Nội dung truyện
Hô hấp của Phó Diệc Xuyên cũng ngày càng dồn dập, không khống chế được duỗi thẳng eo, tốc độ địt càng lúc càng nhanh, quy đầu nhiều lần đâm thẳng vào tử cung, đến khi cắm vào sâu hết cỡ mới vừa lòng lùi ra.
Tiếng rên rỉ của thiếu nữ dần xen lẫn với tiếng khóc nức nở, đôi mắt nhắm chặt ngẩng cao cổ, hai tay gắt gao siết lấy gối đầu, một lúc sau cả người điên cuồng run rẩy, tiếng rên rỉ càng lúc càng lớn, Phó Diệc Xuyên nhanh chóng bịt kín miệng Ôn Nhược.
Trong cơn cao trào cô không kiểm soát được âm lượng của mình, một là sợ bị phát hiện, hai là Phó Diệc Xuyên biết hôm nay cô không thể tiếp nhận thêm được nữa, nếu không e rằng hôm sau cô không xuống nổi giường, bịt kín miệng cô lại, nhanh chóng ưỡn thẳng eo mạnh mẽ địt vào lồn Ôn Nhược như máy đóng cọc.
Anh địt vừa nhanh vừa tàn nhẫn, đôi chân nhỏ nhắn tinh tế của cô siết chặt lấy eo anh, theo va chạm mạnh mẽ của Phó Diệc Xuyên không ngừng đong đưa, vốn là đang cao trào nên cả người cực kỳ mẫn cảm, lại bị anh mãnh liệt xỏ xuyên qua, khiến mười ngón chân co quắp.
Từng đợt khoái cảm vọt tới khiến cô hít thở không thông, suýt nữa thì ngất đi, hai mắt mở to nhưng trước mắt lại như có sương mù mờ mịt không thể nhìn rõ thứ gì, tiếng thở dốc nặng nề bên tai, càng ngày càng xa, ngay khi cô không chịu nổi nữa, sắp sửa hôn mê, một dòng tinh dịch nóng hổi bắn vào sâu trong tử cung, cả người Ôn Nhược run run, nháy mắt trở nên tỉnh táo hơn rất nhiều.
Cảm xúc mãnh liệt qua đi, Phó Diệc Xuyên nằm đè lên người cô thở dốc, nhìn mồ hôi dày đặc trên trán cô, nhịn không được duỗi tay âu yếm giúp cô lau bớt mồ hôi.