CẶP VÚ SỮA NGON NGỌT - 12 VỪA XOA VÀI CÁI CHẲNG PHẢI SẼ CHẢY NƯỚC SAO
Thân hình nhỏ nhắn của Bạch Tiểu Đường run rẩy, rặng mây hồng trên mặt trong nháy mắt đã lan tận mang tai, rồi còn có xu hướng lan rộng ra cả vành tai và thùy tai.
“Phải… phải cởi hết ạ?”
“Cậu nghĩ xem?”
Chàng trai nhướng mày, tim Bạch Tiểu Đường đập liên hồi như trống trận.
Cô đưa tay từ từ cởi bỏ chiếc áo đồng phục đã mở toang. Làn da căng đầy và mịn màng trắng đến mức gần như trong suốt, tựa như phần thịt quả vải vừa được bóc ra khỏi lớp vỏ, chỉ cần cắn một miếng là nước sẽ trào ra ngọt lịm.
“Thế… thế còn quần, tớ… tớ chắc không cần đâu nhỉ.”
Thực ra Bạch Tiểu Đường cũng từng nghĩ chắc chắn không phải chỉ nhìn qua lớp nội y, nhưng trong lòng khó tránh khỏi vẫn còn chút may mắn hão huyền.
Tay cô đưa ra sau lưng, vì quá căng thẳng nên phải loay hoay mấy lần mới chạm được vào móc cài áo lót. Cô khẽ nuốt nước miếng, lại nhìn lướt qua vẻ mặt của Nguyên Lân.
Nguyên Lân chỉ thấy chiếc áo lót vừa nới lỏng, hai khối thịt mềm mại trước ngực cô đã như hai trái chín trĩu nặng trên cành rơi rụng ra ngoài. Áo lót vẫn còn trễ nải vắt trên vai, nhưng đã có thể nhìn thấy đường cong mượt mà của bầu ngực dưới.
Nguyên Lân đột nhiên cảm thấy cơn thèm thuốc lá lại trỗi dậy.
Cậu móc bao thuốc từ túi quần ra, điệu nghệ lắc nhẹ một điếu rồi ngậm lên môi. Còn chưa kịp lấy bật lửa ra châm thì đã thấy Bạch Tiểu Đường từ từ lột bỏ hai dây áo lót dọc theo vai và cánh tay.
Cuối cùng cậu cũng được nhìn rõ ngực của Bạch Tiểu Đường.
Đó là dáng hình giọt nước đẹp nhất, dù tròn trịa đầy đặn nhưng không hề có chút cảm giác chảy xệ nào. Đầu nhũ hoa nhỏ nhắn trên đỉnh chẳng biết có phải vì gặp lạnh hay không mà đang săn lại, vểnh cao đầy khiêu khích, giống như một trái dâu tây tươi mọng đặt trên đỉnh chiếc bánh kem bơ.
Lúc này, Bạch Tiểu Đường hơi cúi đầu, vòng eo mảnh khảnh như một cành hoa kiều diễm, lặng lẽ đứng dưới ánh đèn, tựa như nụ hoa chực chờ bung nở.
“Lại gần đây chút.”
Điếu thuốc còn chưa kịp châm lại bị Nguyên Lân lấy xuống khỏi miệng. Cậu vừa mở lời đã thấy cổ họng khô khốc, ngứa ngáy như thể có con kiến nào bò vào trong từ lúc nào, khiến giọng nói của cậu trở nên khàn đặc.
“Tôi nhìn không rõ.”
Bạch Tiểu Đường xấu hổ đến cực điểm, cô thậm chí còn chưa cởi hẳn chiếc áo lót ra khỏi người, hai cánh tay vẫn còn vướng lấy hai sợi dây áo, chỉ chờ Nguyên Lân gật đầu một cái là sẽ mặc lại ngay lập tức.
Cô rón rén bước đến trước mặt Nguyên Lân, một tay vẫn nắm chặt chiếc kẹp và miếng bông ban nãy. Trong đôi mắt cô như một mặt hồ gặp mưa, phủ đầy làn nước và hơi sương mờ ảo.
“Đã… được chưa?”
Lúc nãy đứng xa một chút Bạch Tiểu Đường chỉ thấy ngượng ngùng, giờ lại gần thế này, hơi thở của thiếu niên phả lên da thịt cô – hơi mát, nhè nhẹ, giống như một cơn gió từ đâu tới len lỏi vào từng lỗ chân lông, dấy lên từng đợt rùng mình.
Bạch Tiểu Đường run rẩy dữ dội hơn.
“Cậu run cái gì?” Nguyên Lân một tay kẹp thuốc, tay kia chống bên mép giường, ngẩng đầu nhìn cô đầy vẻ trêu chọc: “Run đến mức tôi nhìn chẳng rõ nữa rồi.”
Bạch Tiểu Đường uất ức lí nhí: “Nhưng tớ không kìm lại được…”
Nguyên Lân dường như chỉ chờ câu nói này của cô, cậu bật ra tiếng cười khẽ đầy ẩn ý. Từng hơi thở nóng hổi từ miệng cậu cứ thế phả thẳng vào đầu nhũ hoa nhỏ bé của cô.
Cảm giác tê dại lạ lẫm khiến Bạch Tiểu Đường theo bản năng đưa tay che lấy hai nụ hoa đang căng cứng rồi lùi lại một bước.
“Được… được rồi chứ ạ…”
Nguyên Lân cười xong mới lười biếng ngẩng đầu, lấy bật lửa trong túi ra châm thuốc.
“Mới nhìn một cái mà đã run thành thế này?”
Bạch Tiểu Đường cảm thấy cậu còn vế sau đang giấu kín chưa nói. Cô nhìn cậu một lúc, vừa muốn biết lại vừa không muốn biết.
Nguyên Lân thong thả rít một hơi thuốc, rồi lại vẫy tay ra hiệu cho cô, ý muốn nói nếu muốn nghe thì lại gần đây chút nữa.
Cô đứng ngây ra đó một lát rồi mới rón rén xích lại gần một tẹo. Nguyên Lân một tay chống xuống mặt giường, ghé sát môi vào vành tai cô, làn khói trắng nhạt ngay lập tức lan tỏa bao phủ lấy cả hai:
“Tôi mà đưa tay lên xoa vài cái, chẳng phải cậu sẽ chảy nước luôn sao?”