CẶP VÚ SỮA NGON NGỌT - 64 THẾ GIỜ TỚ CÓ THỂ HÔN CẬU ĐƯỢC CHƯA?
Bạch Tiểu Đường nhanh chóng đem đồ đạc cất lại vào phòng bệnh rồi lên xe. Dù trong lòng thầm đoán chắc là cảnh sát đã đến kịp lúc và tóm gọn đám người kia, nhưng cô thực sự không ngờ mình lại nhìn thấy gương mặt của Bạch Hiểu Cường ngay trong đồn công an.
Trên danh nghĩa họ là chị em, nhưng thực tế lần cuối gặp mặt đã là một năm trước, khi Bạch Hiểu Cường xem điểm thi vào cấp ba. Thành tích của gã rất bình thường, chỉ đỗ vào một trường trung học phổ thông hạng xoàng, vậy mà lúc đó Bạch Nặc hớn hở dắt gã đi khoe khắp lượt người quen. Hai chị em cũng gặp nhau chớp nhoáng trong ngày hôm đó, rồi Bạch Hiểu Cường vì chê nhà bà nội quá rách nát nên ngay cả cơm trưa cũng chẳng buồn ăn đã bỏ đi thẳng.
Sau này Bạch Nặc nói sợ bà nhớ cháu nên có mang tới một tấm ảnh của Bạch Hiểu Cường, rồi tấm ảnh đó bị bà tiện tay đặt lên nóc tủ chứa đồ lặt vặt, thi thoảng Bạch Tiểu Đường đi tìm đồ mới thoáng liếc thấy một cái.
Hai người đứng trong căn phòng cách phòng thẩm vấn một bức tường, nhìn qua màn hình theo dõi, lắng nghe cuộc đối thoại giữa Bạch Hiểu Cường và cảnh sát hình sự.
“Họ tên?”
“Bạch Hiểu Cường.”
“Tuổi?”
“Mười sáu.”
“Chuyện tối nay là thế nào?”
“Thằng tên Nguyên Lân đó hôm qua đánh ba tôi ngay giữa đường, hôm nay tôi tìm người đánh lại, thế không phạm pháp chứ?”
“Không phạm pháp mà cậu được ngồi ở đây à?”
Thái độ của viên cảnh sát đối với Bạch Hiểu Cường rất gắt gao, nhưng sự chú ý của Bạch Tiểu Đường hoàn toàn đặt vào câu nói kia của gã.
Sau khi buổi thẩm vấn kết thúc, Bạch Tiểu Đường đầy tâm sự đi theo sau Nguyên Lãng, cô cũng chẳng để ý anh nói gì với cảnh sát, cho đến khi trên đường quay lại bệnh viện thì nhận được điện thoại của Nguyên Lân: “Thỏ con, cậu đang ở đâu đấy?”
“Cậu kiểm tra xong chưa? Có sao không?” Bạch Tiểu Đường lập tức tỉnh táo lại: “Tớ vừa ra ngoài một chút… giờ đang trên đường về.”
“Đêm hôm khuya khoắt cậu chạy đi đâu? Đi với ai? Đừng bảo là đi với Nguyên Lãng nhé, cậu đang ở đâu, tôi…”
“Cậu đừng cuống lên thế…” Bạch Tiểu Đường nghe giọng cậu nổ như súng liên thanh liền vội ngắt lời: “Tớ sắp về đến bệnh viện rồi, về đến nơi chúng ta gặp nhau rồi nói sau nhé, được không?”
Về đến dưới lầu bệnh viện, Bạch Tiểu Đường cảm ơn Nguyên Lãng một tiếng rồi chạy như bay vào khu nội trú.
Nguyên Lân tối nay không thoát khỏi số kiếp phải ở lại viện theo dõi, cậu đang nằm trên giường bệnh sốt ruột không yên thì thấy Bạch Tiểu Đường đẩy cửa bước vào: “Nguyên Lân!”
Cậu thiếu niên đã thay bộ đồ bẩn thỉu ra, mặc bộ đồ bệnh nhân của bệnh viện, trên tay quấn mấy lớp băng gạc, trên mặt cũng dán đầy urgo.
“Cậu không sao chứ!”
“Thì có làm sao đâu, tay hơi bị trật khớp tí thôi, nhịn đánh nhau một hai tháng là khỏi.” Nguyên Lân nhìn cái vẻ mặt đầy lo lắng của con thỏ này là cơn giận trong lòng đã tiêu tan quá nửa: “Lúc nãy cậu đi ra ngoài với Nguyên Lãng phải không? Hai người đi đâu, làm gì, nói rõ cho tôi biết.”
Giọng điệu này chẳng khác nào đang tra hỏi người yêu, tiếc là Bạch Tiểu Đường ngốc nghếch chẳng nhận ra điểm nào bất thường, cô chỉ mím môi rồi thẳng thừng hỏi: “Nguyên Lân, hôm qua cậu đã đánh ba tớ, đúng không?”
Kết hợp với việc hôm qua ba cô đột ngột đổi ý chịu đưa tiền, thời điểm nhạy cảm này khiến Bạch Tiểu Đường không thể không suy nghĩ nhiều.
Nguyên Lân lập tức hiểu ngay lúc nãy Nguyên Lãng đã dắt con thỏ này đi đâu, trong lòng thầm rủa muốn bóp chết con “rắn hổ mang” Nguyên Lãng cho xong.
“Đúng, tôi đánh đấy.”
Nghĩ thì nghĩ vậy, nhưng vì Bạch Tiểu Đường đã biết chuyện nên cậu cũng hoàn toàn không định trốn tránh: “Cậu muốn trách mắng hay thế nào thì tùy cậu-“
“Cảm ơn cậu!”
Lời cảm ơn đột ngột của Bạch Tiểu Đường khiến những lời Nguyên Lân định nói tiếp bị nghẹn lại nơi cổ họng như một vụ va chạm xe liên hoàn. Cậu nhìn đỉnh đầu cô khi cô cúi người chào mình: “Hả?”
Đây vẫn là cái cô nàng “thánh mẫu” lúc nào cũng mở miệng ra là phải thấu hiểu lẫn nhau mà cậu biết sao?
“Thỏ con, cậu có bị sốt không đấy?” Nguyên Lân vẫn chưa quen lắm, vươn bàn tay còn lại lên sờ trán Bạch Tiểu Đường: “Theo tính cách của cậu, không phải cậu nên nói mấy câu sáo rỗng kiểu ‘đánh người là sai’ với tôi sao?”
“Dù… dù đánh người đúng là không đúng, nhưng mà…” Bạch Tiểu Đường cũng rất mâu thuẫn trong chuyện này: “Nhưng, nếu bắt buộc phải chọn giữa ba và bà nội, tớ vẫn mong bà có thể sống tiếp một cách khỏe mạnh hơn…”
Tính cách của người cha thế nào Bạch Tiểu Đường chẳng lạ gì. Hồi ông nội bệnh nặng, thái độ của ông ta cũng rất tiêu cực, thậm chí còn ủng hộ ý định từ bỏ chữa trị của ông nội. Cho dù bà nội có đem chuyện đoạn tuyệt quan hệ mẹ con ra đe dọa, ông ta cũng không hề mủi lòng. Nói cách khác, nếu còn có bất kỳ ai khác để nhờ vả, Bạch Tiểu Đường cũng sẽ không bao giờ mở lời với Bạch Nặc.
Hơn nữa, giờ cô đã biết nguồn cơn kiếp nạn tối nay của Nguyên Lân là từ mình mà ra, cô cảm thấy trên thế giới này người ít có tư cách để giáo điều hay trách móc cậu nhất chính là bản thân cô.
“Tớ thực sự rất, rất cảm ơn cậu, dù tớ không biết làm sao cậu biết được những chuyện này… nhưng, thực lòng cảm ơn cậu đã giúp tớ và bà… Nếu bà bỏ tớ mà đi… tớ thực sự không biết mình phải sống tiếp thế nào nữa…”
Cô gái nhỏ vừa nói vừa sụt sịt, hốc mắt nóng lên. Cô nắm chặt lấy ống quần, cố nén lại nhưng cũng vô ích, nước mắt cứ thế lã chã rơi xuống mu bàn tay đang gồng lên.
Nguyên Lân thực sự không biết đối phó thế nào với con gái khi họ khóc. Cậu ngồi trên giường bệnh nhìn Bạch Tiểu Đường cúi đầu rơi nước mắt, nghẹn nửa ngày cũng không biết nên nói gì để cô đừng khóc nữa. Gãi đầu gãi tai đến mức suýt rách cả da đầu, cậu mới nặn ra được một câu:
“Thế… giờ tớ có thể hôn cậu được chưa?”
“…”