CẶP VÚ SỮA NGON NGỌT - 10, tối nay tôi đến nhà tìm em.
Bạch Tiểu Đường trở về lớp học trong trạng thái tâm thần bất định. Cô vốn tưởng Nguyên Lân sẽ bắt cô cởi áo ngay lúc đó, nhưng không ngờ cậu chỉ gật đầu rồi bảo:
“Tối nay tôi qua nhà tìm cậu.”
Cậu ấy còn muốn đến nhà cô sao? Tối nay là lúc nào?
Thực lòng Bạch Tiểu Đường không muốn Nguyên Lân xuất hiện quanh khu nhà mình chút nào. Một mặt cô sợ hàng xóm láng giềng nhìn thấy sẽ không hay, mặt khác lại sợ bà nội phát hiện ra điều gì bất thường giữa hai người.
Trải qua một ngày trong sự thấp thỏm lo âu, vừa kết thúc giờ tự học tối, Bạch Tiểu Đường chẳng biết bị ai vỗ vai một cái kèm theo một câu: “Trực nhật hôm nay phiền cậu nhé, cảm ơn nha!”, thế là cả lớp học liền vắng tanh vắng ngắt.
Nhìn hai cái tên không thân thiết lắm trên bảng, Bạch Tiểu Đường thực ra cũng chẳng nhớ rõ từ bao giờ việc trực nhật lớp đã trở thành chuyện riêng của một mình cô.
Cô chỉ nhớ ban đầu là cô bạn bàn sau nhờ cô trực giúp một hôm, Bạch Tiểu Đường vì muốn nhanh chóng kết bạn với những người bạn mới nên đã đồng ý ngay tắp lự. Nhưng không hiểu chuyện này lọt đến tai ai, mà sau đó ngày nào cũng có người đến nhờ vả. Lúc đầu cô cũng không thấy phiền lòng lắm, nhưng sau vài lần đồng ý, ngay cả những người cùng cặp trực nhật với những người đó cũng trực tiếp nhờ cô làm nốt toàn bộ.
Đến cuối cùng, dù cột trực nhật trên bảng có ghi tên ai đi chăng nữa, họ cũng mặc định coi việc Bạch Tiểu Đường làm trực nhật là một lẽ đương nhiên và vứt xó đó cho cô hoàn thành.
Rõ ràng ban đầu cô cũng chỉ có ý tốt mà thôi.
Làm xong trực nhật thì đã gần mười giờ đêm. Bạch Tiểu Đường cũng không biết Nguyên Lân đã đến nhà mình chưa, cô chạy bộ rời khỏi dãy nhà học rồi hối hả về nhà.
Bầu trời mây đen kịt, xem chừng lại sắp có một trận mưa rào đổ xuống. Bạch Tiểu Đường không chút do dự lao vào con hẻm nhỏ, đôi chân ngắn thoăn thoắt bước đi. Từ xa cô đã thấy bóng dáng chàng trai đang ngồi hút thuốc ở đúng chỗ ngày hôm qua. Thấy dưới chân cậu đã vứt la liệt sáu bảy mẩu đầu lọc, cô vội vàng tiến tới xin lỗi: “Xin lỗi nhé… hôm nay tớ phải trực nhật…”
Nguyên Lân phả một hơi khói dài, tức thì sương khói mờ ảo bao quanh. Ánh mắt cậu nhìn Bạch Tiểu Đường có phần thiếu kiên nhẫn: “Ngày nào cậu cũng trực nhật à?”
Lúc này Bạch Tiểu Đường mới phát hiện trên mặt Nguyên Lân lại có thêm vết thương mới, cô khẽ giật mình: “Cậu… mặt cậu không sao chứ…”
Nguyên Lân ném mẩu thuốc còn sót lại xuống đất rồi giẫm tắt: “Chút vết thương ngoài da thôi, có sao đâu?”
Mấy thằng ngu bên trường số 3 kia còn thảm hại hơn cậu nhiều.
“Đi thôi.”
Cậu đứng dậy, tự ý lững thững đi về phía nhà Bạch Tiểu Đường, chỉ dùng dư quang liếc nhìn con “thỏ trắng” đang do dự bám theo sau.
Bạch Tiểu Đường hai tay nắm chặt hai quai ba lô trên vai, cúi gầm mặt, giọng nhỏ đến mức gần như không nghe thấy: “Cậu… cậu định xem ở nhà tớ à?”
Cái giọng điệu này, đến mấy kẻ đi bán dạo đĩa lậu ngoài phố cũng không thấy có vẻ chột dạ bằng. Nguyên Lân một tay đút túi quần, đầu lưỡi đẩy nhẹ vào bên trong má, rồi quay ngoắt lại quàng tay ôm lấy vai Bạch Tiểu Đường: “Thế không thì đi đâu, cậu muốn đi thuê phòng khách sạn với tôi à?”
Hai chữ “thuê phòng” làm Bạch Tiểu Đường giật nảy mình – không hề ngoa dụ, cô thực sự đã nhảy dựng lên một cái. Cô vội vàng lắc đầu quầy quậy, mạnh đến mức cái đuôi ngựa sau gáy như sắp tuột ra đến nơi: “Không phải, tớ không có ý đó!”
Cái phản ứng ấy hệt như một con thỏ bị đè dưới vuốt sói mà kịch liệt giãy giụa, Nguyên Lân bỗng nổi hứng trêu chọc:
“Thế ý cậu là sao, hay là muốn ở ngay chỗ này?”
Dù con hẻm này bình thường đúng là ít người qua lại, nhưng dù sao cũng là khu dân cư, đầu hẻm thỉnh thoảng vẫn có người đi ngang qua. Bạch Tiểu Đường chẳng biết Nguyên Lân là đang đùa hay thật, sợ đến mức không dám hé răng nửa lời, đôi mắt mở to tròn xoe, sợ sệt nhìn Nguyên Lân.
Lần này Nguyên Lân thực sự bị chọc cười, xem ra cái cô Bạch Tiểu Đường này đúng là thiếu mất một sợi dây thần kinh thật.
Ngay đêm qua hai đứa nằm song song trên giường, cậu mà muốn cưỡng bức thật thì có thêm năm Bạch Tiểu Đường nữa cũng chẳng cản nổi. Lúc đó cô chẳng biết đề phòng gì, giờ thì lại bày đặt phòng bị.
“Cậu đúng thật là một đứa phế vật, bảo sao đến cả thằng Vương Dĩ Tường cũng bắt nạt cậu ra nông nỗi đó.”
Nguyên Lân nhớ lại chuyện sáng nay mà vẫn thấy nực cười. Thằng ranh Vương Dĩ Tường đó trước mặt cậu thì đến cái rắm cũng chẳng dám thả, nhưng nhìn bộ dạng lúc đó thì chắc chắn là chẳng ít lần leo lên đầu lên cổ con bé phế vật này mà làm oai làm quái rồi.
Mẹ nó, ghét nhất loại chó con chuyên thói bắt nạt kẻ yếu. Ngày mai tìm cơ hội tẩn cho nó một trận mới được.