ trong túi ra một chiếc hộp nhung.
“Nếu anh đã chuẩn bị sẵn sàng rồi thì em không còn lý do gì để từ chối anh nữa đúng không?”
Bạch Tiểu Đường thực sự sững sờ, mắt mở to tròn: “Anh chuẩn bị từ bao giờ thế?”
“Anh con mẹ…” Nguyên Lân nén câu chửi thề: “Nói thật lòng là hơn một tháng trước mới gom đủ tiền mua, nhưng anh đã nhắm trúng mẫu này từ năm ngoái rồi.”
Cả hai đều có việc làm thêm ngoài giờ học, sau khi trả nợ vay vốn sinh viên và trừ chi phí sinh hoạt, mỗi tháng cũng tiết kiệm được một ít. Cũng may Bạch Tiểu Đường vốn tính không thích đi chơi bời, tiêu xài không nhiều, nên Nguyên Lân mới dành dụm được tiền.
“Anh nói trước nhé, chiếc nhẫn này không liên quan gì đến bố hay anh trai anh cả, đều là tiền tự anh kiếm được đó.” Nói đến đây, ánh mắt Nguyên Lân không giấu nổi vẻ tự hào.
Nhưng điều Bạch Tiểu Đường chú ý lại không phải cái đó: “Em đã bảo mà, hèn gì dạo trước ngày nào anh đi ăn căn tin với tớ cũng toàn ăn rau, anh còn lừa em là đang giảm cân!”
Nguyên Lân rất hùng hồn: “Cái đó gọi là thắt lưng buộc bụng.”
Cậu nắm lấy tay Bạch Tiểu Đường, chẳng nói chẳng rằng lồng ngay chiếc nhẫn vào ngón áp út của cô. Nhìn thấy kích cỡ vừa vặn, cậu mỉm cười mãn nguyện: “Đẹp thật, sau này em chính là vợ anh rồi.”
Kiểu dáng nhẫn rất đơn giản, một vòng bạc nhám bao quanh ngón tay cô, trên đỉnh đính một viên kim cương nhỏ xíu.
“… Được rồi.” Bạch Tiểu Đường nhớ lại quãng thời gian Nguyên Lân ăn rau đến mức mặt xanh nanh vàng, thực sự không nỡ trêu cậu thêm nữa, cô chủ động vươn tay ôm lấy cổ cậu: “Em đồng ý.”
“Thật không?” Nguyên Lân lại bế bổng cô lên, ngẩng đầu hôn mạnh một cái lên môi cô: “Quả nhiên là do chiếc nhẫn anh chọn quá đẹp nên mới làm buổi cầu hôn này thêm rạng rỡ đúng không!”
Bạch Tiểu Đường chẳng nỡ bóc mẽ rằng kiểu nhẫn này quá đỗi bình thường, bình thường đến mức chẳng có gì để khen hay chê. Nhưng nghĩ đến dáng vẻ cậu cặm cụi ăn rau xanh, cô vẫn gật đầu: “Ừm, đẹp lắm.”
Nhìn thấy sự dịu dàng trong mắt cô, Nguyên Lân vào giây phút này cuối cùng không thể nhẫn nhịn thêm được nữa, cùng cô trao nhau nụ hôn nồng cháy.
Hai đứa trẻ với gia đình tan vỡ, cuối cùng vào khoảnh khắc này đã cùng nhau xây dựng nên một tổ ấm mới vẹn tròn. Cuộc sống mới của họ, cũng chính thức bắt đầu từ đây.