CẶP VÚ SỮA NGON NGỌT - 14 NGỰC CẬU TÔI VẪN CHƯA XEM ĐỦ ĐÂU
Đúng là những lời lẽ của phường hổ báo.
Bạch Tiểu Đường sợ đến mức hai bàn tay run bần bật: “Chuyện… chuyện đó đương nhiên là tớ không thể hiểu nổi rồi… Nguyên Lân, cậu không được… chuyện đó nhất, nhất định phải làm với người mình thích cơ mà…”
“Hóa ra vẫn còn chút não đấy nhỉ?”
Trước phát ngôn sặc mùi phim thần tượng trong sáng của cô, khóe môi Nguyên Lân càng cong lên đậm nét. Cậu buông hai cái “chân trước” của con thỏ ngực khủng này ra, lùi lại một bước rồi ngồi ghé xuống cuối giường, rút điếu thuốc từ trong túi ra ngậm lên môi, châm lửa.
“Làm quái gì có lắm chuyện ‘thấu hiểu’ thối tha thế, không muốn làm thì cứ sút văng hết bọn nó đi – trừ khi cậu tự nguyện thì coi như tôi chưa nói gì.”
Bạch Tiểu Đường mím môi, cúi gầm mặt xuống như thể chẳng còn tâm trí đâu mà trò chuyện nữa. Nhưng ngay khi Nguyên Lân tưởng cô đã á khẩu, cậu lại nghe thấy tiếng cô biện bạch nhỏ xíu: “Tớ không có tự nguyện.”
Vẫn là chuyện trực nhật đó, sau này Bạch Tiểu Đường mới biết, nhiệm vụ mà cô bạn bàn sau giao cho cô hôm ấy vốn là do Vương Dĩ Tường tiện tay vứt sang. Còn người bạn lẽ ra phải trực cùng Vương Dĩ Tường hôm đó, ngay ngày hôm sau đã mang chuyện này ra trêu chọc gã. Chính nhờ vậy, Vương Dĩ Tường mới phát hiện ra trong lớp còn có một con “cừu non” dễ sai bảo đến thế.
Khác với một Nguyên Lân khó gần và chẳng mấy khi tùy tiện ra tay, Vương Dĩ Tường hận không thể để cả thế giới biết gã đánh nhau rất giỏi, hở ra một tí là dùng nắm đấm. Đám học sinh trong lớp đa phần đều từ các trường cấp hai bình thường đi lên, nào đã thấy loại “chó điên” này bao giờ. Nỗi sợ của họ đối với Nguyên Lân mới chỉ dừng ở mức lý thuyết, còn đối với Vương Dĩ Tường thì đã chuyển sang giai đoạn thực hành rồi.
Nhưng chuyện bắt nạt ấy mà, chỉ cần người bị bắt nạt không phải mình là được. Thậm chí có một nhân vật như Bạch Tiểu Đường đứng ra thu hút sự chú ý của con chó điên kia cũng tốt, điều đó có nghĩa là gã sẽ ít để mắt đến họ hơn.
Và thực tế đúng như những gì người khác nghĩ, Vương Dĩ Tường vốn dĩ hay bắt bừa một “phu phen” trong lớp, ai đen thì phải chịu. Từ khi có “kẻ đen đủi” Bạch Tiểu Đường, gã chẳng buồn gây khó dễ cho người khác nữa, thậm chí đôi khi còn dùng Bạch Tiểu Đường để đóng vai người tốt.
Rất nhanh sau đó, việc Bạch Tiểu Đường là “công cụ dùng chung” đã trở thành một quy tắc ngầm không ai nói ra trong lớp. Chẳng ai nhắc đến, nhưng cứ hễ có việc là họ lại vô thức gọi cái tên ấy lên.
“Bạch Tiểu Đường.”
Nguyên Lân đột ngột lên tiếng, làm Bạch Tiểu Đường đang mải chìm trong ký ức giật nảy mình trở về thực tại: “Hả, sao cơ?”
“Muộn quá rồi, tôi lười về nhà lắm.”
Thiếu niên hút xong điếu thuốc, tiện tay búng mẩu đầu lọc vẽ một đường parabol trong không khí rồi rơi gọn vào thùng rác.
“Ngủ nhờ ở chỗ cậu một đêm, chắc không có ý kiến gì chứ?”
“…”
Bạch Tiểu Đường định bảo là có ý kiến, nhưng Nguyên Lân đã nằm vật xuống giường cô, đôi mắt hơi khép lại trông có vẻ khá mệt mỏi.
Cô lặng lẽ sán lại gần: “Thế cậu có muốn đi tắm không?”
Thiếu niên trên giường trở mình: “Thôi khỏi, lười.”
Thế là Bạch Tiểu Đường thu dọn đồ đạc chuẩn bị đi tắm. Trước khi cô mở cửa, lại nghe người trên giường nói: “Thôi cứ tắm một cái đi, hình như lúc nãy dính phải máu của mấy thằng chó đẻ kia rồi.”
“…”
Đây chính là cuộc sống thường nhật của một nam sinh hư hỏng sao?
Để không làm thức giấc bà nội, hai người lén lút như kẻ trộm thay phiên nhau đi tắm, rồi lại nằm cạnh nhau trên chiếc giường gỗ cũ kỹ của Bạch Tiểu Đường như đêm trước.
Cái giường gỗ này cũng thật là, các khớp nối đều đã già cỗi cả rồi. Nguyên Lân cứ nằm yên thì không sao, chỉ cần hơi trở mình một cái là nó lại kêu ken két ai oán không ngừng.
Nguyên Lân ghét tiếng ồn, nằm xuống gối tay ra sau đầu rồi chẳng buồn cử động nữa. Một lúc sau, khi Bạch Tiểu Đường đã bắt đầu lim dim buồn ngủ, cô mới sực nhớ ra một vấn đề:
“Nguyên Lân…”
“Ừ.”
Giọng cô gái nhỏ vì cơn buồn ngủ mà trở nên đặc biệt mềm mại, nũng nịu.
“Nếu như… nếu như mấy tên lưu manh đó không dám đối mặt trực diện với cậu, cứ đánh kiểu du kích mãi thì phải làm sao đây?”
Ngoài việc lo Nguyên Lân bị thương, Bạch Tiểu Đường còn lo chuyện này nữa. Dù sao đám lưu manh kia trước giờ vẫn dùng chiến thuật đó, quả thực là bách chiến bách thắng.
“Thì cứ thế mà đánh thôi.”
Thiếu niên ngủ bù cả ngày trên lớp nên giờ chẳng thấy buồn ngủ chút nào, giọng nói trong trẻo và tỉnh táo.
Nói xong, cậu liếc nhìn con thỏ ngực khủng đã ngủ gà ngủ gật:
“Dù sao ngực của cậu tôi vẫn chưa xem đủ đâu.”
Cậu còn cầu cho bọn chúng đến dài dài ấy chứ.