CẶP VÚ SỮA NGON NGỌT - 16 NGỰC THÌ VẪN PHẢI XOA THÔI
Mãi cho đến khi đã ngồi vào chỗ trong lớp học, Bạch Tiểu Đường vẫn cảm thấy mặt nóng bừng mỗi khi nhớ lại câu nói đó của Nguyên Lân.
Lưu manh, đúng là đồ lưu manh trời ơi!
Cô thầm mắng trong lòng, nhưng mắng xong lại thấy thấp thỏm, chỉ sợ cổ tay Nguyên Lân bị trẹo thật. Dù sao lúc đánh nhau trông động tác biên độ lớn như vậy, lỡ như Nguyên Lân không khống chế được lực đạo —
“Bạch Tiểu Đường, phiền cậu đi mua hộ tớ cái bánh mì được không, sáng nay đi học tớ quên mất.”
Cô bạn bàn trước quay đầu lại, tuy là câu hỏi nhưng lại chẳng đợi trả lời đã nhét ngay tờ mười đồng vào tay Bạch Tiểu Đường rồi quay ngoắt đi, chỉ để lại một tấm lưng lạnh nhạt.
Bạch Tiểu Đường nghĩ bụng sẵn tiện ra ngoài hít thở không khí cho khuây khỏa, thế là cô cầm tiền rời khỏi dãy nhà học.
Đến siêu thị, Bạch Tiểu Đường tìm một vòng mới thấy loại bánh mì cô bạn kia yêu cầu. Thấy trên kệ chỉ còn sót lại đúng một cái duy nhất, cô vội vàng sải bước lao tới, nhưng tay vừa chạm vào vỏ túi thì đã bị người phía sau hớt tay trên.
Cô quay đầu lại, thấy đó là một thiếu niên khác thường ngày vẫn hay đi cùng Nguyên Lân. Bạch Tiểu Đường chưa biết tên cậu ta, chỉ biết Vương Dĩ Tường vẫn hay gọi cậu ta là Hắc Tử.
Ngoại trừ Vương Dĩ Tường ra, hai người còn lại tính cách đại khái đều khá giống Nguyên Lân, không thích phô trương, đặc biệt là Hắc Tử – kẻ trầm lặng nhất trong nhóm bốn người.
Thấy cậu ta một hơi quét sạch mấy cái bánh mì cuối cùng trên kệ rồi ra tủ lạnh lấy thêm mấy chai nước đi thẳng đến quầy thanh toán, Bạch Tiểu Đường nhìn tờ tiền trong tay, nghĩ thầm liệu có thương lượng được không nên vội vàng bám theo.
“Cái… cái đó…”
Hắc Tử không thèm quay đầu lại mà cứ thế bước đi, Bạch Tiểu Đường lạch bạch bám đuôi sát nút.
“Bạn học ơi…”
Cô không biết nên gọi Hắc Tử thế nào, lại không dám gọi tên thân mật như Vương Dĩ Tường, nhưng khổ nỗi cách xưng hô quá khách sáo và chung chung này hoàn toàn không thể thu hút được sự chú ý của đối phương.
Cứ thế, Bạch Tiểu Đường đi xuyên qua dãy hành lang dài sau siêu thị trường để đến sân bóng rổ. Từ xa, cô đã thấy Nguyên Lân đang tựa vào cột rổ, xoay xoay cổ tay khởi động. Bên cạnh là Vương Dĩ Tường với gương mặt đầy vết bầm, đang cúi đầu thở hổn hển, lồng ngực phập phồng liên tục.
Hắc Tử bước tới, Nguyên Lân đứng dậy rút một chai nước đá từ túi nilon đưa cho Vương Dĩ Tường.
“Phục chưa?”
“Phục rồi.”
Nguyên Lân cũng tự lấy một chai, dốc ngược họng uống vài ngụm lớn, yết hầu rắn rỏi trồi sụt theo nhịp nuốt.
Vương Dĩ Tường uống sạch chai nước trong một hơi, sau đó bóp nát cái chai nhựa đã biến dạng rồi mới phát hiện ra Bạch Tiểu Đường đang đứng ngoài hàng rào sân bóng rổ.
“Ê, tao nói cái con này –“
Vương Dĩ Tường tiện tay tung cái chai nhăn nhúm lên không trung rồi bồi thêm một cú đá, còn cái chai rơi đi đâu thì gã chẳng thèm quan tâm.
“Sao mày cứ như kẹo kéo thế hả, mày là kẻ bám đuôi đấy à mà ngày nào cũng theo đuôi anh Nguyên quài zậy?”
Bạch Tiểu Đường vừa nhìn thấy mặt Vương Dĩ Tường đã sợ, theo bản năng lùi lại một bước.
“Vương Dĩ Tường.”
Tiếng gọi của Nguyên Lân cực kỳ thản nhiên, nhưng lại giống như sợi dây xích kéo giật con “chó điên” Vương Dĩ Tường lại.
“Anh Nguyên, em không bắt nạt nó, thật đấy, em không phải loại người chuyên ức hiếp kẻ yếu đâu.” Trận đòn này Vương Dĩ Tường không phải chịu uổng, gã biết Nguyên Lân đánh nhau có hai loại người không đụng tới: một là không đánh kẻ yếu, hai là không đánh phụ nữ.
Hồi Vương Dĩ Tường mới theo Nguyên Lân, gã từng bị tẩn một trận vì suýt nữa ra tay với một con bé “đầu gấu” gần trường. Lúc đó Vương Dĩ Tường chưa phục Nguyên Lân hoàn toàn, sau đó trước khi bị đánh, Nguyên Lân bảo gã: Cứ việc đánh trả. Và rồi cậu đánh cho gã tâm phục khẩu phục hoàn toàn.
Nguyên Lân lười đôi co với gã, trực tiếp đưa mắt ra hiệu cho Hắc Tử: “Tụi mày về lớp trước đi.”
Chuông vào học đã reo được hai phút. Hắc Tử gật đầu rồi liếc nhìn Vương Dĩ Tường, thằng ranh lập tức nhảy dựng lên như bị giẫm phải đuôi: “Đuỹ mẹ, tao tự đi được!”
“Lo bò trắng răng.” Gã vừa đi vừa lẩm bẩm: “Cơ mà hôm nay anh Nguyên ra tay nặng thật, may mà da tao dày đó.”
Bạch Tiểu Đường dĩ nhiên nghe thấy tiếng chuông, vốn cũng muốn đi, nhưng thấy bộ dạng xoay cổ tay của Nguyên Lân làm cô có chút để tâm, đành phải vòng vào trong sân bóng rổ.
“Nguyên Lân, cổ tay của cậu…”
Buổi sáng không có lớp nào học thể dục, cả sân vận động lẫn sân bóng rổ yên tĩnh đến mức chỉ nghe thấy tiếng đọc bài văng vẳng theo gió đưa lại.
Nguyên Lân ngước mắt nhìn Bạch Tiểu Đường, nhưng không hề có ý định đưa cổ tay cho cô xem: “Muốn xem cổ tay tôi à?”
Bạch Tiểu Đường đang vội về lớp, không kịp nghĩ nhiều nên gật đầu cái rụp.
Cậu lại bảo: “Thế thì cho tôi xoa ngực một cái đi.”
“Cậu…” Người này không thấy lời nói của mình phi logic chút nào sao?
Bạch Tiểu Đường đỏ bừng mặt, cứ như thể người thốt ra câu đó là cô vậy: “Tớ đang quan tâm cậu đấy!”
“Quan tâm thì luôn phải trả một cái giá nhỏ chứ.” Hai khóe môi Nguyên Lân cùng nhếch lên, vừa xấu xa vừa tuyệt tình: “Loại quan tâm mà không chuẩn bị sẵn sàng để trả giá thì khác gì đánh rắm đâu. Bạn học Bạch Tiểu Đường chắc không phải là người thiếu trách nhiệm đến thế chứ?”
Nói thì thô nhưng mà thật, mớ lý lẽ nhỏ bé mà Bạch Tiểu Đường chuẩn bị sẵn lập tức nghẹn ứ nơi cổ họng. Cô khựng lại một lát rồi như thể chịu thua mà cúi gầm mặt xuống: “Thế… thế đừng xoa có được không? Cậu xem lại một lần nữa cũng được, nhưng đừng chạm tay vào…”
Cô thực sự rất để tâm chuyện Nguyên Lân có bị thương trong sự việc sáng nay hay không. Và Nguyên Lân chính là biết rõ điều đó nên mới được nước làm tới.
“Thế này đi, mỗi người nhường một bước.”
Thiếu niên tung cái chai nước chỉ còn chút cặn dưới đáy đi, chai nước vẽ một đường parabol trên không trung rồi rơi chuẩn xác vào thùng rác cách đó năm mét.
“Tôi sẽ xoa qua lớp áo lót của cậu.” Cậu nói xong còn dừng lại một chút, bồi thêm một câu: “Đây đã là sự nhượng bộ lớn nhất của tôi rồi đấy.”