CẶP VÚ SỮA NGON NGỌT - 66 ĐỪNG ĐỂ NGƯỜI TA LO LẮNG CÓ ĐƯỢC KHÔNG
Bạch Tiểu Đường không còn gì để nói, lại thẹn đến mức ngồi không yên, cô đành đứng dậy: “Tớ về đây…”
Nguyên Lân lúc này chẳng còn thấy đau đớn chỗ nào nữa, cậu phi thân xuống giường như một mũi tên, vòng tay ôm ngang eo kéo Bạch Tiểu Đường trở lại: “Về đâu mà về? Đằng nào ở đây cũng chỉ có mình tôi, cậu cứ ngủ lại đây đi!”
Phòng bệnh của Nguyên Lân chỉ có một chiếc giường lớn, giữa cái bệnh viện thành phố mà đến hành lang cũng chất đầy giường bệnh này, căn phòng của cậu toát ra một đặc quyền riêng biệt, vô cùng khác người.
Về phía bà nội, tuy may mắn được nhận lại giường của một bệnh nhân vừa xuất viện nên không đến mức phải nằm ngoài hành lang, nhưng một phòng có tới ba bốn giường bệnh, người nhà và bệnh nhân phải chen chúc vào nhau. Mấy ngày nay Bạch Tiểu Đường đều nằm gục bên cạnh giường bà để ngủ, sáng nào thức dậy cũng cảm thấy xương cốt như phải tháo ra lắp lại từ đầu.
Nhìn lại phía Nguyên Lân, vì là phòng đơn nên giường bệnh lớn gấp đôi phòng chung, trông như một chiếc giường đơn bình thường, hai người nằm cũng không quá chật chội. Nhưng Bạch Tiểu Đường không thể ở lại đây, phía bà nội còn rất nhiều việc cần chăm sóc. Cô lắc đầu: “Tớ phải về phòng bà để trông chừng, cậu nghỉ ngơi cho tốt đi.”
Nguyên Lân đời nào chịu thả con thỏ vừa mới hôn được đi dễ dàng như thế, nghe cô nói muốn đi, cánh tay cậu lại siết chặt eo cô hơn: “Thế thì nằm với tôi một lát đi.”
Bạch Tiểu Đường vẫn lắc đầu: “Lát nữa bà mà muốn đi vệ sinh, tớ phải vào đỡ ống dẫn tiểu, cậu đừng có quậy nữa được không.”
“Hay là thế này,” Nguyên Lân nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt của cô mà lòng xót xa: “Tối nay cậu ngủ ở đây, để tôi đi trông bà cho.”
Chẳng biết cô đã bao nhiêu ngày không được ngủ tử tế trên giường rồi, tất cả đều tại lão già khốn khiếp kia.
Bạch Tiểu Đường nghe xong thì phì cười: “Cậu nói vớ vẩn gì thế, cậu còn chẳng biết mấy thứ đó phải xử lý thế nào, giao bà cho cậu tớ mới không yên tâm đấy.”
Đầu óc Nguyên Lân giờ như một cuộn len rối rắm, cậu nén giận một hồi, đang mải nghĩ cách thì đã bị Bạch Tiểu Đường gỡ tay ra rồi ấn ngược lại xuống giường.
“Cậu ngủ cho ngoan đi, đừng có chạy lung tung, đừng để người ta lo lắng có được không.”
Cô có lẽ cũng hơi bất lực với Nguyên Lân, nhưng vẫn dùng giọng dịu dàng để nói lý lẽ với cậu, thanh âm ấm áp ấy dường như có thể khiến khối thép cứng cũng phải mềm lòng.
Nguyên Lân vốn chẳng tin chuyện “lấy nhu khắc cương”, kết quả nghe cô nói vậy, cậu vốn đã ngồi dậy lại ngoan ngoãn nằm xuống.
“Mấy cái vết thương ngoài da này, hai ngày là tôi khỏi rồi… Cứ lo quài chi không biết.”
Vết thương ngoài da gì chứ… Bạch Tiểu Đường nhìn tay và chân cậu đều đã được nẹp cố định, đoán chừng ít nhất cũng là mức độ trật khớp hoặc bong gân, kiểu gì cũng phải dưỡng thương một hai tháng.
“Vậy tớ ngồi đây đợi cậu ngủ say rồi mới đi, cậu không được chạy lung tung nữa đấy.”
Lời hay đã nói đến nước này, Nguyên Lân cũng đành chịu. May mà một ngày dài vừa qua cũng khiến cậu kiệt sức, nhìn thấy Bạch Tiểu Đường ở bên cạnh, lòng cậu thấy bình yên lạ thường, vừa nhắm mắt đã chìm vào giấc ngủ.
Bạch Tiểu Đường nhẹ tay nhẹ chân tắt đèn rồi đẩy cửa bước ra ngoài, lại bất ngờ nhìn thấy người đàn ông mặc vest chỉnh tề đang ngồi chờ bên ngoài.
“Nguyên Lân đã ngủ rồi…” Bạch Tiểu Đường nhìn Nguyên Lãng, khẽ nhắc nhở: “Anh có thể để mai hãy đến thăm cậu ấy.”
Lúc này đã rất muộn, quá giờ đi ngủ bình thường của Bạch Tiểu Đường từ lâu, nhưng Nguyên Lãng trông vẫn chưa có vẻ gì là buồn ngủ, ánh mắt anh vẫn sáng suốt và minh mẫn: “Được, tối nay thật sự làm phiền em quá.”
Nói đoạn anh đứng dậy, cùng Bạch Tiểu Đường đi bộ ra phía thang máy.
Phòng của Nguyên Lân ở tầng 20, cách tầng của bà nội 8 tầng. Trong lúc chờ thang máy, Bạch Tiểu Đường nhìn Nguyên Lãng tề chỉnh qua tấm cửa gương, đang thầm cảm thán về sự khác biệt to lớn giữa hai anh em này, thì thấy Nguyên Lãng khẽ cười: “Tôi và nó chẳng giống nhau chút nào, đúng không?”
Có lẽ đã không chỉ có một người nói như vậy. Bạch Tiểu Đường cúi đầu, hơi ngại ngùng: “Vì trông anh rất vững chãi…” Quả thực là hai thái cực hoàn toàn trái ngược với một Nguyên Lân lúc nào cũng giải quyết mọi việc bằng nắm đấm.
“Đại loại là vì tôi và nó cùng cha khác mẹ, từ nhỏ cũng không lớn lên cùng nhau.” Thái độ của Nguyên Lãng rất thản nhiên: “Nó là con của cha tôi và mối tình đầu. Vài năm trước, người đó qua đời vì tai nạn, cha tôi mới đón nó về.”
Chuyện của gia đình giàu có quả nhiên… rất phức tạp.