CẶP VÚ SỮA NGON NGỌT - 2. Sao cậu này vừa tỉnh dậy đã cởi quần áo rồi.
Bạch Tiểu Đường.
Hình như là một cô bạn cùng lớp với cậu. Một nữ sinh bình thường đến mức chẳng có gì nổi bật.
Lũ con trai cấp ba vốn đã bắt đầu có hứng thú với người khác giới. Những lúc tụ tập rảnh rỗi, chủ đề của mấy tên chiến hữu quanh Nguyên Lân đã chuyển từ việc “thằng ngu nào ở trường nào vừa đến kiếm chuyện và bị tẩn cho một trận” sang việc “đứa con gái lớp nào ngực to hơn, đứa nào xinh hơn”.
Chúng còn đem cả những nữ sinh có nước da đen, ngoại hình kém sắc hay những cô nàng “màn hình phẳng” giống đàn ông ra làm trò cười.
Cũng giống như giáo viên thường chỉ để mắt đến những học sinh giỏi nhất hoặc cá biệt nhất, một người có cả thành tích lẫn nhan sắc đều bình thường như Bạch Tiểu Đường thì chẳng ai buồn dành thêm lấy một phân sự chú ý.
Bây giờ nhớ lại, Nguyên Lân cũng chẳng ấn tượng lắm về gương mặt của cô, chỉ nhớ cô nàng này thấp bé, lại hay đi đứng kiểu khom lưng, tiếng nói thì nhỏ xíu như tiếng muỗi kêu.
Vậy mà cái nấm lùn này lại dám vác cậu từ cái con hẻm rách nát kia về tận nhà cơ đấy?
Nằm thêm một lát, ý thức của Nguyên Lân dần tỉnh táo hẳn, chân tay cũng đã có thêm chút sức lực. Cậu ngồi dậy trên giường, lột phăng bộ quần áo ướt sũng ném xuống đất, rồi dùng chiếc khăn bông còn ẩm một nửa bên cạnh giường lau sơ qua cơ thể.
Phía sau vang lên tiếng đẩy cửa nhẹ đến mức khó nghe thấy. Nguyên Lân ngoảnh đầu lại, đập vào mắt là cảnh cô nàng nấm lùn đang ôm chậu quần áo, ngơ ngác nhìn cậu đầy thẫn thờ. Rồi ngay khi chạm phải ánh mắt của cậu, cô vội vàng lùi lại một bước rồi đóng sầm cửa lại.
Bạch Tiểu Đường đứng ngoài cửa, mặt đỏ bừng lên như gấc chín.
Cái người này… sao vừa tỉnh lại đã bắt đầu cởi đồ thế kia!?
Dù khoảnh khắc vừa rồi trôi qua rất nhanh và cô nhìn không rõ lắm, nhưng bên ngoài sáng bên trong tối, tấm lưng trần vạm vỡ của chàng trai trong đêm mưa như đang phát ra ánh sáng, ngay lập tức in hằn vào tâm trí cô.
Dù đã đóng cửa phòng, nhưng những đường nét cơ bắp ấy vẫn hiện lên rõ mồn một trong đầu Bạch Tiểu Đường. Cô đứng trước cửa mà xấu hổ đến mức cuống cuồng cả lên, cho đến khi Nguyên Lân cứ thế để trần nửa thân trên mở cửa phòng bước ra, cô mới như bị trúng thuật định thân mà đứng chôn chân tại chỗ.
“Cậu… cậu tỉnh rồi thì mau về đi!”
Bạch Tiểu Đường ôm chặt lấy chậu quần áo trong tay, cúi gầm mặt xuống. Dưới cái nhìn chằm chằm của Nguyên Lân, gương mặt nhỏ nhắn của cô cứ thế đỏ dần, đỏ dần.
Nguyên Lân nhìn mười đầu ngón tay nhỏ nhắn của cô đang bấm chặt vào mép chậu, chặt đến mức đầu ngón tay trắng bệch ra, lời định nói ra đến cửa miệng lại lượn đi một vòng khác:
“Bên ngoài đang bão bùng, thời gian lại muộn thế này, tôi về kiểu gì?”
Lời vừa dứt, bên ngoài liền vang lên một tiếng sấm rền vang rất đúng lúc.
Bạch Tiểu Đường bị dọa cho khẽ rùng mình một cái, đành chấp nhận lý lẽ của cậu: “Vậy… vậy cậu mau mặc quần áo vào đi!”
“Nhưng đồ của tôi ướt hết rồi.” Khóe môi Nguyên Lân nhếch lên một độ cong đầy vẻ xấu xa, lại không quên bồi thêm một câu: “Quần cũng ướt luôn rồi.”
“…”
Bạch Tiểu Đường thật sự sợ cậu đột nhiên tụt quần ra: “Vậy hay là thế… thế này… cậu đi tắm trước đi…”
Nguyên Lân nhướn đôi mày rậm lên: “Thế tắm xong tôi mặc cái gì?”
“Mặc… mặc…” Bạch Tiểu Đường bị câu hỏi của cậu làm cho cứng họng, lúng túng nửa ngày trời: “Nhà tớ không có quần áo con trai… Hay là lát nữa… để tớ tìm xem có bộ đồ ngủ nào rộng một chút không…”
Trong lúc cô còn đang lúng búng, ánh mắt của chàng trai đã kịp lướt từ trên xuống dưới bộ đồ ngủ màu hồng phấn in họa tiết dâu tây trên người cô tới ba lần.
Chiếc váy ngủ nhỏ này mặc trên người Bạch Tiểu Đường quả thật trông rất “được”, phần thân trên hơi chật, bó sát lấy đôi gò bồng đào của cô. Hơn nữa chẳng biết có phải vì mặc quá lâu, giặt nhiều nên vải đã hơi mỏng đi hay không, mà hai điểm nhô lên trên bầu ngực thoắt ẩn thoắt hiện, khiến hai quả dâu tây nhỏ trên ngực áo căng tròn lên trông thấy.
Nguyên Lân cảm thấy đúng là mình nên đi tắm một cái cho tỉnh táo lại.