Nội dung truyện
An Nhiên nắm chặt tay, ém đi những biểu cảm khó chịu cùng sự run sợ, bày ra bộ dáng ngoan cường.
“Anh muốn tôi ghét cô Tố Như sao? Một người tốt như cô ấy sao lại có người con như anh cơ chứ?”
Hoàng Lâm đến nước này cũng không còn khống chế nổi cơn giận nữa. Anh như một con hổ bị cướp mồi, gương mặt tối sầm đanh lại. Anh bóp chặt miệng cô, có một chút run rẩy hiếm thấy.
“Tốt? Em nói bà ta tốt? Vậy còn tôi? Tôi đối tốt với em như vậy em lại ghét bỏ tôi? An Nhiên, cả đời này tôi chưa từng dịu dàng với ai trừ em, vậy mà em lại ghét tôi… được thôi, được thôi cô gái nhỏ…. tôi sẽ khiến em phải thích tôi”
An Nhiên bị dọa sợ, cô nhất thời không biết phải đáp trả thế nào. Cả người cô như một pho tượng để anh tùy ý đụng chạm. Cơ thể cứng đờ bất giác run rẩy.
Tầm nhìn bị gương mặt anh che khuất.
Môi áp sát môi, lưỡi quấn chặt lưỡi. Anh ngấu nghiến hôn sâu, đem lưỡi cô ra đùa bỡn, đem nước bọt từ khoang miệng cô rút sạch.
Cô ghét anh. Vậy thì anh phải lấp đầy tất cả chỗ trống của cô, khiến cơ thể cô ở đâu cũng có dấu vết của anh, ở đâu cũng lưu lại mùi hương của anh.